Mục lục
Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 141: Thấy mẹ sao không chào?

Ngải Luân sờ khóe miệng sưng đỏ, người đàn ông luôn sợ đau nhất lúc này cứng rắn nói không nên lời: “Chút vết thương của tôi không tính là gì, nhưng Tiểu Dịch lại bị đánh đến mất nửa cái mạng, đã được đưa đến bệnh viện cấp cứu rồi”.

Nam Mẫn nghe thấy lời này liền nhíu mày, cô liếc nhìn Cố Hoành, anh ta lập tức gật đầu, phái người đến bệnh viện sắp xếp.

Hà Hân nhìn dáng vẻ của Nam Mẫn còn đầy đủ hơn so với mình, trong lòng cười lạnh, nhưng trên mặt vẫn cười đầy ấm áp, cô ta đi về phía Nam Mẫn, kéo tay cô.

“Cháu chính là Nam Mẫn hả, thường nghe Ninh Trúc nhắc đến cháu, nói ra thì đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đấy”.

Nam Mẫn khẽ ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mắt: “Lần đầu gặp mặt, thím ba tặng tôi quà gặp mặt lớn như vậy, không đáp lại thím chút gì, đứa cháu gái này thật sự không nói được”.

Vừa dứt lời, Nam Mẫn giơ tay nắm lấy dây chuyền ngọc trai của cô ta, sau đó khẽ kéo một cái.

Âm thanh lanh lảnh của hạt châu lớn nhỏ rơi xuống vang lên, trân châu rơi đầy đất, cổ Hà Hân trống rỗng, nhìn từng hạt châu rơi tí tách xuống, nụ cười trên mặt lập tức thay đổi, trắng bệch một mảng!

Nhìn hạt châu rơi đầy đất, Hà Hân chỉ cảm thấy đau lòng.

Sợi dây chuyền ngọc trai này là cô ta nhõng nhẽo với Nam Ninh Trúc gần một tráng, vất vả lắm mới móc ra từ trong kẽ răng của ông ta.

Bình thường không nỡ đeo nó, hôm nay đặc biệt đeo để tô điểm bề ngoài, không ngờ Nam Mẫn cứ như vậy kéo hỏng, cô ta hận đến cắn răng, nhưng lại không thể thất lễ trước mặt mọi người.

Mặt cô ta căng cứng cười một tiếng: “Đã nói gia quy nhà họ Nam nghiêm khắc, có tôn ti trật tự, cháu làm hậu bối như vậy sao?”

“Hậu bối? Tuổi thím không lớn hơn tôi bao nhiêu, chạy đến đây ra vẻ làm trưởng bối, không biết xấu hổ sao?”

Nam Mẫn nói chuyện chậm rãi, giọng điệu gần như không lên xuống gì: “Tôi gọi cô một tiếng thím ba là nhìn vào mặt mũi chú ba của tôi, cô tưởng mình là ai chứ?”

Cô ngồi xuống ghế, khẽ ngước mắt lên nhìn sắc mặt không kìm được của Hà Hân, mặt cô không chút biểu cảm.

“Chú ba ở chỗ tôi cũng mất hết mặt mũi. Nhà họ Nam quả thật có tôn ti trật tự, nhưng khả năng cô hiểu lầm rồi, cô là tôn, tôi là vi, cái này gọi là tôn ti có trật tự”.

Sắc mặt vốn đã lảo đảo sắp ngã của Hà Hân lập tức sụp đổ.

Mắt thấy ở chỗ Nam Mẫn không giành được lợi ích gì, Hà Hân đưa mắt nhìn về phía Nam Lâm đang run lẩy bẩy, khóe môi khẽ nhếch lên.

“Lâm Lâm, nhìn thấy mẹ sao không biết chào hỏi?”

Nam Lâm lúc này phản bác: “Cô không phải mẹ tôi!”

“Con thế thì không ngoan rồi, nếu mẹ đã gả cho bố con, con gọi một tiếng mẹ là chuyện đương nhiên”.

Hà Hân dáng vẻ phách lối kiêu ngạo đứng trước mặt Nam Lâm: “Lâu rồi không gặp, bình thường không biết gọi điện thoại hỏi thăm một tiếng thì cũng thôi đi, gặp mặt cũng không biết chào hỏi một tiếng, mẹ dạy con như vậy sao? Con gái trong nhà phải được dạy dỗ, ra bên ngoài mới không làm mất mặt mẹ và bố con được, nếu không thì người khác sẽ cho rằng con là đứa con hoang có cha sinh nhưng không có mẹ dạy”.

Nam Lâm giận đến mức vành mắt đỏ bừng, toàn thân đều run rẩy: “Tôi không có mẹ dạy, mẹ tôi bị con hồ ly tinh là cô dồn ép, nếu không phải cô, bà ấy sẽ không chết!”

Cố Hoành bàn giao xong liền quay về, nghe thấy câu nói này của Nam Lâm, nhìn dáng vẻ mềm yếu sợ yếu ấy, anh ta có chút đau lòng không nói nên lời.

Anh ta đi tới, yên lặng ở bên cạnh cô ấy.

Hà Hân cười khinh miệt: “Chính bà ta không giữ nổi đàn ông, trách móc gì tôi?”

Nam Mẫn liếc mắt lạnh lùng nhìn Hà Hân, ánh mắt không khác gì nhìn Trác Huyên.

Người thứ ba thứ tư trên đời này mặt mũi chẳng khác gì nhau, rõ ràng giành giật miếng ăn từ trong miệng người khác, ngược lại còn nói người ta không có bản lĩnh, không bảo vệ được thức ăn.

Nam Lâm tức giận, còn muốn nói thêm nữa thì bị Nam Mẫn ngăn lại.

“Lâm Lâm, đừng lãng phí miệng lưỡi. Với loại người không mặt mũi này, từ trước đến này không có đạo lý nào có thể nói, bởi vì bọn họ không nói tiếng người, cũng không nghe hiểu tiếng người”.

Khuôn mặt đắc ý của Hà Hân lập tức trầm xuống.

Cô ta nghe nói đứa cháu gái không biết từ đâu tới khiến hai ông chú bị bẽ mặt, trước kia Nam Ninh Trúc còn khoe khoang được thời đắc ý, kết quả từ sau khi Nam Mẫn quay về, quyền lợi của ông ta ở tập đoàn Nam Thị bị tước đoạt, đi Vân Nam một chuyến tiền đánh bạc bị thua hết không nói, hôm nay còn bị Nam Mẫn trực tiếp đuổi ra khỏi truyền thông Nam Tinh…

Thật là đủ uất ức!

Khi chú không đấu lại cháu mình, vậy người làm thím như cô ta phải dạy bảo một chút.

Không thể ngờ cô cả nhà họ Nam này không giống với Nam Nhã dễ lừa đầu óc toàn là yêu đương, cũng không giống Nam Lâm như bánh bao mềm dễ bắt chẹt, cô cứng rắn và rất khó đối phó.

Hà Hân giữ ổn định tâm trạng, cảm thấy mình cứ đứng như vậy cũng không có được khí thế gì, cô ta cũng ngồi xuống ghế, địa vị ngang hàng với Nam Mẫn.

Cô ta chậm rãi cười nói: “Hôm nay tôi đến cũng không có ý gì khác. Con người chú ba cô mặc dù tuổi không còn nhỏ nữa, nhưng mang tính cách hấp dẫn, không biết có bao nhiêu cô gái trẻ tuổi không hiểu chuyện, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, đương nhiên tôi cũng phải nhìn một chút con bé Tống Dịch không hiểu quy tắc kia, qua đó dạy dỗ cô ta, chắc nhỏ Mẫn cháu sẽ không tính toán chứ?”
Chương 142: Ngày tháng đau khổ của Nam Lâm

Các nhân viên trong khu văn phòng nghe thấy lời này, tất cả đều đổ ánh mắt oán giận, hận không thể phun một bãi nước bọt ngâm chết cô ta!

Còn tính cách hấp dẫn?

Lão già khốn nạn Nam Ninh Trúc này gọi ông ta là người đã tốt rồi, còn tính cách hấp dẫn gì chứ?

Một tên cặn bã.

Nghệ sĩ trong công ty nào có ai không bị ông ta trong tối ngoài sáng đùa bỡn, ngay cả người môi giới cũng có thể gặp phải cái tay heo mặn của ông ta, nhưng ngại với thân phận ông ba Nam, nên chỉ giận mà không dám nói gì.

Hà Hân này không nhìn nổi người đàn ông của mình, cô ta chạy đến đây làm khó họ, khoe vẻ giàu có của bà chủ, chơi cái gì vậy!

Nam Mẫn lạnh lùng nhìn Hà Hân, trong mắt không có chút hơi ấm.

“Tống Dịch là nghệ sĩ của công ty tôi, đừng nói cô ta không phạm sai lầm, dù cô ta phạm sai lầm đi chăng nữa cũng do tôi dạy dỗ, cô dựa vào đâu mà qua đây đánh người, có tư cách gì bảo tôi không tính toán?”

Nam Mẫn không để cho một chút mặt mũi, khiến dáng vẻ bà ba Hà Hân cố gắng duy trì trước mặt mọi người lập tức không chịu nổi, đổ bể.

“Cháu muốn bao che?”

Nam Mẫn đáp lại đương nhiên: “Tôi vốn là một người bao che đấy, giờ cô biết có phải hơi muộn không?”

Cô lạnh lùng giơ tay, dặn dò bảo vệ phía trước: “Lôi hai người này ra ngoài cho tôi, bọn họ ra tay đánh Tống Dịch thế nào thì cứ đánh lại như thế, đừng đánh chết người là được”.

Ngải Luân vén tay áo đi lên: “ĐM, đánh không chết bọn họ!”

Những nhân viên khác cũng lao vùn vụt lên, lúc hai tên vệ sĩ oai hùng kia đánh người các cô đã chạy lên can ngăn cũng bị đẩy ra mấy cái rất đau, đương nhiên rất muốn báo thù.

Mắt thấy vệ sĩ mình mang đến đều bị kéo ra, Hà Hân tứ cố vô thân, lúc này không bình tĩnh nổi nữa: “Nam Mẫn, cháu muốn làm gì?”

Nam Mẫn cười nhạt: “Nếu có gan tới nơi này ngang ngược, vậy sẽ phải chịu hậu quả”.

Cô nghiêng đầu hỏi Nam Lâm: “Lâm, trước kia cô ta đối xử với em như nào, hôm nay chúng ta cứ lấy thù báo thù, lấy oán báo oán”.

Nam Lâm nhớ đến những ngày tháng uất ức không chịu nổi kia, cô ấy oán hận cắn răng.

Từ nhỏ đến lớn cô ấy không hề có thời gian vui vẻ, Nam Ninh Trúc trước giờ không phải một người bố có trách nhiệm, nói như rồng leo, làm như mèo mửa, cả ngày chỉ dựa vào hai anh trai cứu tế cho cuộc sống, còn ngày ngày mơ mộng phát tài giữa bàn ngày, nhưng lúc đó chí ít nhà vẫn là nhà, không phải địa ngục nhân gian, cho đến thời khắc Hà Hân cấu kết với Nam Ninh Trúc, ép chết mẹ, bước vào nhà họ Nam, cuộc sống khổ cực của cô ấy bắt đầu.

Người phụ nữ này mới đầu vẫn là một chị gái dịu dàng, sau này trong phút chốc liền thay đổi.

Có một lần Nam Ninh Trúc đi công tác, Hà Hân cũng không có nhà, ngày ngày chạy ra ngoài, mỗi tối quay về đều say khướt, quần áo xộc xệch, một tối nọ còn dẫn theo cả đàn ông về.

Khi đó cô ấy vừa lên đại học, tuổi tác tuy nhỏ những cũng sắp trưởng thành rồi, cũng không phải không hiểu về mấy chuyện giữa nam nữ kia.

Cô ấy đứng ở cửa cầu thang, nhìn thấy Hà Hân cùng với người đàn ông lạ mặt có chút lưu manh kia ôm hôn cuồng nhiệt trong phòng khách, làm ra loại chuyện xấu hổ ấy, ngay lập tức cô ấy kinh hãi đứng ngây ra.

Hà Hân phát hiện ra Nam Lâm, đột nhiên cô ta ngẩng đầu, ánh mắt quét tới giống như con xà tinh lè lưỡi, trong mắt tràn đầy chất độc.

Cả đêm đó, cô ta túm tóc Nam Lâm nhốt vào hầm trú ẩn, tát liên tiếp mấy chục cái bạt tai vào mặt cô ấy, đánh cho cô ấy máu mũi giàn giụa, còn dùng giày cao gót hung hăng đạp vào mặt cô ấy, còn cảnh cáo cô ấy.

“Con ranh chết tiệt, mày nghe cho kỹ đây, nếu mà dám nói chuyện của bà đây cho bố mày biết, hoặc nói cho người khác biết, bà đây sẽ lột sống da mày!”

Nam Lâm bị dọa sợ.

Lúc này cô ấy mới nhìn thấu bộ mặt của người phụ nữ này, cũng vào thời khắc đó cô ấy đã biết “mỹ nhân bọ cạp” là như thế nào.

Nam Ninh Trúc đi công tác hơn nửa tháng, cô cũng bị Hà Hân nhốt ở hầm trú ẩn hơn nửa tháng, toàn thân đầy vết thương, cũng không cho cô ấy ăn, chỉ thưởng vài ngụm nước uống như đối đãi với phạm nhân.

Mỗi buổi tối, Hà Hân còn bày ra dáng vẻ của mẹ kế, xách roi bắt Nam Lâm quỳ xuống trước mặt cô ta, giáo huấn cho Nam Lâm nghe, bảo cô ấy nghe lời, không được giãy giụa.

Để sống sót, Nam Lâm chỉ có thể nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, khom lưng quỵ gối với người phụ nữ này.

Cô ấy ý đồ phản kháng, cũng có ý đồ chạy đi, nhưng trong nhà từ trên xuống dưới đều là người của Hà Hân, một ngôi nhà đã hoàn toàn biến thành hố ma.

Khó khăn lắm mới chờ được Nam Ninh Trúc quay về, cuối cùng Hà Hân đã thả Nam Lâm ra, nhưng toàn thân cô ấy bị thương không nhìn nổi, vết thương lây nhiễm dẫn đến sốt cao, Hà Hân liền đưa cô ấy đến bệnh viện, nói dối với Nam Ninh Trúc con gái bị bạo lực học đường. Nam Ninh Trúc đến bệnh viện nhìn Nam Lâm một cái, thấy vết thương khắp người con gái, giây đầu tiên không phải quan tâm, mà trách cô ấy đắc tội người khác.

“Tự làm mình thành dáng vẻ này, rốt cuộc con làm cái gì vậy, chọc cho người ta dạy dỗ con? Sao người ta không bao lực người khác mà bạo lực con? Con suy nghĩ kỹ lại cho bố!”

Hà Hân hóa thành mẹ kế nhân ái dịu dàng, ở bên cạnh khuyên nhủ: “Được rồi được rồi, bớt giận, trẻ con không hiểu chuyện, mắng đôi câu là được rồi, đừng nổi giận”.

Cô ta nhìn Nam Lâm nằm trên giường bệnh sốt đến mức mặt đỏ bừng, khẽ thở dài: “Đứa nhỏ này cũng thật đáng thương, ông xã à, làm mẹ ghẻ thật khó xử, em thật sự sợ người ta nói Lâm là do em ngược đãi”.

Nam Ninh Trúc vội vàng dỗ dành cô ta một hồi, ông ta càng tức giận, chỉ vào Nam Lâm tiếp tục dạy dỗ.
Chương 143: Đừng sợ làm bẩn tay mình

“Bị thương thành dáng vẻ này, cho dù con không suy nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho mẹ nhỏ con chứ, người ta còn tưởng rằng cô ấy đối xử với con không tốt, con bảo cô ấy làm người thế nào đây?”

Nam Lâm vết thương chồng chất nằm trên giường bệnh, nhìn bố vẫn luôn bảo vệ người vợ mới kia, cô ấy chỉ cảm thấy trái tim lạnh buốt như rơi xuống đáy vực.

Vết thương khắp người không bằng cơn đau trong lòng.

Đây chính là bố cô ấy.

Mà sau đó, thái độ Hà Hân đối với Nam Lâm có thể nói là càng tệ hại hơn, có lúc ở ngay trước mặt Nam Ninh Trúc trực tiếp cho Nam Lâm một cái bạt tai, mà Nam Ninh Trúc lại cảm thấy loại dạy dỗ này là chuyện đương nhiên.

Cô ấy bị Hà Hân giam lỏng trong nhà, khó khăn lắm mới cầm cự đến lúc tựu trường, không ngờ Hà Hân ngay cả học cũng không cho cô ấy đi, xé bỏ giấy thông báo trúng tuyển của cô ấy.

Nếu không phải cô ấy trăm ngàn cay đắng chạy trốn khỏi căn nhà đó, đồng thời nghĩ cách xin bù giấy báo trúng tuyển đại học, e rằng bây giờ cô ấy đã chết trong tay Hà Hân từ lâu rồi.

Mấy năm đại học, cô ấy sống không hề dễ dàng.

Nam Ninh Trúc bởi vì sự “bỏ nhà ra đi” của cô ấy mà không chịu chi trả tiền học phí, Nam Lâm chỉ có thể dựa vào vừa học vừa làm, nỗ lực hoàn thành việc học, khó khăn lắm mới đi đến bước bây giờ.

Nghe Nam Lâm kể lại cảnh ngộ mấy năm nay của mình, rất nhiều nhân viên trong khu văn phòng đều đỏ vành mắt, có người còn rơi lệ.

“Thật quá đáng, một đứa trẻ có thể uy hiếp gì cô chứ, sao cô có thể đến mức thâm độc như vậy? Dù sao cô cũng là người làm mẹ, cô không sợ báo ứng rơi vào người con trai của mình sao?”

Dì Bảo Khiết không nghe nổi nữa, đặt mình trong hoàn cảnh người khác, bà ấy cảm thấy mẹ kế ác độc nên bị đày xuống địa ngục, suốt đời không được siêu sinh!

“Đúng vậy, con mình là con, con người khác không phải là con sao? Cô cũng có ác độc rồi!”

“Có người trông thì xinh đẹp, nhưng lòng dạ sớm đã tối đen rồi! Nhưng cũng không thể tối đến như vậy chứ, quả thật nghe rợn cả người!”

“Mặt đẹp gì chứ? Cô vừa rồi không nghe giám đốc quản lý Ngải nói sao, người ta vốn là ở bên ngoài, dựa vào phẫu thuật thẩm mỹ mới lên chức, cô nói xem khuôn mặt này sao lại nhìn giả tạo như vậy chứ”.

“Trước đó tôi có nghe một người bạn ở Lĩnh Nam nói rằng, năm đó Hà Hân cũng mang danh tiếng khá tốt, tên là ‘Hà bảo bảo’, biệt danh ‘nhất thống phòng’”.

“Cái gì mà ‘nhất thống phòng’?”

“Ý là cứ thọc vào là có thể đổi một phòng”.

“Phì… có bản lĩnh như vậy hả, thế sao không tiếp tục lăn lộn ở Lĩnh Nam đi, chạy đến thành phố Nam làm gì, ô nhiễm không khí mát mẻ của chúng ta”.

“Còn tại sao nữa, danh tiếng xấu, bị nhà tài trợ đuổi ra ngoài, không lăn lộn nổi nữa nên mới chạy đến một nơi xa lạ thay hình đổi dạng, tìm một người đàng hoàng để bám víu”.

Từng lời giễu cợt liên tục bay vào tai Hà Hân, chuyện bao nhiều năm nay chưa từng bị người ta nhắc đến, cô ta cũng sắp quên rồi, không ngờ tới đây lại bị moi ra.

“Đủ rồi!”

Cuối cùng cô ta đã thất lễ, lộ ra răng nanh: “Các người có chứng cứ gì mà dám bôi nhọ tôi như vậy, tôi có thể kiện các người tội phỉ báng, chờ nhận thư mời từ luật sư của tôi đi!”

Người ít không đánh lại đám đông, Hà Hân biết mình không thể ở đây lâu hơn được nữa, cô ta quăng một câu độc ác, nắm chặt túi xách đi ra ngoài, nhưng lại bị người của Nam Mẫn cản lại.

Nam Mẫn nhướng mí mắt liếc cô ta rồi lạnh lùng nói: “Cô coi đây là đâu mà muốn tới thì tới, muốn đi thì đi?”

Đánh người xong liền muốn rời đi, nào có chuyện dễ dàng như vậy?

Hà Hân quay đầu trợn mắt nhìn Nam Mẫn: “Vậy cô muốn thế nào?”

Nam Mẫn không để ý tới cô ta, cô nhìn sang Nam Lâm, giọng nói nhẹ nhàng: “Lâm, mấy năm qua chị không ở bên cạnh em, không bảo vệ em tốt, để em chịu không ít oan ức rồi”.

Nam Lâm vành mắt vẫn còn đỏ, nghe Nam Mẫn nói vậy, cô ấy vội vàng lắc đầu.

“Chị, chị đừng nói như vậy, cái này không liên quan đến chị, là em không đủ mạnh mẽ, không bảo vệ nổi mẹ em, cũng không bảo vệ được bản thân mình”.

Cố Hoành mặt đầy đau lòng nhìn Nam Lâm, thiếu chút nữa bật thốt lên một câu: Sau này tôi bảo vệ cô!

Nam Mẫn kéo tay cô ấy: “Hôm nay chị gái cho em một cơ hội, trả lại tất cả sự sỉ nhục và cái tát năm đó cô ta đánh em, em dám không?”

Nam Lâm đối mặt với ánh mắt của Nam Mẫn, cảm nhận được sức mạnh cô truyền cho mình, có chị gái làm chỗ dựa, lúc này cô ấy không sợ chút nào, cái gì cũng không sợ.

“Không sợ”, Nam Lâm nói: “Em chỉ sợ liên lụy đến chị”.

Nam Mẫn nhàn nhạt nói: “Không đâu, con người chị trời sinh không thích bạo lực, nhưng có một vài chuyện, một vài người không bạo lực thì không hợp tác, cũng là chuyện không còn cách nào”.

Cô bất đắc dĩ thở dài, than vãn về thế giới cá lớn nuốt cá bé, kẻ xấu lên nắm quyền này.

“Cố Hoành”, Nam Mẫn không thèm nhìn Hà Hân, chỉ lạnh giọng phân phó: “Tôi nhớ bên Nam Tinh có một phòng tối nhỏ lâu rồi không sửa, còn giữ không?”

“Có!”

Cố Hoành đáp lại, lúc này liền hiểu ý ra hiệu bảo vệ dẫn Hà Hân đi.

Hà Hân thấy bọn họ sắp tới thật, cô ta liền kinh hãi: “Các ngươi muốn làm gì? Buông ra! Nam Mẫn, cô dám lạm dụng tư hình, cô dám ra tay với tôi, cô có tin tôi… Ư…”

“Đi”.

Nam Mẫn vỗ vỗ Nam Lâm: “Đừng sợ làm bẩn tay mình, bẩn rồi thì quay về rửa sạch là được, chị ở đây chờ em”.

Nam Lâm kiên định gật đầu, cô ấy biết đây là cơ hội chị cả cho mình.

Hơn nữa cơ hội này chỉ có một lần.

Cô ấy sao có thể phụ lòng?
Chương 144: Cô có hai sự lựa chọn

Trên đường đến bệnh viện, Nam Mẫn băng bó chỗ tay sưng đỏ cho Nam Lâm, cực kỳ bất đắc dĩ.

“Rốt cuộc là em đánh người ta hay người ta đánh em thế? Cho em đi báo thù, kết quả tay mình cũng sưng theo, nhìn bàn tay này đi, khác gì móng heo kho tàu không”.

Cố Hoành nghe mà mặt nổi đầy vạch đen, nhưng Nam Lâm lại cười đầy ngốc nghếch.

“Lần đầu tiên em đánh người, không có kinh nghiệm. Nhưng lực tác động ngược lại, hình như cũng không còn cách nào khác. Chị, mặt người phụ nữ kia còn sưng đỏ hơn tay em gấp mười lần!”

Nam Mẫn ngẩng đầu nhìn Nam Lâm, mặc dù tay cô ấy sưng, nhưng toàn thân lại tản ra sức sống chưa từng có trước đó, giống như hoàn toàn được sống lại.

Không riêng gì Nam Mẫn chú ý tới, Cố Hoành cũng nhận ra, một người dường như luôn sống dưới bóng mờ, mây đen trên đầu cuối cùng cũng tản đi, mây đen trong lòng cũng theo đó giải tán.

Nam Mẫn ngẩng đầu lên, sờ đầu của cô em gái: “Lần này vui chứ?”

Nam Lâm gật đầu như gà mổ thóc.

Cô ấy dựa vào bả vai Nam Mẫn, nắm cục đá viên trong tay, thành tâm nói: “Chị, mặc dù đánh người không tốt, nhưng người phụ nữ đó đã hại chết mẹ em, cướp đi ba em, còn ức hiếp em nhiều năm qua. Em thật sự hận cô ta! Mới đầu em còn không xuống tay được, nhưng nhìn khuôn mặt đó của cô ta, em liền nghĩ đến năm đó khi cô ta nhốt em trong hầm trú ẩn rồi đánh em…

Em giơ bàn tay lên, từng chút từng chút tát vào mặt cô ta, nghe những lời nhục mạ của cô ta nói với em bể nát từng tí một trong miệng, em lại thoải mái sung sướng không thể diễn tả được.

Chị, có phải em trở nên xấu xa rồi không?”

Cố Hoành cười một tiếng nói: “Có câu nói gần mực thì đen gần đen thì rạng, đi theo chị gái bá đạo như vậy, có thể học được gì tốt sao? Học cái xấu là bình thường”.

Nam Mẫn ngước mắt lên: “Cút, anh nói hơi nhiều đấy”.

Cố Hoành làm động tác tay khoá miệng mình lại, chọc cho Nam Lâm bật cười.

Một lúc sau, trong xe mới vang lên giọng nói thong thả của Nam Mẫn: “Tốt hay xấu phân biệt thế nào chứ? Nếu người tốt nhất định phải chịu bị sỉ nhục cả đời, vậy chi bằng cứ làm người xấu đi”.

Cô đối nhân xử thế không cần thập toàn thập mỹ, nhưng yêu cầu không thẹn với lương tâm, làm thứ mình muốn làm.

...

Nam Mẫn đích thân đến bệnh viện một chuyến, lúc đến thì Hạ Thâm cũng đang ở trong phòng bệnh.

Anh ta nhận được tin tức liền chạy tới bệnh viện trước tiên.

Nghệ sĩ bị đánh tên là Tống Dịch, chính là người hôm đó suýt chút nữa bị Nam Ninh Trúc cưỡng ép, không ngờ khó khăn lắm mới thoát khỏi ổ sói, lại thua trên tay con cọp cái Hà Hân.

Khó trách Ngải Luân giận dữ như vậy, Tống Dịch bị đánh quả thực không nhẹ, khuôn mặt máu thịt mơ hồ, gần như bị hủy rồi, trên người phủ đầy máu bầm, nhiều chỗ phần mềm sưng tím.

“Xin lỗi, là trách nhiệm của công ty, để cô bị thương thành như vậy cũng do tôi không làm tròn bổn phận của chủ”.

Nam Mẫn trịnh trọng xin lỗi, sau đó nói với Tống Dịch: “Hai tên vệ sĩ ra tay đánh cô đã bị đám Ngải Luân phế cho không còn gì rồi. Có hai phương án giải quyết, cô nghe nhé. Thứ nhất, cô có thể chọn tố cáo Nam Ninh Trúc và Hà Hân, công ty cũng sẽ cho đoàn luật sư bảo vệ quyền lợi của cô. Sau khi sự việc được giải quyết, nếu như cô muốn rời khỏi Nam Tinh, có thể hủy hợp đồng bất cứ lúc nào”.

Tống Dịch nhìn Hạ Thâm, khó khăn nói: “Nếu như tôi tố cáo bọn họ, liệu có thắng không? Bọn họ sẽ vào tù, bị giam lại?”

Hạ Thâm nói cho cô ta kết quả có khả năng: “Chuyện Nam Ninh Trúc làm ra với cô chưa cấu thành tổn thương mang tính thực chất, e rằng bên cảnh sát sẽ không lập án, còn Hà Hân, cho dù có camera làm chứng, cô ta cũng có thể đẩy trách nhiệm cho vệ sĩ ra tay, hơn nữa một khi cô ta dẫn dắt dư luận rằng cô câu dẫn Nam Ninh Trúc không thành công, cô ta mới ra tay dạy dỗ cô, bên ngoài sẽ không thân thiện đánh giá cô đâu”.

Mặc dù thực tế rất tàn khốc, nhưng Hạ Thâm không thể không nói cho cô ta biết: “Nền móng của cô chưa ổn, cư dân mạng sẽ không hướng về phía cô đâu, còn vệ sĩ đánh người cùng lắm bị nhốt mấy ngày thôi”.

Nếu như lời này người khác nói với Tống Dịch, có lẽ cô ta sẽ không tin, nhưng đây là lời Hạ Thâm nói, anh ta chưa bao giờ lừa người, cô ta không thể không tin.

Tống Dịch cười khổ: “Tôi là một nghệ sĩ nhỏ không có bối cảnh không có gia thế, không thể nào gây sóng gió lớn. Tôi biết, vậy còn tố cáo cái gì chứ? Tổng giám đốc Nam, cô nói cái thứ hai đi”.

Nam Mẫn liền nói cái thứ hai: “Cô cố gắng dưỡng thương thật tốt, tôi sẽ mời bác sĩ giỏi nhất giúp cô sửa chữa phục hồi phần mặt, tiền phẫu thuật do công ty gánh vác. Chỗ Nam Ninh Trúc và Hà Hân không cần cô bận tâm, ác giả ác báo, một ngày nào đó bọn họ cũng sẽ nhận được kết cục nên có. Mà nếu cô muốn hủy bỏ hợp đồng hoặc rời khỏi giới giải trí, tôi đều có thể sắp xếp giúp cô.

Nếu còn muốn tin tưởng tôi thì cứ tiếp tục ở lại Nam Tinh, công ty sẽ cho cô tài nguyên nhất định, nổi tiếng hay không còn phải nhìn vận mệnh và sự nỗ lực của cô, nhưng ít ra no ấm cô không cần muộn phiền”.

Tống Dịch ngây ra nhìn về phía giám đốc quản lý Ngải, Ngải Luân nói: “Còn ngớ ra làm gì? Tổng giám đốc Nam này khác tổng giám đốc Nam kia, tổng giám đốc Nam này của chúng ta không phải con lừa ngốc già Nam Ninh Trúc ăn nói linh tinh chỉ biết ăn thịt. Lời này chính là muốn giữ cô lại đấy, còn không mau cảm ơn? Chờ chúng ta nổi tiếng rồi thì Hà Hân gì đó muốn tát chúng ta một cái, chúng ta dám trả lại cô ta hai cái, đánh chết cô ta!”

Lời của Ngải Luân chọc Tống Dịch bật cười, nhưng lại động đến vết thương trên người, cô ta liền hít ngược lại.

Nam Mẫn nhíu mày, liếc nhìn Ngải Luân.

Ngải Luân lập tức biết điều, không nói nữa, nhưng vẫn nháy mắt với Tống Dịch, muốn cô ta đừng nghĩ không thông nữa, nắm chắc cơ hội, nếu như bỏ qua thì sẽ không gặp lại nữa!

Tống Dịch cũng là đứa trẻ xuất thân nghèo khổ, biết rằng cơ hội vươn lên không dễ.
Chương 145: Nhẫn kim cương mười kara

Ở giới giải trí chịu đựng đủ các loại khó khăn, nhẫn nhịn nhiều năm ở Nam Tinh, khó khăn lắm mới chờ cơ hội đến, sao có thể không quý trọng chứ?

“Tổng giám đốc Nam, tôi muốn chọn cái thứ hai”.

Nam Mẫn cũng dứt khoát: “Được”.

Người nhà Tống Dịch cũng ở nơi khác, Nam Mẫn sắp xếp cho cô ta một trợ lý, còn mời một y tá chăm sóc cô ta, chờ khi có thể di chuyển được thì đi Hàn Quốc làm phẫu thuật sửa mặt.

Sắp xếp tất cả thỏa đáng xong, Nam Mẫn và Hạ Thâm lần lượt đi ra ngoài, Hạ Thâm nhìn sắc mặt của Nam Mẫn: “Vẫn đang tức giận chuyện tấm hình?”

Nam Mẫn lắc đầu: “Không có”.

Cô nhìn về phía Hạ Thâm: “Anh ba, những năm nay anh bận rộn quay phim, lại phải quan tâm đến Nam Tinh, vất vả rồi”.

Hạ Thâm ngẩn ra, ôn hòa cười, anh ta giơ tay xoa đầu cô: “Sao đột nhiên lại nói như vậy?”

“Những năm qua, em quá tự do phóng khoáng, trách nhiệm bố mẹ để lại cho em, em đều ném cho các anh”.

Nam Mẫn rũ mi mắt, cười tự giễu: “Tự do phóng khoảng quả nhiên phải trả giá thật lớn, Nam Ninh Bách và Nam Ninh Trúc khiến cho Nam Thị trở thành dáng vẻ như bây giờ, em cũng có một nửa trách nhiệm”.

“Không nên quá trách mình”.

Hạ Thâm biết rõ Nam Mẫn đang nghĩ gì, nghe cô nói như vậy, anh ta liền đau lòng: “Không phải em đã trở lại sao, mọi thứ đều không muộn”.

Nam Mẫn ngẩng đầu, trong con ngươi vụt qua vẻ yếu đuối và áy náy chợt lóe rồi biến mất, thay vào đó là mạnh mẽ và kiên định.

Cô mỉm cười: “Anh nói đúng, em quay về rồi”.

Cũng là lúc cô nên gánh vác trách nhiệm.

Cô đã không nhịn được muốn chơi lại Nam Ninh Bách và Nam Ninh Trúc, cô đã phải trả giá cho sự tự do phóng khoáng của mình suốt ba năm qua, nghiệp chướng bọn họ làm ra cũng phải trả giá.

Lưới đã trải, có thể bắt đầu thu về rồi.

Nam Lâm không hề hạ thủ lưu tình với Hà Hân.

Cô ta bị đánh không nhẹ, vốn dĩ khuôn mặt đã qua chỉnh sửa yếu ớt không chịu nổi một phát đánh, máu thịt mơ hồ giống như cà chua thối.

Hà Hân mang theo khuôn mặt như vậy đi tìm Nam Ninh Trúc kể khổ, muốn để ông ta chống lưng cho mình, nào ngờ Nam Ninh Trúc nhìn thấy cô ta liền hét lớn một tiếng “Quỷ” rồi chạy trốn.

Hà Hân nhìn dáng vẻ Nam Ninh Trúc sợ đến mức sắp tè ra quần, cô ta hận không ngừng cắn răng, nghĩ đến Hà bảo bảo cô ta tình trường tung hoành ngang dọc, sao có thể bị mù tìm được một tên nhát gan như vậy!

Nhà họ Nam bọn họ chẳng có gì tốt!

Hôm nay hai con khốn kiếp Nam Mẫn và Nam Lâm tát cô ta đầy nhục nhã, về sau cô ta nhất định phải trả lại gấp mười gấp trăm lần!

Hà Hân cắn răng, vội vàng đi đến bệnh viện chỉnh hình làm lại mặt, ở bệnh viện cô ta gọi điện thoại cho Nam Ninh Trúc, khóc lóc tố cáo với ông ta, nói Nam Mẫn liên thủ với Nam Lâm ức hiếp mình, một ông ta chống đỡ thay cô ta.

Sau khi Nam Ninh Trúc chạy đi liền có hơi chột dạ, không nhìn ra mặt vợ mình, trong lòng cũng không sợ hãi nữa, lại nghe thấy giọng nói mềm yếu của cô ta, khí chất nam tử hán mất đi lâu nay lập tức quay trở lại.

“Được rồi, bảo bối đừng khóc, hai con nhóc chết tiệt dám bắt nạt người phụ nữ của anh, anh sẽ tìm chúng nó tính sổ!”.

...

Buổi tốt, ba chị em ngồi bàn tròn ăn cơm.

Nam Nhã vừa ngồi xuống liền giả bộ lơ đãng giơ tay, ý muốn khoe khoang chiếc nhẫn đính hôn trên tay mình.

Dưới ánh đèn, nhẫn kim cương mười kara lóe lên ánh sáng chói mắt, nhưng Nam Mẫn và Nam Lâm ngồi đối diện giống như không nhìn thấy, chỉ tập trung ăn cơm, ngay cả mắt cũng không hề ngước lên.

Hai người này mù sao?

Nam Nhã không nhịn nổi, ho khan một tiếng, sau đó chủ động hỏi Nam Lâm: “Lâm Lâm, nhìn nhẫn trên tay chị có đẹp không?”

Nam Lâm bị ánh sáng chói vào, cô ấy khẽ híp mắt, lạnh nhạt nói: “Tạm được”.

“Thế nào gọi là tạm được, đây chính là nhẫn kim cương do anh Nguyên nhà chúng ta đặc biệt chạy đến Italia, dạo khắp Florentia, cẩn thận chọn ra một chiếc đó”.

Trên mặt Nam Nhã là vẻ vui sướng của một cô gái nhỏ, thưởng thức chiếc chẫn khiến mình yêu thích không nỡ buông tay: “Anh ấy biết chị có giấc mơ công chúa nên đặc biệt chọn ra một chiếc nhẫn hình vương miện, chị yêu anh ấy chết mất!”

Nam Mẫn đang ăn canh trứng gà, khóe môi nhếch lên tia giễu cợt như có như không: “Cô cẩn thận một chút, đừng chết trên người anh ta là được”.

Nam Nhã đang đắm chìm trong sung sướng hạnh phúc không có cách nào kiềm chế, cô ta chỉ xem như Nam Mẫn đang ghen tỵ với mình, ngạo nghễ hừ một tiếng.

“Chị hai, chị muốn kết hôn với Tần Giang Nguyên?”

Nam Nhã gật đầu, cười sắp ngoác đến lỗ tai: “Đúng vậy! Aiz ya, thật ra người ta còn nhỏ, chưa có ý định kết hôn sớm như vậy, là anh Nguyên muốn cưới chị sớm, còn nói cái gì mà… kết hôn phải tranh thủ sớm”.

“Là chân đạp nhiều thuyền phải tranh thủ sớm”.

Nam Mẫn lạnh lùng cho cô ta một lời khuyên chân thành: “Trước khi gả cho anh ta thì tốt nhất cô nên tìm hiểu một chút, bên ngoài anh ta có bao nhiêu phụ nữ, đừng dính vào mấy thứ không sạch sẽ, bị bệnh sẽ không tốt đâu”.

Nam Nhã giống như bị đâm vào vết thương, trên mặt thoáng qua một tia không tự nhiên, lập tức trở nên nóng nảy.

“Chị cả, biết tôi sắp kết hôn, chị không chúc phúc tôi thì cũng thôi đi, hà cớ gì phải mắng tôi chứ? Cứ coi như không nhìn thấy đi được không? Tôi gả cho anh Giang Nguyên, chắc chắn trong lòng chị không thoải mái, tôi cũng có thể hiểu được”.

Nam Mẫn khẽ nhếch miệng: “Vậy cô nghĩ nhiều rồi, hai người có thể ở bên nhau, thật ra khá xứng đôi đấy”.

Nam Nhã nghi ngờ nhìn cô, cảm thấy cô không nói được lời nào hay.

Quả nhiên, một khắc sau liền nghe Nam Mẫn nói: “Dù sao nữ ngu hợp với chó thì tồn tại đến muôn đời”.

“Chị…”, Nam Nhã giận dữ đứng lên, xông về phía Nam Ninh Bách vừa từ trên cầu thang đi xuống liền tố cáo: “Bố, bố nghe thấy chị cả nói gì chưa?”

“Được rồi được rồi”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK