Mục lục
Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 116: Không sợ bị chặt đầu hầm canh hả?

Nam Mẫn ngồi đó với khí phách hơn người, quả nhiên là người được sinh ra để lãnh đạo: “Huống chi, cháu còn kéo cả Dụ Thị và Phó Thị vào dự án này, không phải nói mạnh miệng, nhưng chỉ cần dự án này được làm tốt, Nam Thị có thể ngồi mát ăn bát vàng ít nhất là năm năm. Các vị đang ngồi ở đây chỉ cần làm tốt việc của mình, thì sẽ có thịt ăn”.

Dự án kiếm ra tiền thì ai cũng muốn tham gia, nghe nói Dụ Thị và Phó Thị cũng góp một tay vào, lo lắng trong lòng họ ngày càng ít đi, ai cũng gật đầu tin tưởng trăm phần trăm, thể hiện sự quyết tâm với Nam Mẫn.

“Tổng giám đốc Nam cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ làm thật tốt công việc của mình, không gây trở ngại gì cho công ty”.

Nam Ninh Bách cũng đột ngột trợn trừng hai mắt: “Dụ Thị gì? Ý cháu là tập đoàn Dụ Thị ở thành phố Bắc đó ư?”

Nam Mẫn hỏi lại ông ta: “Chú biết tập đoàn Dụ Thị nào khác hả?”

Chính là nó đó không sai!

Tim Nam Ninh Bách bỗng chốc đập nhanh, suýt chút nữa lật ghế, run rẩy đứng dậy, nuốt một ngụm nước bọt thật mạnh, chỉ vào mặt Nam Mẫn: “Cháu… Cháu lại đi hợp tác với Dụ Thị thành phố Bắc, cháu bị điên rồi hả?”

Nam Ninh Trúc cũng khiếp sợ nhìn Nam Mẫn với vẻ khó hiểu: “Đúng đó Tiểu Mẫn, Nam Thị chúng ta từng có một số khúc mắc với Dụ Thị, tranh đấu gay gắt nhiều năm rồi, sao bây giờ họ lại đến hợp tác với chúng ta, nghĩ thế nào cũng thấy không có ý tốt. Nhỡ đâu họ chơi chúng ta thì phải làm sao?”

“Chuyện này hai người không cần phải lo lắng, chỉ cần hai người ngồi yên đừng cắn người trong nhà, thì sẽ không có bất kỳ người ngoài nào phá nổi chúng ta".

Nam Mẫn mỉa mai nhếch môi, sau đó nói với tất cả mọi người: “Đúng là Nam Thị và Dụ Thị từng có cạnh tranh với nhau, nhưng đó đều là cạnh tranh làm ăn bình thường, trong việc kinh doanh, không có bạn bè tuyệt đối mà cũng không có kẻ thù nào là mãi mãi, tất cả đều vì lợi ích mà thôi. So với việc cạnh tranh, tôi thích đôi bên cùng có lợi hơn”.

Cô nói xong, mọi người lại lẳng lặng gật đầu, phòng họp đột nhiên chìm vào yên tĩnh.

“Còn vấn đề gì nữa không?”, cô hỏi.

Mọi người đều lắc đầu, dường như Nam Ninh Bách và Nam Ninh Trúc vẫn chưa thể thoát khỏi tin tức đầy khiếp sợ kia nên mãi vẫn không chịu hé răng nửa lời.

“Thế thì cuộc họp đến đây là kết thúc”, Nam Mẫn vỗ tay, thoải mái chạy lấy người.

Trong phòng bệnh, tập đoàn Nam Thị vừa họp hành xong thì Dụ Lâm Hải bên này đã nhận được tin tức.

“Nói thế tức là cô ấy đã hoàn toàn thắng lợi ư?”

“Đúng vậy”.

Hà Chiếu kể lại những lời nói sắc bén có thể chém giết hết mọi kẻ thù của Nam Mẫn trong cuộc họp, không nhịn được tung hô: “Mợ chủ của chúng ta chỉ cần há miệng ra một cái, cả Nam Ninh Bách và Nam Ninh Trúc đều phải trợn mắt há hốc mồm, cắn nát răng cũng phải nuốt vào trong bụng, chắc là bây giờ đang tức hộc máu rồi”.

Dụ Lâm Hải nghe thế, khóe môi bất giác cong cong lên.

Răng nanh của cô gái đó sắc bén thế nào, anh đã có dịp được biết, cả anh còn bị cô nói cho cứng họng, nữa là những người khác.

Hà Chiếu lại nói: “Xem ra mợ chủ của chúng ta có thể tự tay giải quyết được hai người chú vô dụng của mình rồi, người chúng ta gài vào tạm thời không có tác dụng gì hết, cũng không cần giám đốc đích thân ra tay”.

Ánh mắt Dụ Lâm Hải chợt tối, buồn bã thở dài một hơi.

Một mặt anh rất thích vẻ quả cảm và sắc bén của Nam Mẫn, nhưng mặt khác thì sự kiên cường và độc lập đó cũng chứng tỏ cô không cần đến anh, khiến anh có cảm giác buồn bã vì anh hùng không có đất dụng võ.

Im lặng cả buổi trời, anh lại nói: “Tìm người theo dõi Nam Ninh Bách và Nam Ninh Trúc cẩn thận, tuy hai lão già đó không phải là người thông minh gì, nhưng đã quen lấy đồ từ trong tay người khác, hôm nay họ bị Nam Mẫn dọa sợ, nhưng chưa chắc đã từ bỏ ý đồ, vẫn nên để ý đến từng hành động của họ cho chắc”.

“Đã rõ”, Hà Chiếu đáp: “Tôi sẽ tìm người theo dõi họ sát sao”.

Dụ Lâm Hải thản nhiên “ừ” một tiếng, cúi đầu tiếp tục giải quyết giấy tờ, Hà Chiếu vẫn ở bên cạnh, trông có vẻ muốn nói lại thôi.

“Còn chuyện gì nữa hả?”

Hà Chiếu do dự nói: “Bác sĩ nói sức khỏe của anh không còn gì đáng lo ngại nữa, có thể xuất viện bất kỳ lúc nào”.

“Ồ”, Dụ Lâm Hải không ngẩng đầu lên, ký tên của mình vào xấp giấy tờ cuối cùng, lại lấy con dấu hoa hồng ra ấn mấy chữ “Dụ Lâm Hải ấn” lên, thản nhiên nói: “Không vội, ở đây thêm vài ngày nữa, nghỉ ngơi cho khỏe đã”.

Hà Chiếu mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim: “Tôi hiểu rồi, thế thì tôi sẽ nói với tổng giám đốc Nam là bác sĩ dặn anh đi kiểm tra thêm một vài thứ nữa, nên sẽ ở lại bệnh viện vài ngày”.

Dụ Lâm Hải hài lòng “ừm” một tiếng: “Đi đi”.

Hà Chiếu đang định đi thì Dụ Lâm Hải đã lên tiếng bổ sung thêm: “Đúng rồi, cậu nhớ nói với cô ấy là tôi muốn ăn canh cá cay, nghe nói ăn canh đó bổ não lắm”.

“Tôi biết rồi…”.

Hà Chiếu thầm ai oán: Anh còn dám đưa ra yêu cầu nữa, với tính tình của mợ chủ, anh đưa ra yêu cầu như thế, không sợ cô ấy đánh anh như đập đầu cá, trực tiếp ném vào trong nồi hầm canh hả?

——

Nam Mẫn vừa mới bước vào phòng làm việc thì phó tổng giám đốc Tưởng Phàm theo ngay sau đó.

Khoảng thời gian gần đây, Tưởng Phàm bị Nam Mẫn điều đến công ty con ở thành phố Bình, giao cho anh ta quản lý một dự án, có vẻ là bị giáng chức, bởi vì anh ta đã nói một số lời không nên nói với Dụ Lâm Hải, chạm vào giới hạn cuối cùng của Nam Mẫn.

“Tổng giám đốc Nam, tôi nghe nói Nam Ninh Bách đã trở về rồi, bọn họ không làm khó dễ gì chứ?”, vẻ mặt anh ta đầy sự lo lắng không nói nên lời.

Nam Mẫn mở máy tính lên, không nói gì.

Cố Hoành đứng bên cạnh nhìn, tiếp lời Tưởng Phàm: “Không có, chỉ có một mình họ thì chẳng làm gì được tổng giám đốc Nam đâu, bị cô ấy nói vài câu đã câm nín hết rồi, cuối cùng cũng phải ngồi yên đó thôi”.

“Ngồi yên hả? Anh không hiểu hết con người bọn họ rồi, hai người chú đó của tôi nào có chịu ngồi yên bao giờ đâu?”
Chương 117: Tổng giám đốc bận lắm

Nam Mẫn lạnh lùng lên tiếng, Cố Hoành bất giác đứng thẳng người dậy, Tưởng Phàm ngẩng đầu lên, vẻ mặt hết sức nghiêm túc: “Tổng giám đốc Nam, tôi xin cô hãy gọi tôi về trụ sở! Vào những lúc thế này, không ở bên cạnh cô, tôi thấy không yên tâm”.

Anh ta nhìn chằm chằm vào Nam Mẫn, có thể nói trong ánh mắt đó là vẻ cầu xin.

Bàn về trung thành, không ai có thể bằng Tưởng Phàm.

Đó cũng là lí do tại sao ngày xưa bố cô cố gắng bồi dưỡng anh ta, cũng là lý do ba năm trước cô điều anh ta về bên mình. Cố Hoành và Tưởng Phàm đều là những cánh tay đắc lực của cô, một cánh tay trái, một cánh tay phải, nhưng tình cảm hai người dành cho cô lại hoàn toàn khác nhau.

Cố Hoành xem cô là bà chủ, cùng lắm là Thiên Lý gặp được Bá Nhạc, với năng lực và thực lực của anh ta, không thể làm trợ lý mãi được, một ngày nào đó cũng sẽ gánh vác lấy trọng trách.

Còn Tưởng Phàm thì lại xem cô như em gái, hay có thể nói là chủ nhân, anh ta trung thành với cô, thậm chí có thể nói là ngu trung. Nhưng tình cảm đó rất dễ khiến anh ta hành động theo cảm tính, đó cũng là lý do anh ta chủ động tìm tới Dụ Lâm Hải, nói cho người đó biết bí mật của cô.

Nam Mẫn có thể hiểu được, nhưng không thể tha thứ.

Vì vậy, phạt anh ta là chuyện phải làm.

“Nhiệm vụ của anh vẫn chưa hoàn thành, dự án cũng chưa làm xong, anh trở về đây làm gì”.

Giọng Nam Mẫn lạnh lùng và vô tình đến mức không thể diễn tả thành lời: “Tôi không cần anh ở bên cạnh tôi, tôi chỉ cần anh hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, làm tốt công việc và trách nhiệm của mình. Anh có hiểu ý tôi không?”

“Nhưng mà tổng giám đốc Nam…”

Tưởng Phàm muốn nói điều gì đó, lại bị Cố Hoành bịt miệng lại, cười với Nam Mẫn: “Tổng giám đốc Nam đừng giận, để tôi khuyên anh ấy”, bèn kéo người ra ngoài.

Nam Mẫn thở dài, hết người này đến người khác, chẳng có người nào là bớt lo.

Mười mấy phút đồng hồ trôi qua, Cố Hoành lại vòng trở về, kể rằng nhờ cái lưỡi dài không quá ba tấc của mình huyên thuyên cả buổi trời, cuối cùng cũng đã khuyên Tưởng Phàm rời đi. Lại dò xét sắc mặt Nam Mẫn, thử khuyên nhủ: “Tổng giám đốc Nam, phó tổng Tưởng… Cũng chỉ muốn tốt cho cô thôi, anh ấy không hề có ý định bán đứng cô, cô hãy tha thứ cho anh ấy đi”.

Nam Mẫn không ngẩng đầu lên, hờ hững nói: “Sao, định cầu xin cho anh ta hả?”

Cố Hoành ngượng ngùng cười cười.

“Phó tổng Tưởng cũng đã rất hối hận vì chuyện lần trước, tự trách mình quá lắm mồm, còn tát bản thân hai cái. Cô đừng giận anh ấy nữa, cô điều anh ấy đi xa như vậy, những lúc thế này lại không cho anh ấy ở bên cạnh, việc đó còn khó chịu hơn cả giết chết anh ấy”.

“Anh đau lòng cho anh ta hả?”, Nam Mẫn lạnh lùng nói: “Nếu như anh phạm phải lỗi giống hệt anh ta, chắc chắn tôi sẽ không điều anh xuống công ty con, mà trực tiếp tiễn anh sang châu Phi, cho anh đến sa mạc Sahara ngậm cát luôn”.

Mặt Cố Hoành giật giật: “Cô yên tâm, chỉ cần không phải là mỹ nhân kế thì cái gì tôi cũng chịu được”.

Nam Mẫn nghe thế thì bật cười, mắng: “Lượn đi!”

Cố Hoành ngây ngô vò đầu.

“Được rồi, đừng tranh cãi với tôi nữa”.

Nam Mẫn giơ tay với lấy cái túi tài liệu, đưa cho Cố Hoành: “Đậy là tài liệu về công ty con ở thành phố Bình, trong đó có vài dự án đã qua tay Nam Ninh Bách trong những năm qua, anh đưa cho Tưởng Phàm điều tra, xem coi trong đó có bao nhiêu lỗ hổng và những khoản mờ ám”.

Cố Hoành nghiêm túc kiểm tra, sau đó yên tâm: “Tôi biết cô sẽ không tùy tiện đối xử với người trong nhà như thế đâu mà, thì ra là muốn phó tổng Tưởng làm Địch Nhân Kiệt, sao cô không nói sớm, làm anh ta sợ mất mật”.

“Tưởng Phàm là Địch Nhân Kiệt thì tôi là cái gì?”, Nam Mẫn nhìn anh ta với ánh mắt dò xét lạnh lẽo.

Cố Hoành nói: “Là một nữ hoàng, Võ Tắc Thiên đó”.

Nam Mẫn làm bộ giơ chân đá, bị anh ta né được.

“Được rồi, đừng đùa nữa”, Nam Mẫn suy tư nói: “Hôm nay làm ầm ĩ như vậy, chắc chắn Nam Ninh Bách và Nam Ninh Trúc sẽ không ngồi yên, anh tìm người để ý hành động của bọn họ, có vấn đề gì lập tức báo cho tôi biết”.

Cố Hoành gật đầu đồng ý, sau đó ra ngoài.

Chuông điện thoại reo lên liên tục, là Hà Chiếu gọi tới, Nam Mẫn khẽ nhíu mày nghe máy, lại nghe Hà Chiếu cố cắn răng nói ra “yêu cầu” của Dụ Lâm Hải. Nam Mẫn cầm bút xẹt ngang qua tờ giấy, ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo.

Cố cắn răng nghiến lợi: “Canh đầu cá cay đúng không, được, tôi làm cho anh ta, giúp anh ta sớm bay về trời, mọc cánh thành tiên!”

Buổi chiều, Dụ Lâm Hải được uống canh đầu cá cay như ước nguyện.

Canh được nấu rất đậm vị, rất thơm, ngọt và không ngấy. Dụ Lâm Hải uống một ngụm, cảm thấy mùi thơm vẫn còn dọng lại trong miệng, hài lòng gật đầu, hỏi người kia: “Đây là món đích thân tổng giám đốc Nam nấu hả?”

Người đưa canh là trợ lý sinh hoạt của Nam Mẫn, cô gái nhỏ khá là thành thật, ăn ngay nói thẳng: “Không phải, đây là phần ăn tôi mua ở quán Quảng Đông dưới lầu mang lên cho anh”.

Đối mặt với ánh mắt của Dụ Lâm Hải, cô ta còn bổ sung thêm: “Tổng giám đốc Nam nói cô ấy bận lắm, không rảnh hầm canh đầu cá”.

“…”

Dụ Lâm Hải chợt thở dài một hơi, đúng là người con gái lạnh lùng vô tình mà.

Cánh cá trong tay trở nên nhạt toẹt, anh đặt chén xuống, lau miệng: “Tổng giám đốc Nam của các cô bận rộn lắm hả?”

“Bận lắm”, trợ lý nói: “Hôm nay tổng giám đốc bận tham gia tận mấy cuộc họp, còn chẳng kịp ăn trưa nữa là, lát nữa phải ở lại công ty tăng ca, không biết mấy giờ mới về ấy”.

Dụ Lâm Hải nhíu mày thật chặt.



Màn đêm buông xuống, Nam Mẫn vừa mới kết thúc một cuộc họp video xong, nói “bye” với mọi người rồi tắt máy tính, mệt mỏi xoa mi tâm.

Cố Hoành bên cạnh đóng chiếc laptop lại, đi tới hỏi: “Tổng giám đốc Nam, tôi đặt cơm cho cô nhé”.

“Tôi không đói”.

Nam Mẫn ấn vào dạ dày, nhíu mày: “Chắc là buổi chiều uống nhiều cà phê quá, dạ dày cứ cồn cào mãi. Anh đói thì gọi cơm đi, không cần để ý đến tôi”.
Chương 118: Mua một tặng một

Nhớ tới chuyện gì đó, cô lại hỏi: “Salsa đã về chưa?”

“Chắc là về rồi, để tôi ra ngoài xem thử”.

Cố Hoành ra ngoài được một lát thì dẫn theo trợ lý sinh hoạt Salsa vào: “Tổng giám đốc Nam”.

“Ừm”, Nam Mẫn lên tiếng: “Đưa canh cá tới cho anh ấy rồi hả?”

“Đã đưa tới rồi”.

Salsa thong thả kể hết lại một lượt, bổ sung thêm: “Giám đốc Dụ biết chị vẫn chưa ăn cơm nên bây giờ đang chờ chị ở ngoài, nói là dẫn chị đi ăn”.

“…”

Nam Mẫn nghe như sét đánh ngang tai.

Tình huống này gọi là gì?

Là không sợ đối thủ mạnh như thần, chỉ sợ đồng đội ngu như heo.



Dụ Lâm Hải tùy tiện tìm một chỗ trong phòng tổng giám đốc ngồi chờ Nam Mẫn.

Anh cũng không nhàn rỗi tí nào, tranh thủ thời gian chờ đợi để trả lời vài email. Hết sức kiên nhẫn chờ Nam Mẫn, chậm rãi uống cà phê, không hề vội vàng tí nào.

Nam Mẫn ra khỏi phòng làm việc, trông thấy Dụ Lâm Hải mặc bộ quần áo thoải mái màu xanh nhạt, mang giày thể thao, trên trán còn quấn băng vải. Lớp băng vải màu trắng trông hết sức bình thường đó được quấn lên đầu anh, trông như dây cố định tóc màu trắng, điển trai không nói thành lời.

Bên má anh vẫn còn máu bầm chưa tan, được dán băng vào, khẩu trang màu đen được kéo xuống cằm, nhưng tất cả đều không thể hạ thấp giá trị nhan sắc đó.

Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng đầu lên, nhìn về phía Nam Mẫn, nhếch môi: “Họp xong rồi hả?”

Nhóm trợ lý tổng giám đốc vẫn chưa tan làm, thấy vậy thì thầm nói trong lòng: Sao giống cảnh chồng chờ vợ tan làm trong phim vậy?

Nam Mẫn thong thả đi từng bước tới chỗ anh, đứng cách anh vài bước, vẻ mặt không rõ cảm xúc, thoáng lạnh lùng hỏi: “Anh xuất viện rồi hả?”

Rõ ràng sáng nay bệnh viện vẫn còn báo là cần quan sát thêm, muốn anh ở lại đó vài ngày nữa cơ mà.

“Chưa”, Dụ Lâm Hải tắt điện thoại đi, cong môi: “Tôi trốn ra đấy”.

Nghe cái giọng đó kìa, kiêu ngạo quá nhỉ?

Nam Mẫn chẳng biết phải nói gì, liếc sang Hà Chiếu bên cạnh anh: “Anh để mặc cho sếp mình làm bậy như thế hả?”

Hà Chiếu cười khan: “Làm sao tôi giữ được”.

Cũng đúng thôi, một người làm công ăn lương như anh ra thì làm sao quản lý được một tổng giám đốc tùy hứng lại thích làm liều như Dụ Lâm Hải?

Nam Mẫn vẫy tay cho mọi người tan làm, lại liếc nhìn Dụ Lâm Hải một cái: “Đi thôi”.

“Đi đâu?”

Dụ Lâm Hải đứng dậy đi theo cô.

Nam Mẫn nói: “Anh đòi uống canh đầu cá cơ mà?”

Dụ Lâm Hải ngàn tính vạn tính, nhưng không tính đến chuyện Nam Mẫn dẫn anh đi chợ, nói chính xác hơn là chợ cá.

Đây là chợ cá lớn nhất thành phố Nam, dù trời đã tối nhưng nơi này vẫn ồn ào và náo nhiệt lắm. Lâu rồi Nam Mẫn không tới đây, nhưng cô chẳng hề xa lạ gì nơi này. Cô đã đổi sang giày thể thao, mặt bình tĩnh sải bước vào con đường chật hẹp lầy lội.

Đây là lần đầu tiên Dụ Lâm Hải đến một nơi thế này, mùi tanh của cá khiến anh cau mày, Nam Mẫn thì vô cùng bình tĩnh. Cô có thể mặc cả với người bán cá, sau đó nhận lấy cái vợt người đó đưa để vớt lấy con cá béo ú trong hồ, nói: “Con này đi”.

Dụ Lâm Hải chưa từng trông thấy một Nam Mẫn hoàn toàn khác biệt như thế, anh khẽ nhíu mày, cảm thấy rất thú vị.

Mua cá xong, Nam Mẫn lại dẫn Dụ Lâm Hải sang khu bán thịt và rau, mua sườn, thịt bò và vài loại rau củ, không chút khách sáo bắt Dụ Lâm Hải, Cố Hoành và Hà Chiếu xách đồ cho mình.

Ba người đàn ông theo sau cô làm tay xách đồ, trong hai tay Hà Chiếu là mấy con cá và cua vẫn còn tươi sống, hết sức thương tiếc cho bàn tay tô điểm giang sơn của mình, nhưng tổng giám đốc Dụ còn chưa nói gì, anh ta đâu có dám oán hận nửa lời.

Dụ Lâm Hải chẳng những không có ý kiến gì, mà còn rất thích được Nam Mẫn sai khiến như vậy, theo sau lưng cô như hình với bóng.

Thím bán rau đưa bó rau chân vịt cuối cùng cho Nam Mẫn, chuẩn bị dọn hàng, giọng chị ta sang sảng nói: “Ô, mua nhiều món thế, đang muốn tẩm bổ cho anh nhà hả?”

Nam Mẫn không muốn nói nhiều với người ngoài, chỉ thản nhiên “vâng” một tiếng.

Nhưng Dụ Lâm Hải đứng bên cạnh cứ nhìn cô mãi, lòng vui như nở hoa, vẻ mặt cũng hiền lành hơn rất nhiều.

Thím bán rau từng gặp được rất nhiều người, nhưng chưa từng thấy một đôi nào đẹp trai xinh gái đến vậy, không khỏi nhiều lời, dùng giọng địa phương của thành phố Nam nói: “Em gái à, em may mắn thật đó, trông anh bạn này có vẻ thương yêu em lắm, ánh mắt đó như sắp dán vào người em vậy, có gỡ cũng gỡ không ra á!”

Nam Mẫn không nói gì, chỉ thản nhiên nhếch môi, thầm nghĩ: Đấy là do chị không biết nhìn người.

Dụ Lâm Hải cười cười: “Là tôi có phước lớn, cưới được cô vợ giỏi giang thế này”.

Nam Mẫn trừng mắt nhìn anh: Nói linh tinh cái gì đấy.

Người đàn ông này mặt dày quá, được nước lấn tới, còn muốn da mặt mình dày tới cỡ nào nữa?

Bà thím cười ha hả, đùa: “Thế thì cậu phải giữ cho chặt nhé, đừng để vợ mình bị người ta vác đi mất. Mấy thanh niên ở thành phố Nam này cũng được lắm, tôi thấy hai người sau lưng kia cũng như hổ rình mồi đấy.

Hà Chiếu và Cố Hoành: “…”

Bọn họ làm sai cái gì vậy, bị nhét cẩu lương thôi chưa đủ, còn phải đứng sau lưng người ta chịu oan ức thế này hả?

Mua nguyên liệu nấu ăn xong, Nam Mẫn bèn dẫn Dụ Lâm Hải đến Thủy Vân Gian, anh giật mình hỏi: “Em định nấu ở đây hả?”

Nam Mẫn thản nhiên nói: “Trong bệnh viện không có đủ đồ làm bếp và gia vị, ở đây đầy đủ hơn, Phó Vực cũng muốn ăn mà, cùng làm đi, tôi đỡ phải làm hai ba lần”.

Dụ Lâm Hải nhíu mày.

Ăn cơm thôi mà cũng có mua một tặng một nữa hả? Cuối cùng thành ra anh là hàng tặng kèm à?
Chương 119: Cái gọi là đầu bếp đỉnh cao

Nam Mẫn rất thường đến Thủy Vân Gian, nhưng bình thường cô chỉ nghỉ ngơi trong phòng 88, chưa từng đặt chân đến nơi nào khác.

Các phòng VIP đều được trang trí na ná nhau, có đầy đủ các thiết bị cần thiết. Lúc bước vào phòng, Phó Vực vừa mới tập gym xong, tay cầm tạ, mồ hôi đầm đìa đi tới, thấy Nam Mẫn và Dụ Lâm Hải đi cùng nhau thì mặt anh ta như vừa gặp ma.

“Sao cậu lại xuất viện thế? Nghe nói là phải ở lại bệnh viện thêm vài ngày mà?”, những lời đó dành cho Dụ Lâm Hải.

“Sao em lại tới đây? Còn cách theo nhiều đồ như vậy, khách sáo quá nha…”

Phó Vực đang định xách hộ cái túi to thì bị cá vẫy cho một đống nước vào mặt, giật mình lùi lại mấy bước, mắt trợn to như chuông đồng: “Chuyện gì thế? Em định làm cơm ở đây hả?”

Nam Mẫn liếc nhìn anh ta một cái: “Anh nói muốn ăn cơm tôi làm mà?”

Cô quan sát anh ta từ trên xuống dưới: “Hình như gần đây anh đang tập cơ hả, thế thôi anh đừng ăn”.

“Tôi muốn ăn!”

Phó Vực sợ bỏ lỡ cơ hội này thì không còn lần sau nữa, vội vàng nhảy dựng lên, ném cục tạ trong tay sang một bên, nhe răng cười với Nam Mẫn: “Tôi không sợ béo, dáng người của tôi đẹp hơn Lâm Hải nhiều, cậu ta mới là người nên siết cơ ấy, mấy tên ất ơ thôi mà cũng không đánh lại”.

Dụ Lâm Hải lạnh lùng liếc nhìn Phó Vực.

Tình anh em đụng cái là vỡ của bọn họ có giới tính chứ không có nhân tính.

Nam Mẫn không thèm để ý tới hai anh em đang bận mắt to trừng mắt nhỏ kia, bảo Hà Chiếu sang phòng bên cạnh lấy mấy dụng cụ làm bếp và gia vị sang, sau đó vòng vào trong bếp.

Phòng bếp được thiết kế theo phong cách mở, tất cả các thiết bị đều có đủ, không phải kẻ làm chủ như Bạch Lộc Dư thấu hiểu lòng người, mà trên mỗi món đồ dùng đó đều có nhãn hiệu ghi tên Nam Bác, đó là nhãn hiệu đồ điện gia dụng của tập đoàn Nam Thị.

Nhãn hiệu này này là do mẹ Nam Mẫn, bà Lạc Nhân đã giúp bố cô Nam Ninh Tùng thành lập, cũng được khen ngợi là nhãn hiệu cao cấp. Mấy năm nay các công ty dưới quyền Nam Thị đều rơi vào trạng thái lỗ lã, chỉ có mình Nam Bác là thu được lợi nhuận đều đều.

Về khoảng này, nhà họ Bạch cũng có một phần công lao.

Nguyên liệu nấu ăn được mang vào bếp, Nam Mẫn đeo tạp dề vào, bắt đầu nấu ăn, bận rộn tối mắt tối mũi.

Mấy tên đàn ông kia không dám ngồi chờ cô phục vụ cho bọn họ, nhanh chóng chạy tới giúp một tay, tuy là đa số chỉ làm vướng tay vướng chân chứ không giúp được gì.

Chỉ có Cố Hoành là tạm được, ít nhất anh ta biết trước khi bỏ cá vào nồi phải mổ bụng cá, làm sạch nội tạng.

Cuối cùng Nam Mẫn thấy phiền quá bèn đuổi hết bọn họ ra ngoài, đỡ rách việc.

Từ khi Dụ Lâm Hải và Phó Vực vào ở đến nay, chưa từng bật bếp lên lần nào, lợi ích duy nhất của phòng bếp chính là cái tủ lạnh họ thường lấy bia uống, lúc này, hai người đang ngồi trên ghế cao, hết sức cao quý khoanh tay nhìn Nam Mẫn bận tới bận lui với vẻ hào hứng.

Thậm chí có thể nói là trợn mắt há hốc miệng.

Nam Mẫn dùng hành động thực tế để chứng minh cho họ thấy cái gọi là “đầu bếp đỉnh cao”, sự bình tĩnh cùng với kỹ thuật cầm dao lưu loát đó khiến bọn họ nhớ tới câu “nhà bếp chính là thiên hạ của trẫm”, nguyên liệu nấu ăn dần được cô xử lý hết, mùi thơm bắt đầu bay từ trong bếp ra.

Hai bếp đặt bốn nồi, chẳng có cái nào để không, chiên, xào, hấp, hầm đủ cả. Mùi thơm xộc vào mũi khiến mấy tên đàn ông không ngừng nuốt nước bọt. Bụng đã bắt đầu kêu ọt ọt.

“Xong rồi, có thể ăn được rồi”.

Nam Mẫn tắt bếp, bưng mì qua cầu được nấu xong ra, gọi: “Vào đây bưng đồ ăn ra đi”.

“Tới ngay”, Dụ Lâm Hải và Phó Vực nghe lời vào trong bưng thức ăn ra bàn.

Chỉ trong một tiếng ngắn ngủi, Nam Mẫn đã làm được rất nhiều món, mì qua cầu, thịt kho tàu, bò kho, lụa khô luộc, đậu hủ nhồi thịt cua, mỗi một món đều có đủ sắc hương vị, làm tăng khẩu vị của người dùng bữa.

“Canh đầu cá phải để đó hầm thêm chút nữa, ăn tạm trước đi”.

Nam Mẫn bận rộn tới lui, trên tràn đã xuất hiện lấm tấm mồ hôi, Dụ Lâm Hải thấy thế bèn lấy khăn ra lau. Cơ thể Nam Mẫn cứng đờ, muốn né đi theo bản năng: “Để tôi tự làm”.

“Để tôi”, Dụ Lâm Hải cũng vô cùng cố chấp, một tay nắm lấy cổ tay cô, tay nhẹ nhàng lau trán cho Nam Mẫn, trong lòng thấy hơi hối hận.

Không được ăn món do cô nấu khiến anh có hơi mất hứng, nhưng bây giờ thấy cô bận rộn làm một bữa cơm cho mình, vất vả như thế thì lại thấy đau lòng, nghĩ bản thân không nên khiến cô phải mệt nhọc như thế.

“Em vất vả rồi”.

Nam Mẫn nhìn thấy vẻ mặt đau lòng và áy náy của anh thì chợt ngẩn ngơ, thản nhiên đẩy tay anh ra: “Được rồi. Một bữa cơm thôi mà, vất vả mấy đâu”.

Phó Vực đứng bên cạnh lẳng lặng nhìn: “Tôi nói hai người cái này nhé, tôi muốn ăn cơm, chứ không có muốn bị no cơm chó”.

Nam Mẫn và Dụ Lâm Hải cùng cúi quay sang ném cho anh ta ánh mắt lạnh như băng, khiến Phó Vực sợ tới nỗi run rẩy cả người.

Truyền nhân của nhà họ Đinh không phải là chuyện đùa, khoảnh khắc gắp món ăn cho vào miệng, ánh mắt của tất cả mọi người đều sáng lên trông thấy. Cố Hoành theo Nam Mẫn bao lâu nay, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta được ăn món tự tay cô làm, tất cả đều được hưởng ké hào quang của Dụ Lâm Hải.

Phó Vực là một tên ham ăn, đứng trước món ngon, anh ta đánh mất hết liêm sỉ, tôn nghiêm cũng bị ném ra sau đầu, ăn được món ngon thì kêu la ầm trời, cảm động đến nỗi sắp khóc, cảm thấy sau lưng mình như mọc thêm cánh.

“Trời ạ, ngon thật đó! Tiểu Mẫn, sao em làm ra được món này vậy?”
Chương 120: Gặp được Thư Anh

Nam Mẫn thản nhiên liếc nhìn anh ta: “Diễn hơi lố”.

“Không hề nhé”, Dụ Lâm Hải nghiêm túc nói: “Đúng là rất ngon, cực kỳ ngon nữa là đằng khác”.

Nam Mẫn nở nụ cười khá lịch sự: “Ngon thì mọi người ăn nhiều vào nhé”.

Chẳng mấy chốc, bàn cơm đã chìm vào sự im lặng, mấy người đàn ông đều buồn bực lùa cơm, ăn trong bát nhìn trong nồi, sợ món mình thích bị người ta ăn hết, tên nào cũng giống quỷ chết đói đầu thai.

Khoảnh khắc được uống canh cá cay, mấy người họ không hẹn mà cùng “hà” một tiếng, cả giám đốc Dụ lạnh lùng mặt than cũng không thể nhịn được.

Chén canh hồi chiều anh đã thấy không tệ, nhưng so với canh Nam Mẫn nấu thì cái thứ hồi chiều anh ăn là gì? Không thể so sánh được.

Anh ngạc nhiên nhìn Nam Mẫn, tò mò không biết cô đã bỏ thêm thứ gì vào canh mà lại khiến cho món đó trở nên ngon như thế?

Mỗi một ngụm canh đều cho con người ta cảm giác lâng lâng như đang bay, quá là ngon mà.

Anh còn chưa kịp hỏi thì Phó Vực đã giải quyết hết sạch chén canh cá, nước mắt rưng rưng nắm lấy tay Nam Mẫn: “Tiểu Mẫn à, chuyện tới nước này rồi, tôi cũng không có mong ước gì thêm nữa, chỉ muốn mời em về làm đầu bếp riêng thôi có được không? Cũng không cần nhiều, mỗi ngày một bữa là được, sáng trưa chiều tối tùy em chọn, giá em cứ thoải mái kê”.

Dụ Lâm Hải đen mặt, Nam Mẫn còn chưa trả lời, anh đã không hề nể nang gì đẩy tay Phó Vực ra.

“Mơ đi!”

Bữa cơm này ngon thật là ngon.

Mọi người trong bàn bắt đầu tán gẫu về trường đua ngựa, xác định những việc cơ bản cần làm trong dự án, hẹn đến ngày Dụ Lâm Hải xuất viện sẽ đến hiện trường kiểm tra tiến độ.

Cơm no rượu say rồi, Nam Mẫn và Dụ Lâm Hải đều chuẩn bị đi.

Phó Vực nhìn đống chén đũa chất đầy trong bồn, trừng mắt nhìn họ: “Mấy người có ý gì đấy? Để hết đống này lại cho tôi hả?”

Có còn là người nữa không vậy?

Nam Mẫn quay sang thản nhiên liếc nhìn Phó Vực: “Anh có biết tiền để mời tôi nấu ăn là bao nhiêu không?”

Phó Vực sửng sốt, lắc đầu: “Không biết”.

“Bỏ thêm một số không đằng sau tiền mời Đinh Danh Dương ấy, hiểu chưa?”

Phó Vực nghĩ nghĩ, than thở: “Đắt ghê á, nhưng mà đắt cũng có cái lý của nó, em xứng đáng với mức giá này!”

Ngón tay cái dựng thẳng, khen có thể nói là lên tận trời.

Nam Mẫn không quan tâm tới viên đạn bọc đường của anh ta, tiếp tục hỏi: “Lúc nãy tôi có lấy tiền của anh không?”

Phó Vực lắc đầu: “Không có”.

“Thế là đúng rồi”, Nam Mẫn nói: “Không lấy tiền thì anh rửa mấy cái chén đó có làm sao đâu, bộ ấm ức lắm hả?”

Phó Vực: “…”

Hình như cũng có lý.

Anh ta chỉ vào Dụ Lâm Hải: “Thế tại sao cậu ta không ở lại rửa chén?”

Dụ Lâm Hải nhướng mày: “Tôi đang bị thương nặng thế này mà cậu cũng mặt dày bắt tôi rửa chén hả?”

Phó Vực nghẹn họng không thể nói được gì, trừng mắt nghìn Cố Hoành và Hà Chiếu.

Cố Hoành vội vàng lên tiếng: “Để bọn tôi, để bọn tôi phụ”.

Nam Mẫn ngăn họ lại, hỏi Phó Vực: “Lúc đi mua nguyên liệu bọn họ đều bỏ công bỏ sức ra cả, anh làm được gì rồi?”

“Tôi…”

“Cái gì mà lắm ý kiến ý cò thế, sau này không muốn ăn cơm tôi làm thì cứ việc nói thẳng, tôi sẽ gọi nhân viên vệ sinh lên đây tiễn mấy thứ đó đi”, Nam Mẫn kiên nhẫn tuyên bố.

Phó Vực nghe thế lập tức nói: “Rồi rồi rồi, tôi rửa, tôi rửa được chưa. Chỉ cần em sẵn lòng nấu cơm thì đừng nói là rửa chén, tôi cắt cổ gà cũng được nữa là”.

Cắt cổ gà thì sao?

Nam Mẫn khó hiểu nhíu mày, Dụ Lâm Hải bên cạnh giải thích: “Cậu ta sợ gà”.

“Anh sợ gà hả?”, không chỉ mình Nam Mẫn, Cố Hoành và Hà Chiếu đều trừng mắt, không thể tin nổi nhìn về phía Phó Vực, trăm miệng một lời: “Anh là lính đặc công mà lại sợ gà hả?”

Phó Vực bị khinh bỉ toàn tập, đau thương giải thích cho bản thân: “Sợ… Sợ gà thì sao? Đời người ai cũng sẽ sợ một thứ gì đó mà? Tôi sợ gà đâu có phạm pháp đâu?”

Dụ Lâm Hải đâm thêm một dao:

“Cậu ta không chỉ sợ gà mà còn sợ vịt, nói tóm lại là sợ hết mấy loài động vật có mỏ nhọn”.

Phó Vực trừng mắt nhìn Dụ Lâm Hải: Mình cậu có miệng hả, vả bốp bốp cho giờ!

“Ồ, thì ra là vậy".

Mắt Nam Mẫn chợt lóe lên tia sáng, môi bất giác cong cong.

Phó Vực trông thấy thế thì chợt lạnh sống lưng, sao cứ thấy vẻ mặt này có gì đó không được tốt cho lắm vậy?



Rời khỏi phòng, cửa thang máy sắp đóng lại thì chợt mở ra.

Nam Mẫn thoáng liếc nhìn, trông thấy một cô gái mái tóc dài bay bay, ăn mặc gợi cảm bước vào. Cô ta đội chiếc mũ lưỡi trai, cố cúi thấp đầu, nhưng gương mặt xinh đẹp động lòng người đó vẫn rất dễ nhận ra.

Ngôi sao Thư Anh đang lên như diều gặp gió, trên màn hình lớn, ngoài sân bay, đâu đâu cũng là hình ảnh của cô ta, muốn không biết cũng khó.

Thư Anh vừa bước vào, trông thấy Dụ Lâm Hải thì hơi sững người, nhưng vẫn cười chào hỏi anh: “Chào giám đốc Dụ”.

Dụ Lâm Hải không lên tiếng trả lời, mà chỉ căng thẳng nhìn về phía Nam Mẫn.

Nam Mẫn vừa mới hiểu lầm chuyện Thư Anh xong, không thể để cô hiểu lầm thêm lần nữa.

Thư Anh nhìn theo tầm mắt Dụ Lâm Hải, trông thấy Nam Mẫn. Khoảnh khắc chạm mặt cô, cả người cô ta bỗng cứng đờ, nụ cười trên môi cũng trở nên đông cứng, lạnh lùng.

“Là cô!”

Cảm xúc của Thư Anh thay đổi quá nhanh, địch ý cũng hết sức rõ ràng, khiến con người ta muốn lờ đi cũng khó.

Nam Mẫn hờ hững, nhíu mày thật chặt: “Cô Thư Anh, chúng ta quen biết nhau hả?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK