Mục lục
Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 96: Khá hơn rồi

Tối qua trước khi đi ngủ, quản gia Triệu đã ép Nam Mẫn và Quyền Dạ Khiên uống canh giải rượu, sáng dậy cũng không bị đau đầu, Nam Mẫn cảm động rơi nước mắt ôm hôn quản gia Triệu.

Quyền Dạ Khiên cũng muốn hôn, nhưng Nam Mẫn lại đẩy anh ta ra: “Đậu hũ của mẹ Triệu mà anh cũng muốn ăn, có còn là người không hả?”

“Chỉ cần là đậu hũ của mỹ nữ, anh đều muốn ăn”.

Quyền Dạ Khiên mạnh miệng nói: “Em dám nói mẹ Triệu không phải là mỹ nữ?”

Nam Mẫn nheo mắt nhìn anh ta, nham hiểm thật nham hiểm mà.

Quản gia Triệu nở nụ cười đầy yêu thương, đã rất lâu rồi không được nhìn thấy cảnh anh em chí chóe với nhau như vậy, trong nháy mắt như trở lại ngày xưa.

Lúc đó, có đông đủ mọi người, nhà là nhà, người nhà vẫn là người nhà.

Bây giờ...haizz.

Quản gia Triệu nuốt xuống tiếng thở dài, giục bọn họ nhanh đi ăn sáng.

Nam Lâm xuống tầng, lễ phép chào hỏi mọi người rồi ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Nam Mẫn, Nam Mẫn bưng một bát cháo đến trước mặt cô ấy, buột miệng hỏi: “Nam Nhã đâu?”

“Em gõ cửa phòng chị ấy, nhưng không thấy trả lời, còn tưởng chị hai đã xuống dưới rồi”.

Nam Lâm đứng lên: “Em lên gọi chị ấy...”

“Không cần em phải đi”, Nam Mẫn ấn Nam Lâm ngồi xuống, bảo người giúp việc lên tầng gọi, lạnh lùng nói: “Nói với cô ta, nếu không muốn dậy cũng không sao, nhưng đến giờ ăn mà không xuống, sẽ không còn phần cho cô ta”.

Người giúp việc đáp lại một tiếng, vội vàng lên tầng gọi người, rất nhanh đã quay lại: “Cô cả, cô hai không có ở trong phòng”.

Mới sáng sớm có thể chạy đi đâu chứ?

Nam Mẫn xem camera giám sát mới biết Nam Nhã vậy mà lại bật tung cửa sổ, dùng khăn trải giường quấn lên người rồi nhảy xuống dưới, chui qua lỗ chó trốn ra ngoài: “Ồ, đúng là khá hơn rồi”.

Quyền Dạ Khiên nhìn Nam Nhã vô cùng nhếch nhác trên video, không khỏi lắc đầu: “Thật đáng thương, em nhìn xem em đã ép người ta đến bước đường nào rồi”.

“Kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng trách, tự cô ta đâm đầu vào chỗ chết, em có thể làm gì được chứ?”

Nam Mẫn tỏ vẻ bản thân rất bất lực, lỗ chó này là lúc nhỏ cô rảnh rỗi không có việc gì làm đào chơi, sau này bị bố trát lại, không ngờ lại bị đào ra.

Quản gia hỏi có cần trát lại không, Nam Mẫn xua tay bảo không cần: “Nếu cô ta muốn làm chó, cứ để cô ta làm, nếu đến chút quyền lợi này mà chúng ta cũng tước mất của người ta thì thật có lỗi, như vậy sẽ khiến cô ta càng đáng thương hơn”.

Quyền Dạ Khiên đang ăn bánh bao súp gạch cua, thong thả nói: “Hệ thống an ninh ở đây không kiện toàn lắm, để một người trưởng thành sống sờ sờ cứ thế chạy ra ngoài, vệ sĩ để làm gì vậy?”

Anh ta vừa dứt lời, ông K đúng lúc đi đến, nói buổi sáng lúc Nam Nhã mở cửa sổ họ đã phát hiện ra, nhưng phớt lờ cô ta, cho đến khi nhìn thấy cô ta chui qua lỗ chó rời đi, định đến thông báo cho Nam Mẫn, nhưng lại sợ làm phiền cô nghỉ ngơi, vì vậy muốn đợi cho cô thức dậy rồi nói sau.

Nam Mẫn liếc Quyền Dạ Khiên một cái, ý là: Bị vả mặt rồi phải không?

Quyền Dạ Khiên khẽ hừ một tiếng, cúi đầu ăn bánh bao.

Nam Mẫn quay sang ông K: “Có phải cô ta đi tìm Tần Giang Nguyên không?”

Ông K gật đầu.

Vẻ mặt Quyền Dạ Khiên khoa trương nhìn Nam Mẫn: “Việc này mà em cũng biết? Liệu việc như thần nhỉ”.

“Ăn bánh bao của anh đi”, Nam Mẫn ghét bỏ liếc anh ta.

Nam Lâm cũng tò mò nhìn Nam Mẫn: “Sao chị lại đoán được vậy?”

“Việc này có gì khó đâu chứ? Phụ nữ bị uất ức đương nhiên phải đi tìm người trong lòng mình khóc lóc kể lể rồi”.

Nam Mẫn cong môi giễu cợt: “Chỉ có điều tìm sai người rồi, e là em gái ngốc của tôi, chị hai ngốc của em phải chịu uất ức lần nữa rồi”.

Nam Lâm chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn đến Quyền Dạ Khiên: “Là sao?”

Quyền Dạ Khiên cũng khó hiểu, hỏi Nam Mẫn: “Là sao?”

Nam Mẫn bình tĩnh phết mứt lên lát bánh mì nướng, trong lòng thầm than: Còn sao nữa, ngoại tình bắt cá nhiều tay chứ sao.

...

Nam Nhã đỡ eo tập tễnh đi đến căn hộ chung cư của Tần Giang Nguyên, dọc đường đi liên tục mắng mỏ.

Tối qua bị Nam Mẫn đánh một trăm gậy, cô ta đau cả đêm không ngủ được, sáng nay cởi quần ra xem thì thấy đã sưng tấy lên như chiếc đèn lồng đỏ, thậm chí còn không thể mặc được quần bò, chỉ có thể mặc váy.

Cô ta trang điểm cẩn thận, muốn đến gặp Tần Giang Nguyên nói ra những uất ức của mình, nhưng cô ta gọi điện cho anh ta mấy lần đều không có ai nghe máy.

Lúc đến chỗ chung cư, suýt chút nữa bị bảo vệ chặn lại.

Không tránh được, chiếc váy trắng của Nam Nhã đã bị cô ta biến thành màu xám, giống như lăn một vòng trong bùn, chỗ vạt váy còn có một vết rách lớn, lúc nhảy xuống tầng bị mắc vào dây sắt, quần bảo hộ bên trong cũng bị lộ ra ngoài.

Đây không phải là điều thảm hại nhất, thảm hại nhất là cô ta mặc bộ đồ này bị coi là người vừa đi ra từ bệnh viện tâm thần, không có chiếc taxi nào đồng ý chở cô ta, cô ta là đi giày cao gót đến, chân bị ma sát phồng rộp cả lên.

Nam Nhã vừa đau vừa uất ức, dọc đường đi khóc sướt mướt, nước mắt nước mũi đầy mặt, lớp trang điểm khó khăn lắm mới làm xong cũng bị trôi hết, mi giả, phấn mắt và kẻ mắt thành một đống hỗn độn, giống như gà mắt đen.

Cô ta nói hết nước hết cái bảo vệ mới nhận ra cô ta là con gái nhà họ Nam, rồi cho cô ta lên tầng.

Nam Nhã rất hận, hận Nam Mẫn, hận lái xe taxi, cũng hận nhân viên bảo vệ.

“Các người cứ chờ xem, sông có khúc, người có lúc, tất cả uất ức mà hôm nay tôi phải gánh chịu sẽ đòi lại từ chỗ các người! Đợi tôi trở thành bà Tần, đến lúc đó các người nịnh nọt tôi cũng đã muộn rồi!”

Nam Nhã tự khích lệ mình, đi đến trước cửa căn hộ của Tần Giang Nguyên, sửa soạn lại dáng vẻ một chút mới nhập mật mã đẩy cửa phòng đi vào.
Chương 97: Gả cho Hoàng tử chỉ có thể là Công chúa

Cô ta cởi giày cao gót, rón rén đi vào trong, muốn tạo bất ngờ cho chồng sắp cưới.

Cửa phòng ngủ chính không đóng, bên trong rất tối, rèm cửa cũng không mở, Nam Nhã biết Tần Giang Nguyên ngủ muộn dậy cũng muộn, trong miệng còn khẽ lẩm bẩm nói: “Còn chưa dậy sao, vừa hay, lát nữa mình cũng phải ngủ một giấc thật ngon mới được”.

Cô ta nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ chính, khom người đi vào, đi tới giường, nhấc chăn lên định chui vào trong, nhưng lại sờ thấy…

“A…”

Tiếng hét vào buổi sáng sớm lật tung nóc nhà, cũng làm cho Tần Giang Nguyên bật dậy: “Sao vậy sao vậy? Có động đất à?”

Anh ta bỏ chăn ra, đến quần còn không kịp mặc đi chân trần chạy ra ngoài cửa, thấy căn phòng vững chắc không có dấu hiệu của động đất mới quay lại trong phòng ngủ, liền nhìn thấy hai người phụ nữ đang mắt lớn trừng mắt nhỏ, sau đó lại đồng loạt nhìn đến anh ta.

Tần Giang Nguyên nhìn đến Nam Nhã, liền nhăn mày, vừa mặc quần vừa không vui hỏi: “Sao cô lại ở đây? Sao bộ dạng lại thành ra như vậy, tối qua cô đã làm gì?”

Nam Nhã trợn tròn mắt, cô ta còn chưa chất vấn anh ta, vậy mà anh ta còn không biết xấu hổ hỏi cô ta?

“Em còn chưa hỏi anh đấy!”

Nam Nhã cứng rắn chỉ vào người phụ nữ trần truồng trên giường, con ngươi như sắp rớt ra ngoài: “Cô ta là ai? Sao lại ở trên giường của anh?”

Nam Nhã vừa hét lên những lời này, người phụ nữ co ro trong chăn liền ôm chăn bò về phía Tần Giang Nguyên, nũng nịu gọi: “Anh Nguyên~”

Giọng nói này khiến lửa giận tích tụ cả buổi sáng nay của Nam Nhã hoàn toàn bùng nổ, cô ta không nén được cơn giận vung tay tát vào mặt người phụ nữ: “Anh Nguyên cũng đến lượt cô gọi? Cô là cái thá gì!”

Tối qua cô ta vừa bị Nam Mẫn tát, sức mạnh tát “hồ ly tinh” này cũng học được từ Nam Mẫn, tát cho người phụ nữ kia ngã chúi đầu xuống giường, cô ả kia cũng không quan tâm đến cơn đau nhức, vừa lăn vừa bò nhào vào trong ngực Tần Giang Nguyên: “Anh Nguyên, cứu em!”

Người phụ nữ này còn chưa đầy hai mươi tuổi, da dẻ non mềm, bị Nam Nhã tát một cái, nửa khuôn mặt in hằn dấu tay, nhìn vào mà giật mình.

Tần Giang Nguyên cùng cô ả thoải mái một đêm, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ sưng tấy cùng quầng mắt đỏ của niềm vui mới, chỉ cảm thấy cái tát này của Nam Nhã là tát vào mặt anh ta, lập tức nổi giận.

Anh ta bảo vệ người phụ nữ phía sau lưng mình, xông đến trước mặt Nam Nhã, vẻ mặt mất kiên nhẫn: “Cô làm loạn xong chưa hả? Cô thì tính là cái thá gì?”

Nam Nhã không dám tin nhìn Tần Giang Nguyên: “Em là vợ sắp cưới của anh đó”.

“Còn chưa kết hôn đâu, giấy đăng ký kết hôn còn chưa có đã nóng lòng ra vẻ chính thất rồi?”

Tần Giang Nguyên lạnh lùng cười một tiếng, nhặt áo sơ mi trên đất khoác lên người phụ nữ, ôm lấy cô ả rồi hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô ả, sau đó nhìn Nam Nhã thách thức: “Chưa nói đến việc vị trí bà Tần chưa chắc đã là của cô, cho dù kết hôn rồi, ông đây muốn ngủ với ai thì ngủ với người đó, cô quản không nổi”.

Nam Nhã chỉ cảm thấy một ngọn lửa không tên dâng lên trong lòng, lúc này người phụ nữ kia vẫn ở trong vòng tay Tần Giang Nguyên vuốt ve lồng ngực anh ta: “Anh Nguyên, đừng tức giận, dù sao lúc nào em cũng là của anh, anh nói gì thì là cái đó”.

So với Nam Nhã vô cùng nhếch nhác lại hung dữ ác nghiệt, Tần Giang Nguyên nhìn thế nào cũng thấy người phụ nữ trong ngực vừa mắt, nhất thời nổi hứng ngang ngược, anh ta khom lưng ôm lấy người phụ nữ, khiến cô ả kêu lên một tiếng yêu kiều.

“Tắm chung nào, tối qua còn chưa ăn no em, chúng ta tiếp tục”.

Anh ta ôm người phụ nữ kiểu công chúa đi vào phòng tắm, cô ả càng to gan hơn, vừa nói “đừng đừng”, vừa nhìn Nam Nhã cười đắc ý.

Nam Nhã giận run người, tất cả những uất ức mà cô ta trải qua từ đêm qua đến sáng nay đều không bằng lúc này.

Trái tim cô ta đau nhói, những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống tí tách.

Trong phòng tắm dần truyền ra tiếng cười đùa của hai người, hết đợt này đến đợt khác, lọt vào tai Nam Nhã giống như hàng ngàn hàng vạn con kiến chui vào trong tai, gặm nhấm trái tim cô ta, khiến cô ta đau đớn khôn nguôi.

Tại sao? Tại sao lại như vậy?

Cô ta thực sự thích anh ta.

Từ khi còn rất nhỏ cô ta đã biết mình thích anh trai nhà họ Tần, nhưng lúc đó Tần Giang Nguyên là người thừa kế của nhà họ Tần, cô ta chỉ là con gái của một giám đốc nhỏ của một xí nghiệp quốc doanh.

Năm cô ta mười bốn tuổi, cô ta mới biết yêu, trong một buổi vũ hội, cô ta mặc chiếc váy nhỏ tinh xảo mà Nam Mẫn đưa cho cô ta, lấy hết can đảm đến trước mặt Tần Giang Nguyên, mời anh ta khiêu vũ, năm đó anh ta mười tám tuổi, vừa mới thành niên, mặc một bộ vest sang trọng, lắc ly rượu vang trên tay, chững chạc lịch lãm không tả xiết.

Anh ta từ trên cao nhìn cô ta: “Váy trên người cô là của Nam Mẫn nhỉ. Cô là Lọ Lem, vậy đừng mặc quần áo của Công chúa, cô không xứng”.

Lúc đó cô ta chỉ cảm thấy mặt nóng bừng bừng, sự tự ti khiến cô ta không thể ngẩng đầu, giống như bị lột sạch ở chốn đông người.

Nhưng cô ta vẫn cố nặn ra một nụ cười, giả vờ dí dỏm, hỏi anh ta: “Hoàng tử không phải không thích Công chúa, mà thích cô bé Lọ Lem sao?”

Anh ta giống như vừa nghe được một câu chuyện cười vô cùng hài hước, cười không thôi, vỗ nhẹ lên đầu cô ta: “Cô đúng là trẻ con, chỉ có trẻ con mới tin vào chuyện cổ tích. Trong thế giới người lớn của chúng tôi, gả cho Hoàng tử chỉ có thể là Công chúa”.

Anh ta nói những điều này với cô ta xong liền chạy đi tìm Nam Mẫn chơi.
Chương 98: Em đánh giá hắn ta cao quá rồi

Khi đó cô ta nhìn Tần Giang Nguyên xoay quanh Nam Mẫn, kể chuyện cười cho cô, ý nghĩ duy nhất của cô ta là: “Vậy mình thay thế vị trí của Nam Mẫn trở thành Công chúa không phải là được rồi sao?”

Cô ta biết tất cả những việc bố và chú ba đã làm, nhưng cô ta không ngăn cản, ngược lại còn giúp họ một tay, chính là muốn loại bỏ Nam Mẫn, thay thế cô, trở thành “Cô chủ nhà họ Nam” thật sự, mà Tần Giang Nguyên cũng giống như mong muốn của cô ta, đã trở thành chồng chưa cưới của cô ta.

Nhưng giấc mơ đẹp của cô ta đều tiêu tan cùng với sự trở lại của Nam Mẫn.

Công chúa vẫn là Nam Mẫn, cô ta giống như trong truyện cổ tích, khi đồng hồ điểm nửa đêm, sẽ bị đánh trở lại hình dáng ban đầu, vẫn là Lọ Lem như trước.

Còn Hoàng tử cô ta yêu, làm thế nào mới có thể trở về bên cạnh cô ta đây, có phải cô ta vẫn phải trở thành Công chúa mới có thể?

Trong mắt Nam Nhã tỏa ra tia sáng u ám sắc bén, cô ta chậm rãi giơ tay lên lau đi những giọt nước mắt trên mặt, còn giúp bọn họ trải chăn, nhặt đồ lót, tất và bao bì vương vãi trên mặt đất, trong lòng thầm nói một câu.

Dù anh ta có ngủ với ai, bà Tần vẫn sẽ là cô ta, chỉ có thể là cô ta.

...

Quyền Dạ Khiên khó khăn lắm mới trở về thành phố Nam, Nam Mẫn vốn định đi cùng anh ta, nhưng Quyền Dạ Khiên nói không cần.

“Anh trở về còn có chút việc phải làm, em bận việc của em đi, không cần phải đi theo anh làm gì”.

Nam Mẫn cũng không tiện hỏi thăm nhiều về chuyện nhà họ Quyền, chỉ lo lắng dặn dò anh ta: “Vậy anh cẩn thận chút, chú ý an toàn. Phải rồi, mấy ngày nữa anh ba sẽ về, đến lúc đó anh dành ra chút thời gian, chúng ta tụ tập một bữa”.

Quyền Dạ Khiên làm động tác tay “OK”, rồi lái chiếc xe thể thao của mình phóng đi như bay.

Lúc rời đi, anh ta còn nhổ khá nhiều hoa hồng, Nam Mẫn tức đến suýt đánh nhau với anh ta, mãi đến khi anh ta nói mang về nhà tặng cho trưởng bối, Nam Mẫn mới miễn cưỡng để anh ta nhổ.

Nhìn bóng lưng anh rời đi, Nam Mẫn bất lực lắc đầu: “Lớn đầu rồi vẫn như ngựa hoang tuột dây cương, bao giờ mới có thể lấy được vợ chứ”.

Nam Lâm ở bên cạnh cười khúc khích: “Chị đừng lo lắng, chỉ cần anh Quyền muốn tìm, chắc chắn có hàng tá phụ nữ muốn gả anh ấy, không lo không lấy được vợ”.

“Mong là vậy”, Nam Mẫn thở dài, quay sang nói với em gái: “Em phải cẩn thận chút, tìm đàn ông phải nhìn thật kỹ, đừng tìm người như vậy”.

Nam Lâm liên tục xua tay: “Chị yên tâm, em không thích người như vậy”.

“Vậy em thích người như nào?”

Nam Mẫn nhìn thấy đôi mắt hạnh nhân lấp lánh của Nam Lâm như có như không liếc về phía Cố Hoành, nhìn theo ánh mắt của cô ấy, cô lập tức hiểu ra: “Ồ, hóa ra em thích kiểu người như Cố Hoành”.

“Chị!”, khuôn mặt nhỏ nhắn của Nam Lâm lập tức đỏ bừng.

Cố Hoành tới đón bọn họ, chỉ nghe được nửa câu, không hiểu hỏi: “Cái gì như tôi cơ?”

“Không có gì không có gì, chị đang nói đùa thôi”.

Nam Lâm luống cuống, đẩy Cố Hoành ra rồi đi về phía chiếc xe: “Sư huynh mau đi thôi, đợi lát nữa sẽ muộn làm mất!”

Nam Mẫn buồn cười nhìn em gái vội vội vàng vàng, trong lòng thở dài: Con gái lớn phải gả đi không thể giữ mãi trong nhà được.

Trên đường đến công ty, Cố Hoành báo cáo tình hình bên Lí Bân cho Nam Mẫn.

Đêm qua cục cảnh sát, còn không đợi thẩm vấn bọn chúng đã khai nhận, gặp chú cảnh sát còn vui hơn gặp bố mẹ ruột, bọn chúng thà ở trong tù nửa phần đời còn lại còn hơn gặp lại Nam Mẫn.

Người phụ nữ đó thật đáng sợ!

Cảnh sát ù hết cả đầu, vốn tưởng đám côn đồ đó mới là người bị hại, dẫu sao nhìn thế nào cũng thấy người bị thương là bọn chúng, nghe rất lâu mới biết bọn chúng là trộm gà không được lại mất nắm thóc, định đánh người ta kết quả lại bị người ta đánh.

Bọn họ còn cho rằng là nhóm người ông K ra tay, vừa định cảnh cáo bọn họ không được lạm dụng hình phạt riêng, kết quả đám côn đồ đó đều nói bọn chúng bị một người phụ nữ đánh.

Chỉ là một cô gái, không có người khác.

Tuy nói ra điều này rất mất mặt, nhưng đó là sự thật, bọn chúng đã trà trộn trong giang hồ nửa đời người, cũng không ngờ có một ngày sẽ bị bại trong tay một người phụ nữ.

Với đầy đủ nhân chứng vật chứng, đêm đó Lí Bân và Mễ Lộ bị bắt tạm giam với tội danh “cố ý gây rối, chủ mưu giết người”.

“Tên Lí Bân đó đúng là không phải đàn ông, đem hết tội danh đổ lên đầu một mình Mễ Lộ, nói là cô ta tự ý chủ trương, dùng danh nghĩa của hắn ta để thuê côn đồ, hắn ta không biết, không liên quan gì đến hắn ta”.

Cùng là đàn ông, Cố Hoành khịt mũi khinh bỉ hành động này.

“Sao lại như vậy?”

Vẻ mặt Nam Lâm đầy oán hận: “Mễ Lộ đó thì sao, cô ta nói thế nào?”

“Cô ta còn có thể nói gì nữa?”

Cố Hoành lắc đầu: “Châu chấu đá xe, đoán chừng lúc xảy ra chuyện tối qua Lí Bân đã móc nối xong với Mễ Lộ rồi, cho cô ta lợi ích nhất định, để cô ta gánh tội này. Cho dù Mễ Lộ không đồng ý, một hot girl nổi tiếng trên mạng cỏn con như cô ta, tính mạng đều nằm trong tay nhà họ Lí, sống hay chết là do người ta quyết định, cho dù cô ta kiên quyết phủ nhận, cắn lại Lí Bân, đợi cô ta ra ngoài, Lí Long Thăng cũng sẽ không bỏ qua cho cô ta, kết cục có thể càng tồi tệ hơn.

Nam Lâm nghe vậy trong lòng rét lạnh, mặc dù cô mới ra đời không lâu, nhưng từ nhỏ đến lớn cô đã từng nghe qua thấy qua những chuyện bẩn thỉu như vậy, biết điều đó rất có thể sẽ xảy ra.

“Chị…”, Nam Lâm quay sang nhìn Nam Mẫn, vẻ mặt lo lắng: “Nếu Lí Bân kia không bị sao được thả ra, chắc chắn sẽ ôm hận trong lòng trả thù chị thì làm thế nào?”

Nam Mẫn nghe cuộc nói chuyện giữa Cố Hoành và Nam Lâm, vẫn không nói gì.

Lúc Nam Lâm hỏi cô, cô mới bình tĩnh nói: “Đừng lo lắng, hắn ta không ra được dễ dàng như vậy đâu. Cho dù hắn ta được tuyên bố trắng án thả ra, cũng chẳng làm gì được chị, em đánh giá hắn ta cao quá rồi”.
Chương 99: Không kén chọn

Không nói đến Lí Bân, cho dù là Lí Long Thăng cô cũng chưa từng để trong mắt, cha con nhà họ Lí được tính là cái thá gì?

……

Vừa đến tập đoàn Nam Thị liền thấy Lí Long Thăng đang lo lắng chờ đợi ở sảnh lớn, vừa thấy Nam Mẫn ông ta liền vội vàng chạy tới.

Nhân viên bảo vệ ào ào bước tới ngăn ông ta lại.

“Tổng giám đốc Nam, tổng giám đốc Nam,...", Lí Long Thăng bị ghìm chặt, vội vã rống lên: “Tổng giám đốc Nam, tôi không có ý gì khác, chỉ muốn cầu xin cô rộng lượng, kiến thức rộng tha cho nó lần này”.

Nam Mẫn bước chân vững vàng sải bước về phía trước, ngay cả một cái liếc mắt cũng không bố thí cho ông ta.

Đợi Nam Mẫn đi khuất bóng, Cố Hoành mới phất tay ra hiệu cho nhân viên bảo vệ thả Lí Long Thăng ra, nói với ông ta: “Tổng giám đốc Lí, không phải tôi nói ông nhưng cậu Lí lần này thực sự đã đi quá xa, lần trước anh ta thuê ‘thủy quân’ mắng tổng giám đốc Nam trên mạng, tổng giám đốc Nam đã niệm tình anh ta trẻ tuổi nên không tính toán, chẳng ngờ anh ta không chỉ không kiềm chế bản thân mà ngược lại còn thuê côn đồ chặn đường tổng giám đốc Nam của chúng tôi, muốn hành hung cô ấy, loại chuyện này rơi lên trên người nào cũng có thể nhẫn nhịn được sao?”

Lí Long Thăng đầy đầu mồ hôi, vội vã đáp: “Vâng vâng vâng, đều là tôi không biết cách dạy con, tôi cũng không ngờ tới thứ khốn kiếp đó có thể làm ra loại chuyện ngu xuẩn này!”

Cố Hoành giả vờ ngoài mặt tươi cười: “Tổng giám đốc Nam của chúng tôi biết ông bộn bề công việc, không có thời gian dạy bảo con trai, do đó đã giúp ông tìm một nơi để cải tạo anh ta rồi”.

Lí Long Thăng nghe được lời này da mặt có dày tới đâu cũng không duy trì nổi nữa.

Trong đôi mắt đục ngầu của ông ta lóe qua một tia rét lạnh nhưng lại cứng rắn đè xuống, vẫn như cũ tươi cười, nghiến răng nói: “Trợ lý Cố, đứa trẻ nhà ai người ấy đau lòng, A Bân dù vô sỉ tới đâu cũng là con trai duy nhất của tôi, nhà họ Lí chúng tôi ba đời độc đinh, nếu ai dám động tới con trai của tôi, vậy nhà họ Lí tôi cho dù phải đánh đổi tất cả cũng phải đọ sức với cô ta một trận. Cho dù các người có sự giúp đỡ từ Dụ Thị cũng đừng ức hiếp người quá đáng”.

“Dụ Thị?”, Cố Hoành nghe được cái tên này thì mơ hồ không rõ: “Việc này liên quan gì tới Dụ Thị?”

Lí Long Thăng cười gằn một tiếng: “Lời cũng đã nói tới bước này rồi, đừng giả vờ nữa. Việc Dụ Thị hủy bỏ hợp tác với chúng tôi không phải là vì các người sao, còn có thể vì ai đây?”

Cố Hoành lên lầu thuật lại tất cả những lời Lí Long Thăng nói cho Nam Mẫn biết.

Nam Mẫn ngược lại biết việc chấm dứt hợp đồng giữa tập đoàn Dụ Thị cùng truyền thông Tinh Vực nhưng cô chỉ nhíu mày đáp: “Dụ Thị cùng Tinh Vực huỷ hợp đồng có liên quan gì đến tôi?"

"Tôi cũng hỏi như vậy”.

“Nhưng nghe giọng điệu của Lí Long Thăng thì lý do khiến Dụ Thị gây khó dễ bới bọn họ là vì Lí Bân thuê thủy quân mắng nhiếc cô trên mạng kiến tổng giám đốc Dụ không hài lòng nên mới dứt khoát chấm dứt hợp đồng với họ”.

Nam Mẫn nhàn nhạt lắc đầu: “Dụ Lâm Hải không phải người làm việc theo cảm tính, anh ta lựa chọn không tiếp tục hợp tác với truyền thông Tinh Vực nữa chắc chắn là đã biết họ thối nát từ bên trong, cộng thêm việc Lí Bân mấy năm nay quá huênh hoang, nói chuyện làm việc không kiêng kị, đắc tội với không ít phương tiện truyền thông, cũng liên lụy tới danh tiếng mà truyền thông Tinh Vực đã tích lũy được trong những năm này. Dụ Thị đã luôn đi theo con đường khiêm tốn an ổn, sẽ không nguyện ý chấp nhận rủi ro này”.

Thực tế chứng minh rằng lựa chọn chấm dứt hợp đồng với truyền thông Tinh Vực của Dụ Lâm Hải là đúng đắn, bởi tin tức hôm nay về việc Lí Bân ‘mua mạng người’ đã lan truyền ra ngoài, truyền thông Tinh Vực cũng nhanh chóng bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

Cổ phiếu theo đó rớt giá thảm hại, nếu không Lí Long Thăng làm sao sẽ gấp rút chạy tới tìm cô cầu xin thương tình.

Chỉ là cô chưa bao giờ là một người mềm lòng, càng không làm ra loại chuyện lấy ân báo oán kia, ai chọc tới khiến cô không thoải mái vậy mọi người đó cũng đừng nghĩ tới việc được sống vui sướng.

“Anh để mắt sát tới Lí Bân bên kia một chút, Lí Long Thăng chắc chắn sẽ tìm mọi cách mời luật sư bảo lãnh hắn ra ngoài, mà chúng ta phải thông qua Lí Bân để lật tẩy từng điểm phía dưới truyền thông Tinh Vực”.

Nam Mẫn thản nhiên nói tiếp: “Anh phải nhớ kỹ, mục tiêu của chúng ta không phải Lí Bân, mà là truyền thông Tinh Vực. Những năm này Tinh Vực hoành hành quá ngang ngược, tôi phải để Lí Long Thăng biết được, những thứ trộm được sớm muộn gì cũng sẽ trả lại chỗ vốn có của chúng”.

Cố Hoành đáp một tiếng, bất giác mỉm cười: “Nếu giám đốc Ngải biết được tin này, anh ta hẳn sẽ nhảy cẫng lên vì vui sướng mất!”

Nhớ đến người thích diễn sâu kia, Nam Mẫn cũng không khỏi nhếch môi, nhưng vừa nghĩ đến Dụ Lâm Hải, nét cười trên mặt cô lại vụt tắt.

"Bữa ăn tối nay anh đã sắp xếp xong chưa?”

Cố Hoành vội vàng mở máy tính bảng: “Tôi đã liên lạc với Hà Chiếu rồi, ý của tổng giám đốc Dụ bên kia là… chỉ cần chuẩn bị một vài món ăn thường ngày là được, anh ấy không kén chọn".
Chương 100: Anh lái thì tôi lên

Nam Mẫn cười khẩu một tiếng, nói với Cố Hoành: “Vậy vẫn chọn nhà hàng Thực Vị đi, kêu Tiểu Đinh tùy tiện xào nấu hai món là được. Ngoài ra, anh đi chuẩn bị một tấm chi phiếu năm triệu từ tài khoản cá nhân của tôi”.

Cố Hoành lần lượt viết xuống những dặn dò của cô, tràn đầy nghi hoặc hỏi: “Cô đưa chi phiếu cho anh ta, anh ta sẽ nhận lấy chứ?”

“Đưa hay không là việc của tôi, nhận hay từ chối là chuyện của anh ta”.

Nam Mẫn suy nghĩ một chút, ánh mắt rơi xuống bức tranh trên tường, lẩm bẩm: “Nếu anh ta không muốn tiền, tôi lại không muốn nợ anh ta, chỉ có thể dùng vật đổi vật thôi”.

Cố Hoành hướng theo ánh mắt của cô nhìn lên bức tranh phong cảnh ‘Định Phong Ba’, kinh ngạc không thôi.

“Cô muốn tặng bức tranh này cho anh ấy? Bức tranh này không phải là tác phẩm tâm đắc do cô đích thân vẽ sao. Lúc trước có người hỏi mua nó với giá mười triệu nhưng cô không bán mà”.

Nam Mẫn thờ ơ đáp: “Tác phẩm tâm đắc cái gì, chỉ là một bức tranh thuở nhỏ tiện tay vẽ ra thôi, cũng chỉ có bố tôi coi nó như bảo vật. Đáng tiếc là đôi tay này của tôi hiện giờ cũng không có cách nào đánh tráo thật giả nữa rồi”.

Cô thở dài một cái khó phát hiện ra, ngược lại cũng không có quá nhiều hối tiếc, dù sao nếu đặt lên bàn cân thì cô càng hứng thú với chạm khắc, nghề thủ công tổ truyền hơn là ngụy tạo.

……

Phòng số 70 Thủy Vân Gian.

Dụ Lâm Hải gần như cả ngày không rời khỏi phòng, sau khi tổ chức hai hội nghị online, thời gian còn lại đều ngồi trước máy tính, rèn luyện lại kỹ năng máy tính của mình.

Phó Vực nhìn người anh em ‘quay lại nghề cũ’ của mình mà bất lực: “Trình độ đã tụt hậu bao nhiêu năm rồi cậu thực sự còn muốn tìm lại nó sao? Rốt cuộc cậu đang muốn kiểm tra cái gì, tôi giúp cậu tra là được”.

“Không cần”.

Dụ Lâm Hải từ chối thẳng thừng: “Cầu người còn không bằng tự cầu chính mình, thứ tôi muốn tra chưa chắc cậu đã tìm được”.

Phó Vực bị xem thường trái tim tan nát một mảnh.

Thấy thời gian không sai biệt lắm Dụ Lâm Hải mới tắt máy tính rồi thay quần áo, anh còn nghiêm chỉnh thắt thêm cà vạt và đeo cài áo nhưng lại cảm thấy không hài lòng liền đổi sang một cặp khác, xem ra vô cùng coi trọng buổi hẹn này.

Phó Vực khoanh tay dựa vào một bên, líu lưỡi không nói nên lời: "Được rồi, được rồi, đủ đẹp trai rồi, người không biết còn nghĩ rằng cậu sắp đi xem mắt đó”.

Trong lòng Dụ Lâm Hải thầm phản bác, nếu là xem mắt tôi mới không cần cố tình ăn mặc như vậy.

Một giây tiếp theo Phó Vực lại tự hỏi: “Không đúng, nếu như là xem mắt, cậu sẽ không cư xử nghiêm túc như vậy, tôi thực sự không dám tin tưởng mà, tôi không nghe nhầm đó chứ, Nam Mẫn thực sự muốn mời cậu dùng cơm sao?”

“Sao nào?”, Dụ Lâm Hải nhướng mày liếc mắt nhìn anh ta một cái: “Cậu có ý kiến?”

“Không có ý kiến nhưng ngược lại có một đề xuất”.

Phó Vực bước tới giúp anh ta chọn ra một chiếc cà vạt: “Cậu cả ngày đeo kiểu màu sắc xám xịt này giống như cán bộ già vậy, đổi cái này đi, trông có sức sống hơn”.

Dụ Lâm Hải nhìn cà vạt màu đỏ kia mà nghi hoặc hỏi: “Cậu chắc chứ?"

“Nghe tôi không sai đâu”.

Phó Vực dứt khoát thắt lên cho anh ta, nói oang oang: “Loại chuyện này tôi có nhiều kinh nghiệm hơn cậu, tối nay các cậu định dùng bữa ở đâu? Là do Nam Mẫn đích thân làm sao? Tôi có thể đi theo ăn chực một bữa không?”

Dụ Lâm Hải không suy nghĩ mà từ chối: “Không thể”.

“…”, Phó Vực tức tới nghiến răng ken két, đúng là qua cầu rút ván.

Vốn dĩ anh ta rất muốn theo đuổi Nam Mẫn tới tay nhưng từ khi biết được người phụ nữ đó vậy mà đã yêu thầm Dụ Lâm Hải suốt mười năm… anh ta liền có chút e dè mà nửa đường bỏ cuộc.

Đời người có bao nhiêu cái chục năm đây, có thể nói Nam Mẫn đã dành cả thanh xuân và những năm tháng tươi đẹp nhất cho Dụ Lâm Hải, anh ta vẫn luôn kiếm tìm loại tình yêu vừa ngây thơ vừa cố chấp này nhưng chưa chưa bao giờ đụng phải.

Suy cho cùng trên đời này không phải ai cũng may mắn gặp được tình yêu.

Và anh ta lại phải nỗ lực bao nhiêu mới có thể xóa bỏ hình bóng của Dụ Lâm Hải ra khỏi nơi sâu thẳm trái tim Nam Mẫn?

Khó khăn này có lẽ có thể so sánh với Ngu Công rời núi, quên đi quên đi, anh ta không có nghị lực như Ngu Công.



Sáu giờ tối xe của Dụ Lâm Hải đúng giờ dừng bánh tại tầng dưới của tập đoàn Nam Thị, mà Nam Mẫn cũng đúng giờ xuất hiện ở cửa.

Cả hai đều là những người đúng giờ, thời gian điểm gần như trùng nhau.

Nam Mẫn chào hỏi Dụ Lâm Hải xong liền muốn lên xe của mình và ra hiệu cho Dụ Lâm Hải đi theo, nhưng Dụ Lâm Hải ra khỏi xe liền một phát nắm chặt lấy cổ tay cô nói: “Ngồi xe của tôi đi”.

“Không cần đâu”, Nam Mẫn khẽ nhíu mày, lắc lắc cổ tay.

Cũng không biết người đàn ông này có phải mắc bệnh gì hay không, khi còn là vợ chồng, anh ta tưởng chừng như lo sợ né tránh cô còn không kịp, sau ly hôn động một tí liền nắm tay cô, tiếp xúc thân mật với cô, bây giờ không ghét bỏ cô nữa sao?

Dụ Lâm Hải vẫn nắm cổ tay Nam Mẫn không buông, ánh mắt anh ta bình tĩnh nhưng lại có một sự cố chấp khó tả.

“Cô ngồi xe của tôi, hoặc là tôi ngồi xe của cô. Cô chọn đi”.

Nam Mẫn nhìn anh không nói nên lời.

Điều này có nghĩa là muốn cô tự do lựa chọn sao?

Cô lạnh lùng nhướng mi: “Anh lái xe sao? Anh lái thì tôi lên”.

Nam Mẫn biết kể từ sau vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng lần đó, mặc dù cơ thể Dụ Lâm Hải đã khôi phục bình thường nhưng phương diện tâm lý vẫn chưa được chữa khỏi hoàn toàn, từ đó về sau rất hiếm khi tự mình lái xe.

Yêu cầu này của cô rõ ràng là muốn làm khó anh.

Dụ Lâm Hải hơi rủ mi, nhìn cô thật sâu rồi mở cửa ghế phụ.

Nam Mẫn thấy vậy thì cau mày, chẳng lẽ anh ta thật sự muốn tự mình lái xe?

Dụ Lâm Hải lại kêu tài xế cùng Hà Chiếu đi theo Cố Hoành, khi chuẩn bị ngồi vào buồng lái, biểu cảm của tài xế và Cố Hoành đều giăng đầy hoảng sợ, vội vàng hô: “Tổng giám đốc Dụ…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK