Mục lục
Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 178: Bậc thầy Ngọc Tâm

Có lẽ Phó Vực là người sở hữu cái miệng quạ đen nhất trên đời.

Điện thoại và WeChat của Dụ Lâm Hải đều bị Nam Mẫn kéo vào danh sách đen, không thể liên lạc được với cô nữa, chỉ có thể mượn cớ trao đổi về dự án trường đua ngựa để đến tập đoàn Nam Thị tìm cô.

Trợ lý tổng giám đốc lại nói: “Tổng giám đốc Nam không đến trụ sở công ty mấy ngày nay rồi”.

Dụ Lâm Hải nhíu mày: “Thế cô ấy đi đâu?”

“Chúng tôi không biết”.

Nhóm trợ lý đều lắc đầu: “Tổng giám đốc Nam luôn bận rộn, lịch trình của cô ấy đều do trợ lý Cố Hoành phụ trách, chúng tôi chỉ làm theo thôi”.

Khó lắm mới liên lạc được với Cố Hoành bên kia thì anh ta cũng dùng giọng điệu máy móc nói: “Giám đốc Dụ, gần đây tổng giám đốc Nam nhà chúng tôi khá bận, chuyện trường đua ngựa đã được giao cho phó giám đốc Tưởng toàn quyền quyết định, lát nữa anh ấy sẽ liên lạc với anh”.

Dự án thành phố Bình đã xong, chuyện cần điều tra cũng đã điều tra rõ ràng rồi, Nam Mẫn cũng điều Tưởng Phàm từ công ty con ở đó về, chịu trách nhiệm giải quyết dự án trường đua ngựa.

Bên này Hà Chiếu vừa mới báo cáo với Dụ Lâm Hải xong thì Tưởng Phàm cũng xuất hiện.

“Giám đốc Dụ, sau này một số vấn đề xây dựng trường đua ngựa sẽ do tôi bàn bạc với anh, mong anh giúp đỡ cho”.

Lần trước cũng nhờ Tưởng Phàm ra mặt, nói cho Dụ Lâm Hải biết sự thật Nam Mẫn đã yêu thầm anh nhiều năm, nên ấn tượng của anh với người này cũng không tệ, không bày ra vẻ mặt lạnh lẽo gì.

Nhưng không biết lần này Tưởng Phàm có bị Nam Mẫn cảnh cáo gì hay không, mà há miệng ngậm miệng gì cũng công việc.

Dù Dụ Lâm Hải nói bóng nói gió thế nào để nghe ngóng thông tin về Nam Mẫn, anh ta cũng ngậm chặt miệng không nói, hoặc là nói lái sang chuyện khác, cuối cùng thật sự không trốn được nữa mới chịu ngả bài.

“Giám đốc Dụ, lần trước vì cái miệng này mà tổng giám đốc Nam đã rất tức giận, điều tôi xuống công ty con. Tôi không dám đụng tới giới hạn cuối cùng của cô ấy nữa đâu, nếu không chắc tôi phải sang Mông Cổ chăn dê, cho ngựa ăn quá”.

Dụ Lâm Hải nghẹn họng, không thể nói được một câu nào, tức giận đi về.

Anh đã nấn ná ở thành phố Nam quá lâu rồi, buộc lòng phải quay về thành phố Bắc.

Trước khi đi anh còn dặn dò Phó Vực: Khi nào Nam Mẫn xuất hiện thì nhất định phải báo cho mình.

Phó Vực “ừm ờ” đồng ý, vừa tắt mắt thì lập tức: “Nói cho cậu mới là lạ đấy”.

Bấy giờ, anh ta đang ngồi trong nhà hàng Thực Vị thưởng thức món ngon, uống rượu, cảm thấy cơ thể và tinh thần thoải mái đến lạ.

Mấy hôm nay bị Dụ Lâm Hải lôi kéo bế quan tu luyện, đúng là khổ không thể tả nổi.

Anh ta cũng không cố chấp, khăng khăng một mực như Dụ Lâm Hải, không đụng phải tường không chịu quay đầu, cậu ấm nhà họ Phó lớn đến từng này tuổi đầu rồi nên hiểu rõ đạo lý “kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Nhìn là biết Nam Mẫn không phải người dễ trêu vào, võ công của anh ta không bằng người, kỹ thuật hack cũng không hơn nổi, thì cần gì phải đắc tội cô để tự chuốc lấy nhục về mình?

Chi bằng cứ ôm đùi cô, theo cô lăn lộn, ăn ngon uống ngon, sướng biết bao nhiêu.

Tóm lại, thà đắc tội anh em cũng không đắc tội nữ vương.

Anh ta còn muốn sống thêm vài năm nữa mà.

……

Mấy ngày nay lịch trình của Nam Mẫn trở thành một bí ẩn, cả Bạch Lộc Dư cũng không thể liên lạc với cô, cuối cùng anh ta mới tìm thấy bóng dáng cô trong phòng chế tác của khu vườn Hoa Hồng.

Bước vào trong, một đống bụi mù lập tức đập vào mặt Bạch Lộc Dư, anh ta vội vàng đeo khẩu trang vào.

Nhìn em gái mặt mũi xám xịt, Bạch Thất nhíu mày nói: “Em bế quan mới có mấy ngày mà đã sắp thành tượng đất rồi đấy”.

Nam Mẫn phủi những mảnh vỡ trên người, thoải mái đặt chiếc nhẫn bảo thạch vừa đánh bóng xong vào lòng bàn tay, hài lòng nhếch môi: “Cuối cùng cũng làm xong”.

Bạch Lộc Dư nghiêng đầu xem, chỉ trông thấy trên ngọc thạch màu vàng sáng rỡ đó là hai đóa hoa hồng được khắc rất cẩn thận, trông hết sức sống động, bên dưới hoa hồng là gương mặt nhỏ xíu, cười khẽ, đáng yêu như một công chúa, vô cùng sinh động.

Dưới ánh đèn, dáng vẻ đó lại thay đổi, như nữ vương đội vương miệng, đầy khí phách.

Bạch Lộc Dư nhìn chiếc nhẫn xinh xắn trong lòng bàn tay kia không rời mắt, chậc chậc khen ngợi kỹ thuật điêu khắc thần sầu kia: “Đúng là bậc thầy Ngọc Tâm nổi tiếng trong và ngoài nước, cái kỹ thuật này ấy à, rốt cuộc có chuyện gì mà em không biết làm không vậy?”

“Cũng thường thôi”, Nam Mẫn thổi vụn ngọc trên nhẫn, cong môi: “Hoàn hảo quá thôi mà”.

Bạch Lộc Dư không nhịn được, vui vẻ vuốt chóp mũi cô: “Con bé đáng ghét này”.

Anh ta lại rất vui vẻ, lâu rồi anh ta không được gặp cô em gái đáng ghét này.

Trên bàn vẫn còn một cái móc khóa, chính giữa cũng được khắc một đóa hoa đồng màu đỏ cam. Bạch Lộc Dư chỉ liếc mắt đã nhận ra, đó chính là hai sản phẩm chính trong bộ sưu tập mà trang sức đá quý Nam Thị sắp tung ra.

“Em đích thân điêu khắc thế này, đừng có nói là em định tuyên bố sự xuất hiện của bậc thầy Ngọc Tâm ra nha?”

“Chúc mừng anh, đáp đúng rồi”.

Nam Mẫn cởi tạp dề trên người ra, gói hai thành phẩm lại giao cho Cố Hoành vẫn luôn đứng trông ngoài cửa: “Xong rồi, bảo bộ phận thiết kế chuẩn bị một chút, chụp ảnh quảng bá sản phẩm đi”.

Cố Hoành nhận lệnh rời đi.

Nam Mẫn đóng cửa làm việc vài ngày, mắt đã đỏ ửng lên, người cũng dính dính khó chịu, chỉ muốn đi tắm một cái, sau đó thoải mái đánh một giấc.

Mặc kệ anh nhỏ vẫn còn làu bàu bên tai mình không ngớt: “Rốt cuộc em đang nghĩ cái gì thế, rời khỏi giới lâu như vậy rồi, sao đột nhiên lại muốn quay về khắc ngọc?”

“Ai rời khỏi giới, ba năm trước em chỉ nói bừa là muốn nghỉ ngơi một khoảng thời gian mà thôi, do giới truyền thống ăn không nói có, lôi em ra để đăng bài câu tương tác đấy chứ”.
Chương 179: Tiêu tiền như nước

Nam Mẫn xoa bóp cần cổ đau nhức, có chút buồn ngủ nói: “Em phải cho bọn họ biết em vẫn còn sống. Tất nhiên, bọn họ cũng không quan trọng, chỉ cần ông nội biết em còn sống là được rồi”.

“Ông nội?”

Bạch Lộc Dư giữ cánh cửa sắp đóng lại của Nam Mẫn, trừng mắt nói: “Em mới nhắc tới ông nội em hả, ông cụ Nam ấy hả?”

“Ừm”.

Nam Mẫn lười biếng tựa người vào cửa, mí mắt không cách nào mở ra được: “Em muốn giải quyết Nam Ninh Bách và Nam Ninh Trúc, không có sự đồng ý của ông, em không dám tùy tiện đẩy bọn họ vào tù, chờ ông đến rồi tính tiếp vậy”.

“Lâu rồi ông cụ Nam không lộ diện, em có chắc là… Ông ấy còn sống không?”

Nam Mẫn nói: “Ông nội bảo là người tốt không thể sống lâu, kẻ ác vẫn tồn tại ngàn đời, mạng ông cụ cứng rắn lắm, không sống đến một trăm tuổi thì có lỗi với những việc ông làm quá. Em nghĩ chắc là còn sống đấy, chờ một lát thử xem”.

Vừa dứt lời, cô lập tức đóng cửa lại.

Bạch Lộc Dư ngẩn người, cách cánh cửa nói: “Đúng rồi, anh mã hóa hồ sơ lại cho em rồi đấy, em trông chừng cẩn thận nhé, đừng để hai tên khốn Dụ Lâm Hải với Phó Vực kia phá”.

Trong phòng vang lên câu nói đầy khinh thường của Nam Mẫn.

“Hai tên gà mờ đó, cho bọn họ năm trăm năm nữa họ cũng không giải mã được”.

Ngay sau đó là tiếng nước chảy ào ào.

Bạch Lộc Dư sờ mũi, đang suy nghĩ xem có nên báo cái tin cho Dụ Lâm Hải không, dù sao ăn của người thì miệng mềm, mà lấy của người cũng nương tay, thằng nhóc đó đã nhét tiền vào tay anh ta, khiến anh ta làm gì cũng thấy ngại.

Nhưng thái độ của Nam Mẫn lại rất rõ ràng...

“Việc kinh doanh của hai người em không phản đối, nhưng công là công, tư là tư, nếu anh dám tiết lộ hành tung của em cho Dụ Lâm Hải biết thì anh cứ thử xem”.

Nam Mẫn còn chưa kịp trở mặt, sau khi mấy anh biết được tin đó cũng đã mắng anh ta máu chó đầy đầu.

Nam Mẫn ngủ một giấc rất ngon, từ trưa ngủ đến sáng sớm hôm sau.

Tỉnh giấc, tinh thần thoải mái.

Đúng ngay hôm chủ nhật, Nam Lâm đang muốn nằm chết dí ở nhà thì lại bị Nam Mẫn gọi dậy, nhất quyết lôi kéo cô ấy ra ngoài dạo phố.

Nam Lâm cứ tưởng mình chỉ theo chị đi mua quần áo thôi, không ngờ Nam Mẫn lại muốn mua cho mình.

“Chị, không cần đâu, em có nhiều quần áo lắm rồi”.

“Nhiều cái gì, toàn là mấy cái áo in nhân vật hoạt hình, cái gì mà mèo Poko với cả heo Peppa, mặc ở nhà bình thường cũng được thôi, nhưng em định mặc nó đi làm luôn hả? Cái quần bò trên người em nữa, giặt phai cả màu rồi, nên đổi cái khác thôi”.

Trước đó Nam Mẫn bận tối mắt tối mũi nên không có thời gian rảnh, không thể quan tâm tới Nam Lâm, khó lắm mới tìm được thời gian, tất nhiên phải thay đổi cô gái này từ trên xuống dưới.

Cô lấy một đống quần áo trên giá xuống nhét vào tay Nam Lâm.

“Đi thử đi”.

Nam Lâm ôm một đống quần áo, nhìn Cố Hoành bên cạnh với ánh mắt cầu cứu.

Cố Hoành cười nói: “Chị em nói có lý đấy, đến lúc phải lột xác rồi, đi đi Pikachu!”

Nam Lâm lạc trôi giữa cửa hàng quần áo, đành phải ngoan ngoãn nghe lời.

Lúc Nam Lâm vào phòng thay đồ, Cố Hoành bèn nói khẽ với Nam Mẫn: “Tổng giám đốc Nam, cô không nên làm hết tất cả mọi thứ như vậy, tôi không có cơ hội để phát huy nữa”.

Nam Mẫn ngồi trên sô pha lật tạp chí với khí chất của một sếp tổng, chỉ khẽ liếc nhìn anh ta một cái.

“Muốn tìm cơ hội thì cũng dễ thôi, chọn quần áo xong anh trả tiền là được mà”.

Khóe miệng Cố Hoành giật giật, khẽ nói: “Thôi cô tha cho tôi đi, quần áo trong này ấy à, mua một hai món thôi tôi đã hết sạch tiền lương rồi”.

Nhân viên cực khổ làm công bày tỏ mình không trả nổi chi phí đó.

Nam Mẫn hờ hững nói: “Không có tiền mà đòi theo đuổi con gái người ta, đi theo đuổi muỗi đi cho xong”.

Cố Hoành: “…”

Tại sao anh ta phải theo đuổi muỗi?

Theo đuổi con đó không tốn tiền nhưng mà tốn máu á?

Nam Lâm thay quần áo xong bước ra, Nam Mẫn và Cố Hoành ngồi trên sô pha nhìn, khi thì gật, khi thì lắc đầu.

Cô ấy lúc vui, lúc buồn, cuối cùng biến thành gương mặt không chút cảm xúc.

Thử đâu đó hơn hai mươi bộ thì cuối cùng Nam Mẫn cũng rút quân, chỉ vào một đống quần áo vừa thử nói với nhân viên cửa hàng: “Gói hết số quần áo đó lại”.

Hai mắt nhân viên cửa hàng sáng rỡ, gặp Thần Tài rồi, phát tài phát lộc rồi.

Phú bà giàu có thế này, cô ta cũng muốn xin ít vía!

Ra khỏi cửa hàng quần áo, Nam Mẫn lại dẫn Nam Lâm đi mua hai đôi giày cao gót, ba cái túi, thể hiện rõ câu thành ngữ, tục ngữ tiêu tiền như nước, vung tiền như rác và hàng loạt câu từ tương tự, để lại dáng vẻ tổng giám đốc Nam thoải mái quẹt thẻ khắp nơi.

Đi mệt rồi, Nam Mẫn lại dẫn Nam Lâm đến tiệm tạo mẫu tóc, Cố Hoành thì xách đống đồ mới mua về xe cất.
Chương 180: Không mua nổi thì đừng thử

“Người đẹp, cô muốn làm kiểu tóc gì?”, thợ tạo mẫu tóc Tony chính thức login phục vụ.

Nam Lâm thấy để tóc dài phiền phức quá nên muốn cắt thành tóc ngắn.

Nam Mẫn bên này lại muốn nuôi tóc dài.

Từ nhỏ tóc cô đã dài rất nhanh, từ khi hiểu chuyện cô chưa từng để tóc ngắn, luôn có mái tóc dài ánh nâu.

Trước mười tám tuổi mẹ đã trông chừng cô rất gắt gao, không cho cô nhuộm tóc, sau mười tám tuổi cô bắt đầu cho mình tự do, màu sắc rực rỡ nào cũng thử một lần.

Tranh thủ lúc còn trẻ, vẫn chưa sợ hói đầu, Nam Mẫn cảm thấy cô có thể thử hết lần này đến lần khác.

“Mẫu này đi”.

Nam Mẫn quyết định rất nhanh, chọn màu đỏ hoa hồng, cũng bảo nhà tạo mẫu nối tóc cho mình.

Tẩy tóc, nhuộm tóc rồi lại nối tóc, chắc chắn không thể làm xong trong ba, bốn tiếng.

Cố Hoành hiểu rất rõ mái tóc của phụ nữ là một tác phẩm hết sức kỳ công, dứt khoác ngồi trên xe ngủ một giấc, chờ thời gian trôi qua kha khá rồi mới trở lại phục vụ.

Nam Lâm làm xong nhanh hơn Nam Mẫn, nhìn mái tóc màu vàng nhạt của mình trong gương, nhỏ giọng than thở: “Không biết anh Cố Hoành có thích không nhỉ?”

Nam Mẫn thản nhiên nói: “Anh ta có thích hay không thì quan trọng gì, cái quan trọng là em có thích không”.

Người xưa có câu: Phụ nữ làm đẹp vì người mình yêu.

Nhưng người con gái đó “yêu mình” mới là quan trọng nhất, còn việc người khác có thích hay không, có yêu hay không thì ai thèm quan tâm?

Sau khi trải qua đoạn thời gian đó, Nam Mẫn mới hiểu được, người đã yêu mình thì dù bản thân trang điểm rực rỡ hay để mặt mộc ra đường, người đó vẫn sẽ yêu mình. Ngược lại, nếu một người không thích mình, dù bản thân có hoàn hảo, cần cù, tỉ mỉ đến mức nào thì người đó cũng sẽ không liếc mắt dù chỉ một lần.

Vì thế, cần gì phải sống để lấy lòng người khác, bản thân mình vui vẻ mới là quan trọng nhất.

Nam Lâm cười gật đầu: “Em thích lắm”.

“Thế là được rồi”.

Nam Mẫn nhìn em gái rực rỡ hẳn lên thì cũng cười theo: “Chờ em đổi hết mấy cái quần áo trẻ con đó đi, thì sẽ chính thức biến thành người đẹp”.

Cô còn phải tốn thêm chút thời gian nữa mới làm xong, bèn bảo Nam Lâm ra ngoài đi dạo rồi đưa thẻ cho cô ấy.

“Thích cái gì cứ mua cái đó, tôi không thiếu tiền”.

Nam Lâm không thường xuyên dạo trung tâm thương mại.

Cô ấy phải nhờ vào học bổng và việc làm thêm ngoài giờ để trang trải học phí, vất vả lắm mới đủ để duy trì cuộc sống hằng ngày và đóng tiền học, quần áo cũng chỉ có mấy cái đổi qua đổi lại, đâu có dư tiền để đi mua sắm.

Lầu một trung tâm thương mại là cửa hàng chuyên bán trang sức và mỹ phẩm, cô ấy không có hứng thú với mỹ phẩm này kia, nhưng lại có niềm đam mê bất tận với trang sức, bèn vào một cửa hàng trang sức xem.

Đang là chủ nhật nên khách trong cửa hàng cũng không ít.

Nhân viên trong quầy giới thiệu và cho khách thử một số mẫu trang sức, miệng nở nụ cười tươi tắn.

Đây là một thương hiệu nước ngoài sang trọng, thiết kế cũng bình thường, trước đó nhà thiết kế còn bị bóc phốt đạo nhái, nhưng chẳng hiểu sao nó lại được chào đón ở trong nước, giá cả cao ngất ngưởng, đa số thành phần tri thức bình thường đều không mua nổi, những người ghé vào đều là cậu ấm cô chiêu hoặc bà chủ nhà giàu, cũng có khá nhiều nhân vật mới nổi trên mạng hoặc là người mua hộ.

Nam Lâm mặc quần bò và áo thun trắng, mộc mạc đến mức nhân viên xem cô ấy là người vô hình, chẳng hề có ý định tiếp đón.

Cô ấy bèn tự đi dạo, xem coi có mẫu nào mới mẻ, hay ho gì không.

Nhìn thấy một cái lắc tay có thiết kế không tệ, Nam Lâm chỉ vào nó, lịch sự hỏi: “Có thể lấy chiếc vòng này ra cho tôi xem một chút được không?”

Nhân viên cũng không bận rộn mấy, nhưng lại tỏ thái độ mất kiên nhẫn, lấy vòng tay ra rồi đi hỏi han các vị khách khác.

Nam Lâm lấy chiếc vòng trong hộp ra, quan sát cẩn thận một phen, muốn đeo thử, nhưng còn chưa kịp đeo xong thì nhân viên là la lên oai oái: “Này, ai cho cô đeo, cửa hàng chúng tôi không cho thử!”

Giọng cô ta rất lớn khiến Nam Lâm giật nảy mình, các vị khách khác cũng dõi mắt về phía này.

Động tác của Nam Lâm chợt khựng lại, ngạc nhiên hỏi: “Tại sao lại không được đeo thử?”

“Tại sao cái gì, chẳng có tại với sao gì hết!”

Thái độ của nhân viên rất gắt gỏng, chẳng nói chẳng rằng giật lấy cái lắc trên tay Nam Lâm xuống, động tác rất mạnh bạo, tạo thành một vết đỏ trên cổ tay cô ấy.

Nam Lâm đau nên nhíu mày, sắc mặt cô nhân viên kia còn khó coi hơn cả cô ấy, cẩn thận lau chùi lắc tay, vẻ mặt khinh bỉ nói: “Dơ hết cả rồi… Đây là mẫu giới hạn số lượng của cửa hàng, mắc lắm đấy, không mua nổi thì thử làm gì?”

Khách khứa trong cửa hàng cũng mỉa mai, hừ lạnh, khinh thường nhìn Nam Lâm, như thể cô ấy đứng đây khiến cửa hàng này trở nên dơ bẩn vậy.

Mặt Nam Lâm đỏ bừng, xoay người định đi thì lại trông thấy một bóng người mảnh khảnh, xinh xắn.

“Không mua nổi thì không cho thử hả? Nội quy nhà ai thế?”

Một giọng nói trong trẻo đầy lạnh lùng vang lên, mọi người đều ngẩng đầu, trông thấy một cô gái xinh đẹp rực rỡ, trên người đầy quần áo hàng hiệu với mái tóc màu hoa hồng đỏ rực, khí thế cao ngất.

Khí chất có thể đè bẹp tất cả.

Nam Mẫn lấy thẻ đen trong tay Nam Lâm ném thẳng vào người nhân viên, giọng lạnh lùng, nhìn cô ta với nửa con mắt: “Để tôi xem coi bảo bối nhà cô là thứ gì mà tôi không thể thử được, cũng không mua nổi?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK