Mục lục
Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 126: Anh em ở bên nhau

Hạ Thâm là một diễn viên, cũng là một ảnh đế danh tiếng lẫy lừng, trước mắt thì mấy giải thưởng lớn trong nước đều nằm trong lòng bàn tay anh ta cả rồi, còn thu hoạch được một số giải quốc tế, vươn tầm thế giới, làm vẻ vang cho nước nhà. Người hâm mộ anh rải khắp trong và ngoài nước, thực lực và lưu lượng đi sóng vai nhau.

Dù chỉ ngồi đó ăn một bữa cơm cũng có thể chụp được một bộ ảnh cực đẹp, sự điển trai của anh ta là thứ mà người hâm mộ đã nói tới ngán cả rồi.

Vì là bữa cơm gia đình nên Hạ Thâm ăn mặc rất thoải mái và tùy ý, một chiếc hoodie màu trắng bình thường cùng quần đen, nhưng vẫn tuấn tú và tao nhã không nói nên lời. Dáng người cao ngất như người mẫu, nụ cười cong cong luôn xuất hiện trên môi như gió xuân ấm áp đó không biết đã dụ được bao nhiêu con tim thiếu nữ.

Những có một cô gái hoàn toàn phớt lờ nụ cười quyến rũ đó của anh ta, chỉ lo cúi đầu buồn bực ăn chén cơm của mình, cả buổi trời không nói được mấy câu.

“Bé mèo hoang sao thế, cứ buồn bã không vui vậy?”

Bạch Lộc Dư vỗ tay thành tiếng trước mặt Nam Mẫn, cố tình nói: “Anh ba về rồi em không vui hả?”

“Làm gì có chuyện đó, anh bớt gài em lại đi”.

Lúc này, vẻ mặt Nam Mẫn mới có chút thay đổi, cô giơ ly rượu đỏ lên, nói với Hạ Thâm đối diện: “Anh, chào mừng anh về nhà, em nhỏ mời anh”.

Cô giơ ly rượu lên, ngửa đầu uống cạn không còn một giọt.

Hạ Thâm nhìn em gái ngồi cách mình cái bàn rượu, biết trong lòng cô đang khó chịu nhưng cũng không hỏi nhiều, khi nào cô muốn nói thì sẽ nói thôi.

Quyền Dạ Khiên không nhận ra cảm xúc của Nam Mẫn, nói chuyện với Hạ Thâm: “Lần này cậu vào Mật Lâm quay phim hả?”

Khoảnh khắc hai chữ “Mật Lâm” lọt vào tai, Nam Mẫn bất giác nổi da gà, phản ứng sinh lý không thể kiểm soát được, cô chợt ngẩng đầu lên nhìn Hạ Thâm: “Anh vào Mật Lâm hả?”

Mật Lâm là một nỗi ám ảnh với Nam Mẫn, có lẽ người khác không biết, nhưng mấy người anh ngồi ở đây thì có.

Hạ Thâm liếc Quyền Dạ Khiên với vẻ trách móc, Quyền Dạ Khiên nói: “Nhìn anh làm gì, cậu còn định giấu con bé hả? Có thể giấu được nhất thời, nhưng có giấu được cả đời đâu. Sớm muộn gì bộ phim đó cũng sẽ được chiếu, rồi con bé cũng biết thôi”.

Nam Mẫn khẽ mím môi.

Cô biết kịch bản anh ba nhận là một bộ phim điện ảnh đề tài quân nhân của đạo diễn nổi tiếng, để tạo ra hiệu quả chân thật, đoàn phim trực tiếp đi thẳng vào rừng để quay, nhưng Hạ Thâm không nói cho cô biết “rừng rậm” đó chính là Mật Lâm.

Mật Lâm là nơi cô bị bắt cóc năm mười bốn tuổi, cũng là nơi đầu tiên cô gặp được Dụ Lâm Hải.

Hạ Thâm nhìn gương mặt trắng đi trông thấy của Nam Mẫn, hơi đau lòng nhìn cô: “Anh không nói cho em biết vì sợ em không được thoải mái. Tuy là chuyện đã qua lâu rồi, nhưng em vẫn còn khúc mắc với nó, không thể cởi bỏ hoàn toàn”.

“Vẫn ổn mà, không nặng nề đến thế”.

Nam Mẫn cố nở nụ cười, không muốn các anh lo lắng cho mình: “Thời gian sẽ chữa lành tất cả, ít nhất bây giờ em chỉ có một vài phản ứng sinh lý thôi, chứ không sợ nữa”.

Cô giơ ly rượu lên: “Lâu rồi anh ba mới trở về, không nói đến mấy chuyện mất hứng đó nữa, uống rượu thôi! Hôm nay không say không về nha”.

Tụ tập vui vẻ khiến họ quá chén.

Nam Mẫn bị Bạch Lộc Dư kéo sang chỗ hát karaoke, “Cao nguyên Thanh Tạng” tông cao, ngũ âm sai hết bốn phẩy năm, nhưng Quyền Dạ Khiên vẫn kiên trì nghe hết, Hạ Thâm cười cười khẽ nhìn hai người, anh em tụ tập với nhau luôn là những thời khắc vui vẻ và thoải mái nhất.

Đang vui vẻ thì cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, bóng người cao ráo đi tới, ánh mắt vừa đảo qua đã dừng lại trên người Nam Mẫn, nhanh chóng đi về phía cô.

Đồng tử Quyền Dạ Khiên và Hạ Thâm đều co rụt lại.

Hạ Thâm bình thản mở miệng: “Cậu ta chính là Dụ Lâm Hải đó hả?”

Dù chưa từng chạm mặt, nhưng anh ta có xem được hình của Dụ Lâm Hải, vừa liếc mắt đã nhận ra.

Quyền Dạ Khiên “ừm” một tiếng, ánh mắt lạnh lùng đảo qua, cái nĩa trong tay anh ta đã bị bẻ gãy từ lúc nào, nhưng thứ anh ta muốn bẻ nhất lúc này chính là tay Dụ Lâm Hải.

Dụ Lâm Hải tìm Nam Mẫn suốt cả buổi trời, vất vả lắm mới tìm thấy cô, vào đến phòng lại thấy cô ngồi cùng ba gã đàn ông, còn cùng nhau uống rượu, ca hát. Anh cảm thấy da đầu mình run lên, mặt lập tức chìm vào màn sương lạnh.

Anh đi tới giữ lấy cánh tay Nam Mẫn, kéo cô vào lòng: “Theo tôi đi!”

“Anh làm gì thế, buông ra!”

Nam Mẫn say đến mơ màng, đang hát vui vẻ thì đột nhiên bị kéo, cô khó chịu bắt đầu giãy dụa, cô vừa mới vùng vẫy thì Quyền Dạ Khiên và Hạ Thâm đã đồng loạt đứng dậy, cùng Bạch Lộc Dư đi tới che chắn trước người Nam Mẫn.

Hạ Thâm và Bạch Lộc Dư một trái một phải đỡ lấy Nam Mẫn, Quyền Dạ Khiên lại trực tiếp đi tới đẩy Dụ Lâm Hải: “Ranh con, xông tới chẳng nói chẳng rằng gì đã động tay động chân, tưởng bọn này là người chết hả? Bị đánh chưa đã đúng không? Có cần ông đây tiễn cậu vào bệnh viện nằm thêm vài ngày nữa không?”

Sắc mặt Dụ Lâm Hải lạnh lẽo, nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt tĩnh lặng nhìn chằm chằm Quyền Dạ Khiên, lại đảo qua Bạch Lộc Dư và Hạ Thâm, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng.

Anh đã chạm mặt Quyền Dạ Khiên và Bạch Lộc Dư rồi, bây giờ lại xuất hiện thêm một ảnh đế Dạ Thâm, lại thêm một người đàn ông nữa.

Nam Mẫn có quan hệ gì với anh ta?
Chương 127: Anh là cái thá gì?

Anh đã hoàn toàn không rõ danh sách bạn bè rốt cuộc là có tình hình gì, sao mà loại người nào cũng có, còn đều là đàn ông, dù là thân thích nhưng cũng không thể có nhiều anh họ như vậy chứ?

Dụ Lâm Hải mặt trầm như nước, con ngươi đen thui sâu không thấy đáy, ngấm ngầm chịu đựng, anh mở miệng nói: “Tôi dẫn em đi”.

“Anh muốn dẫn cô ấy đi?”, Quyền Dạ Khiên lặp lại một lần nữa lời của Dụ Lâm Hải, giống như nghe thấy chuyện hoang đường: “Anh là cái thá gì, có thân phận gì mà muốn mang em gái tôi đi?”

Anh ta quay đầu nói với Hạ Thâm và Bạch Lộc Dư: “Xem ra hôm nay không thấy máu là không được rồi, có người tới cửa tìm đánh, không trừng trị thì sao có thể được. Các cậu đưa Tiểu Lục trốn xa một chút, đừng để máu đổ trên người”.

Dụ Lâm Hải không thèm để ý tới uy hiếp của Quyền Dạ Khiên, chỉ nhìn thấy Nam Mẫn kẹt giữa hai người đàn ông, tròng mắt cực giống giếng cạn trong đêm tối.

“Em có đi theo tôi hay không?”

Nam Mẫn đứng không vững, lười biếng dựa vào vai Hạ Thâm, giọng mỉa mai cười nói: “Anh là gì của tôi chứ? Tại sao tôi phải đi cùng anh?”

Tâm tình Dụ Lâm Hải vốn không vui, bởi vì lời của Nam Mẫn, trong nháy mắt rơi xuống đáy vực.

Cô lại hỏi anh là gì của cô?

Anh cắn chặt hàm răng, gân xanh trên trán nhảy không ngừng, hồi lâu mới ổn định lại tinh thần: “Tôi cũng muốn biết, tôi ở trong lòng Nam Mẫn em rốt cuộc là người thế nào?”

Nghe ra giọng khản đặc và vết thương lòng trong tiếng nói của anh, ba anh trai cũng ngơ ngác.

Sao mà lại nhìn giống như bị bỏ rơi vậy?

Nam Mẫn bật cười, trong giọng điệu say rượu tràn đầy mỉa mai: “Còn có thể là gì, chồng trước đó. Người anh yêu sâu đậm không phải tới tìm anh sao, anh qua mà chơi với cô ta, qua quấy rầy tôi làm gì? Muốn chơi song điệp phi phi sao?”

Lời này vừa nói ra, ba ông anh trợn tròn mắt nhìn sang Dụ Lâm Hải, thằng nhóc này lại còn có sở thích như vậy?

Anh Dụ bị cho là như vậy, mặt đen lại ngay tại chỗ.

Cơn giận dữ cuồn cuộn trong lồng ngực anh, nhưng không có chỗ nào phát tiết, anh lại cảm thấy cô chọc anh có lẽ là vì ghen, cũng có thể vì còn quan tâm, hai loại cảm giác này đụng vào nhau, phẫn nộ cũng bất giác tan hết.

“Tôi không biết Trác Huyên sẽ đến”.

Dụ Lâm Hải mở miệng giải thích với Nam Mẫn: “Lời nên nói tôi cũng đã nói với cô ta rồi, sau này cô ta sẽ không xuất hiện quấy rầy cuộc sống của chúng ta nữa…”

Lời anh còn chưa dứt thì nhìn thấy Nam Mẫn nâng cánh tay lên, vẽ một chữ “X” trước người.

“Anh là anh, tôi là tôi, không có chúng ta”.

Nam Mẫn lạnh lùng mở miệng, nhìn mặt Dụ Lâm Hải, cô cong môi giễu cợt: “Anh đã có lời hứa trọn đời với cô ta, đổi ý như vậy có thích hợp không? Tôi cảm thấy hai người khá xứng đôi đấy, một người da mặt dày, một người không biết xấu hổ, ở bên nhau tránh gây họa cho nhân gian”.

Sắc mặt Dụ Lâm Hải trầm đến mức sắp vắt ra nước: “Nhỏ Mẫn…”

Anh vừa tiến lên trước một bước liền bị Quyền Dạ Khiên chặn lại: “Tránh xa em gái tôi một chút, nhỏ Mẫn là tên để anh gọi à?”

Dụ Lâm Hải không thèm để ý đến anh ta, mặt không biểu cảm đi về phía trước, không có kiêng kỵ gì đụng vào người Quyền Dạ Khiên, mắt thấy hai người sắp đánh nhau, Nam Mẫn đúng lúc tiến lên nhảy lên vai Quyền Dạ Khiên, ghé tai anh ta nhỏ tiếng nói: “Anh hai, anh đồng ý với em, đừng động vào anh ta”.

Quyền Dạ Khiên theo bản năng lấy tay đỡ em gái, sợ cô rơi xuống, anh ta nghiêng đầu tức giận nói: “Anh thấy dáng vẻ này của hắn thì tức giận thôi, bản thân hắn tự muốn đánh, anh không thể chiều hắn sao?”

“Vậy cũng không được”.

Nam Mẫn đã uống nhiều rượu, bây giờ dù không tỉnh táo lắm, nhưng thái độ cũng rất kiên quyết: “Mệt quá, đưa em về đi, em không muốn gặp người này nữa”.

Quyền Dạ Khiên nén cơn giận muốn đánh Dụ Lâm Hải, nhưng chuyện anh ta đồng ý với em gái thì phải làm, người khác thì anh ta không sợ, nhưng cô mèo hoang nhỏ này tính nguyên tắc rất mạnh, hôm nay nếu anh ta liều mạng ra tay, ngày mai cô tỉnh lại rồi, e rằng sẽ tìm anh tính sổ.

Ba ông anh cũng lười so đo với Dụ Lâm Hải, bọn họ dắt Nam Mẫn ra khỏi phòng VIP, Dụ Lâm Hải nhìn bóng dáng cô và ba người đàn ông rời đi, bên ngoài con người bao trùm một tầng sương mù dày đặc, bên trong là khe núi sâu không thấy đáy.

Đương nhiên anh không yên tâm Nam Mẫn cứ đi theo người đàn ông khác như vậy, anh cắn răng đi theo phía sau.

Nam Mẫn uống rượu say đi không vững, đi trên đường ngã trái ngã phải, bước chân tập tễnh giống như đánh túy quyền, lắc bên trái lắc bên phải, mắt thấy cô sắp ngã xuống.

Hạ Thâm nhanh tay lẹ mắt đỡ cô, bất đắc dĩ khẽ thở dài: “Con mèo say này, đừng cậy mạnh. Đi lên, anh cõng em”.

Anh ta vừa cúi thấp người, còn không chờ Nam Mẫn leo lên, đối diện liền có một đám người hùng hổ, mấy doanh nhân bụng phệ đi theo sau một người phụ nữ trang điểm xinh đẹp, trong lúc lơ đãng Hạ Thâm ngẩng đầu lên, tầm mắt hai người đan vào nhau.

Cơ thể Hạ Thâm khẽ cứng lại, mà bước chân của Thư Anh cũng dừng lại ở nơi đó, lúc thấy Nam Mẫn ở sau lưng anh ta, đôi mắt đẹp lập tức bị đóng băng.
Chương 128: Vác lên xe

Anh ta trở lại rồi! Vẫn ở bên người phụ nữ kia!

“Cô Thư Anh, sao vậy?”

Ông chủ bên cạnh thấy Thư Anh dừng lại thì ân cần hỏi thăm, Thư Anh kéo lại khuôn mặt cứng ngắc, nặn ra một nụ cười châm biếm nói “Không sao”, sau đó đuổi theo bước chân của bọn họ, tiếp tục đi về phía trước, lần này ánh mắt cô ta không nhìn Hạ Thâm nữa.

Trong rất nhiều ông chủ còn có một khuôn mặt quen thuộc, là ông tổng Lý Long Thăng của truyền thông Tinh Vực, Thư Anh chính là nghệ sĩ của công ty ông ta.

Lý Long Thăng không giải quyết được Dụ Thị, cũng không giải quyết được Nam Mẫn, chỉ có thể nói chuyện hợp tác với nhà khác, còn dẫn các hoa đán nổi tiếng hiện giờ ra tiếp rượu, đang cười nói thì nhìn thấy Dụ Lâm Hải và Nam Mẫn, gương mặt già nua “lộp bộp” méo xệ.

Nhưng Dụ Lâm Hải cũng không chú ý đến người khác, anh đều dồn hết tâm trí trên người Nam Mẫn.

Mắt thấy Nam Mẫn sắp bò lên lưng Hạ Thâm, quả thực anh không nhịn được, sải bước về phía trước, cầm tay Nam Mẫn, người hạ thấp, vác cô lên vai.

“Này, làm gì đấy? Thả người xuống cho tôi!”

Quyền Dạ Khiên trừng mắt.

Dụ Lâm Hải cũng không quan tâm, vác Nam Mẫn ra ngoài, Quyền Dạ Khiên đang muốn đuổi theo thì bị Bạch Lộc Dư ngăn cản: “Được rồi, đừng đuổi nữa, hắn muốn đi thì cứ để hắn đi. Anh không nhìn ra sao, hai người này làm mình làm mẩy, để hắn dỗ chút đi, không chừng tâm tình Tiểu Lục có thể tốt hơn chút”.

“Vậy cứ để hắn mang Tiểu Lục đi như vậy? Hắn sàm sỡ cô ấy thì sao? Bắt nạt cô ấy thì sao?”

Quyền Dạ Khiên nói gì cũng không yên tâm, giận dữ đuổi theo.

Bạch Lộc Dư bất đắc dĩ lắc đầu, thầm nghĩ hai người đều đã ly dị, nếu Dụ Lâm muốn lợi dụng Nam Mẫn thì đã lợi dụng từ lâu rồi.

Hơn nữa đều là tuấn nam mỹ nữ, cũng không ai mất mát gì, không chắc ai lợi dụng ai.

Hạ Thâm thì chậm rãi đứng thẳng người, mắt thấy Thư Anh bước đi từng bước, tiếng thẳng về phía chỗ anh ta, ngay cả nhìn cũng không nhìn, giống như từ trước đến nay chưa từng quen biết người như anh.

Cho đến khi người bước vào phòng VIP, cửa đóng lại, lúc này biến mất trong tầm mắt.

Bạch Lộc Dư đưa tay quơ quơ trước mắt Hạ Thâm: “Anh ba, nhìn cái gì thế? Mỹ nữ vừa nãy kia là ảnh hậu Thư Anh, đều là người trong giới, anh quen không?”

“Quen, rất quen”.

Hạ Thâm nói một câu đầy sâu xa, anh ta hồi phục tinh thần hỏi Bạch Lộc Dư: “Vừa rồi ông chủ đứng bên cạnh giám đốc Lý truyền thông Tinh Vực kia là ai, cậu biết không?”

“Không quen lắm”, Bạch Lộc Dư thấy dáng vẻ của Hạ Thâm cực kỳ quan tâm, lập tức hiểu ý: “Em cho người kiểm tra”.

Hạ Thâm gật đầu, vẫn không yên lòng quay đầu nhìn một cái, lúc này mới rời đi.

Khi đến cửa Túy Kim Triều, anh ta nhìn thấy Quyền Dạ Khiên tức đến giậm chân.

“Thế nào, không đuổi kịp”.

Tóc đuôi sam sau gáy Quyền Dạ Khiên tức đến vểnh lên, anh ta mắng: “Thằng nhãi họ Dụ kia quá nham hiểm, gọi nhiều xe như vậy, vây đến mức nước chảy không lọt, cũng không biết hắn mang Tiểu Lục ngồi trên chiếc xe nào”.

Lúc này, xe của Dụ Lâm Hải đã biến mất trên đường ngõ, ẩn náu trong bóng đêm.

Nam Mẫn bị anh khiêng trên đường, lúc này dạ dày cô như muốn sôi trào, xe mới vừa lăn bánh, cô bị chấn động dữ dội, không nhịn được liền nôn về phía Dụ Tấn Văn: “Ọe”.

Dụ Lâm Hải: “…”

Nam Mẫn cũng không hề giữ mình, tạm coi Dụ Lâm Hải là thùng rác, ói bằng sạch về phía anh.

Lúc này trong đầu anh Dụ chỉ có một ý tưởng: Tại sao anh phải gọi một con quỷ say lên?

Nhưng người là anh đích thân tìm tới, cũng là anh đích thân vác lên xe, có thể trách được ai đây?

Đây gọi là tạo nghiệp không thể sống.

Nhưng đối với một người sạch sẽ thì quả thực không chịu nổi…

Dụ Lâm Hải nhẫn nhịn kích động ném người phụ nữ đang ở trong ngực ra ngoài, trầm giọng căn dặn Hà Chiếu: “Tìm một khách sạn gần đây”.

Hà Chiếu làm việc tương đối đáng tin, lập tức tìm một khách sạn năm sao gần đây, còn đặc biệt đặt một chiếc giường lớn, giống như bà mối ngày xưa lòng tràn đầy vui sướng đưa anh Dụ và vợ cũ vào phòng.

Lúc đóng cửa lại, anh có một loại kích động muốn khóc: Cuối cùng đã chịu đựng đến bước này!

Nội tâm Dụ Lâm Hải ngược lại không phong phú như trợ lý của mình, sau khi vào cửa, anh ôm Nam Mẫn vào nhà vệ sinh đầu tiên, cởi quần áo dơ bẩn trên người mình xuống, nhảy vọt vào tắm.

Lúc quay đầu liền nhìn thấy Nam Mẫn híp mắt, giống như không chịu nổi sự bẩn thỉu của mình, cô cở nút áo sơ mi, cổ áo mở rộng, lộ ra áo lót màu trắng bên trong, trên người còn bị hơi nóng làm ướt một mảng, cả người da trắng hồng căng mướt, thật là kiều diễm.

Dụ Lâm Hải bỗng nhiên cứng đờ, ánh mắt sâu hơn.

Nếu như nói sau khi vào cửa anh còn không muốn làm gì, nhưng nhìn thấy hình ảnh này, nếu không làm gì nữa thì anh không phải người đàn ông bình thường.

“Nóng quá…”

Nam Mẫn đã uống rượu nên nhiệt độ vốn đã cao, cô mơ màng cảm thấy nóng, chỉ coi như trong nhà mình, cô kéo cổ áo muốn cởi ra, cũng không biết quấn áo lấy đâu nhiều cúc như vậy, cởi mãi vẫn chưa cởi xong, phiền chết!
Chương 129: “Tự cắn mình không đau hả?”

Cô không nhịn được cau mày, một khắc sau, giống như có người giúp cô mở từng cái cúc áo.

Cô cả nhà họ Nam liền yên tâm hưởng thụ phục vụ.

Kết hôn ba năm, đây là lần đầu tiên Dụ Lâm Hải cởi áo cho Nam Mẫn.

Da của cô còn trắng hơn trong tưởng tượng của anh, vóc dáng cũng đẹp hơn, gần như mỗi một cúc áo cởi ra, đối với Dụ Lâm Hải mà nói chính là một khiêu chiến cực lớn.

Anh mím chặt môi, những ý nghĩ xấu kia lần lượt đè nén xuống, anh mở vòi hoa sen, thử chút nước ấm, bắt đầu tắm rửa cho Nam Mẫn.

Mặc dù hai người đã ly hôn, nhưng ở trong mắt anh, đây vẫn là người phụ nữ của anh, vợ anh, tắm cho cô là hành động bình thường vô hại, chỉ là anh quả thật không có kinh nghiệm tắm cho phụ nữ, tay vừa chạm vào liền không dám cử động.

Cơ thể cô quá mềm mại, da thịt quá non nớt, anh sợ bàn tay đầy vết trai của mình không biết nặng nhẹ làm cô rách da bị thương.

Nhưng Nam Mẫn hiển nhiên không quen với quy trình tắm rửa cọ sát như này, cô chỉ cảm thấy giống gãi không đúng chỗ ngứa, bàn chải nhỏ dính lông chim gãi từng chút vào chỗ ngứa của mình, ai mà thất đức quá vậy?!

Cô miễn cưởng mở một mắt, cách tầng tầng hơi nước và giọt nước bắn tung tóe, phía đối diện là Dụ Lâm Hải với đôi mắt đen trầm tĩnh như mực.

Môi Nam Mẫn khẽ nhếch lên, mắt chớp chớp.

Cô sợ thật sự mình say rồi, vậy mà lại nhìn thấy người đàn ông kia ở đây.

Quả nhiên là mùa xuân đến, có chút mơ màng không chịu khống chế dính vào xuân sắc, còn có chút màu sắc hoa đào.

Nếu ở trong mơ, thì đương nhiên muốn làm gì thì làm.

Tay Nam Mẫn đặt lên cổ người đàn ông, nâng mặt anh, bấu vào sau ót, đôi môi phủ lên, cạy hàm răng ra bắt đầu gặm nhấm hôn cắn, trước kia anh bắt nạt cô như thế nào, ở trong mơ cô sẽ trả lại toàn bộ!

Lý trí nói cho Dụ Lâm Hải biết, người phụ nữ này vừa mới nôn, miệng rất hôi, anh nên lập tức đẩy cô ra, bảo cô đánh răng trước!

Lý trí lại nói với anh, bây giờ cô đã uống rượu say rồi, thừa dịp người gặp nguy cũng không phải hành động quân tử làm, anh nên đánh ngất xỉu cô, tránh cho cô tỉnh lại mà hối hận…

Nhưng anh vốn không phải chính nhân quân tử gì, tại sao không thể?

Giữa lúc chập chờn lúc sáng lúc tối, rất nhiều suy nghĩ sâu xa từ trong tiềm thức đều bộc phát ra, khiến anh không khỏi thừa nhận một vài chuyện.

Anh yêu cô.

Sau khi hai người ly hôn, anh đã yêu cô rồi.

Biết bao chuyện hoang đường, nhưng là sự thật, mà ngoại trừ thản nhiên thừa nhận, thản nhiên chấp nhận thì không hề có cách gì khác.

...

Nam Mẫn đã mơ một giấc mơ thật dài.

Trong mơ, cô đã làm rất nhiều chuyện không thể miêu tả nổi với Dụ Lâm Hải, mỗi một hình ảnh đều cần khắc lên gạch men thì mới có thể hồi tưởng lại, mắt không thấy đâu, không thấy đâu.

Ngay vào lúc mặt đỏ bừng xấu hổ như vậy, cô chậm rãi mở mắt.

“Phù ~”

Cô thở phào nhẹ nhõm, lần đầu tiên cô mơ một giấc mơ như vậy, thật đúng là có chút ngượng ngùng.

Cổ có hơi cấn, hình như bị thứ gì đó đè xuống, Nam Mẫn nghiêng đầu, dưới ánh sáng lờ mờ, cô nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Dụ Lâm Hải.

Anh nhắm mắt, vẫn chưa tỉnh, mái tóc ngắn nhẹ nhàng khoan khoái, khuôn mặt tuấn tú, trong giấc ngủ đã che giấu đi không ít vẻ lạnh lùng nghiêm túc, không còn là dáng vẻ lạnh như băng, khí chất ôn hòa hơn so với ngày thường.

Rõ ràng là khuôn mặt anh tuấn như vậy, nhưng trong mắt Nam Mẫn thì không khác gì gặp quỷ, cô hoảng sợ trợn tròn hai mắt, lập tức ngồi dậy giống như bị trúng bệnh!

Tại sao anh lại ở đây? Sao lại nằm trên giường của cô?!

Nam Mẫn mù đi trong nháy mắt, đầu trống rỗng ít nhất nửa phút, Nam Mẫn nửa trên ở trần chậm rãi dời khỏi người mình, cô nhìn thấy phần dưới cơ thể kia không mặc đồ, ngay cả cô cũng không.

Chẳng lẽ mình còn đang mơ?

Cô giơ cánh tay, hung hăng cắn một cái trên cổ tay mình, cảm nhận được trọn vẹn nỗi đau, ý thức còn chưa trở về với thực tại thì đã nghe thấy một giọng nói khàn nàn mang theo trách móc: “Tự cắn mình không đau hả?”

Nam Mẫn lẳng lặng ngẩng đầu lên, đối mặt với tầm mắt của Dụ Lâm Hải.

Giọng anh trầm thấp dễ nghe, nhất là vừa mới tỉnh lại, âm sắc lộ ra chút mất tiếng trong cổ họng, tăng thêm một tia mê hoặc, vốn dĩ khiến người ta cảm thấy lỗ tai muốn mang thai, nhưng rơi vào tai Nam Mẫn thì không khác gì tiếng ma.

Cô hung hăng nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại ngọn nguồn chuyện xảy ra tối hôm qua từng ly từng chút một.

Nhưng trí nhớ của cô chỉ dừng lại khi cô và các anh trai đang ăn cơm ở Túy Kim Triều, mà anh không nói lời nào liền xông vào, hình như còn cãi nhau với bọn họ mấy câu, rồi anh hai muốn đánh Dụ Lâm Hải, bị cô ngăn cản, sau đó… sau đó thì sao?

Chuyện xảy ra tiếp theo, cô hoàn toàn quên sạch…

Sắc trời bên ngoài đã sáng, nhưng vì kéo rèm cửa, nên bên trong phòng giống như vẫn vào ban đêm.

Nam Mẫn vẫn bình tĩnh, mặc dù mắt nhìn Dụ Lâm Hải đã dày đặc sát khí, nhưng trước khi cô mở miệng, Dụ Lâm Hải đã đánh đòn phủ đầu trước: “Hôm qua cô Nam đã làm gì với tôi, sẽ không vừa tỉnh dậy liền không chịu thừa nhận chứ?”

Mi tâm Nam Mẫn lạnh lẽo: “Tôi làm gì với anh?”

Dụ Lâm Hải không nói lời nào, mày kiếm khẽ nhíu, chân mày nhăn lại giống như viết “Quả nhiên, tỉnh dậy liền không chịu thừa nhận”.
Chương 130: Không được phép xuống giường

Nam Mẫn bị ánh mắt như vậy của anh nhìn chằm chằm có chút khó hiểu.

Chẳng lẽ cô thật sự làm cái gì với anh?

Nhưng một người xuất thân từ đặc cảnh như anh, cơ thể đàn ông cao to cường tráng, cô có thể làm gì với anh?

Nam Mẫn hoài nghi anh hoàn toàn bịa đặt, đảo lộn trắng đen, trả đũa, rõ ràng là mình làm chuyện xấu, lại không biết xấu hổ đẩy lên người cô, dám làm không dám chịu mà cũng tính là đàn ông sao?

Hai người bốn mắt nhìn nhau trong khoảng ba giây, Nam Mẫn đang muốn nổi giận với Dụ Lâm Hải thì anh vén chăn trên người mình ra, cả cơ thể lộ ra trước mắt cô, Nam Mẫn đang muốn nhắm mắt, một giây tiếp theo liền cứng đơ.

Đây, đây là cô làm?

Cơ thể Dụ lâm Hải cũng không phải cô chưa từng xem qua.

Khoảng thời gian anh bệnh nằm liệt nửa người, cô chính là y tá, không chỉ một lần lau chùi cơ thể cho anh, có thể nói cơ thể này cô còn quen thuộc hơn cả mẹ ruột anh.

Nhưng anh như này cô thật sự chưa từng thấy qua.

Chỉ thấy trên người Dụ Lâm Hải xuất hiện đầy dấu vết, vết cấu, vết cắn, vết cắt,… chằng chịt, loang lổ, nổi nên đầy “độc thủ” do cô hạ.

Lông mi cô khẽ run lên: “Đây là do tôi gây ra?”

“Không thì sao”, Dụ Lâm Hải làm vẻ cô vợ nhỏ oan ức: “Ngoại trừ em ra, trong phòng này còn có ai khác à?”

Nam Mẫn còn nghiêng đầu nhìn, xung quanh bốn phía quả thật không phát hiện ra ai khác.

Nhưng hành động của cô khiến mắt anh trầm xuống, gần như sắp bị làm cho tức muốn xỉu. Hôm qua cô ở trước mặt mấy tên đàn ông dám phỉ báng anh chơi cái gì mà song điệp phi phi, bôi xấu nghiêm trọng thanh danh của anh, bây giờ lại như vậy...

Anh ở trong lòng cô rốt cuộc là hình tượng gì đây?

Trong lòng Nam Mẫn đang lên lên xuống xuống thì điện thoại di động reo lên, cô theo bản năng muốn lao đi, nhưng nhận ra tình cảnh của mình lúc này liền thẹn thùng ôm chăn xê dịch mấy tấc, là Bạch Lộc Dư gọi điện thoại tới.

“Alo, anh nhỏ”.

Cô đang muốn hỏi tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao bọn họ cứ để mặc cho Dụ Lâm Hải mang cô đi?

Đầu dây bên kia, Bạch Lộc Dư liền thở hồng hộc hỏi: “Tiểu Lục, tối qua em đi đâu? Không phải đi thuê phòng với Dụ Lâm Hải đó chứ? Anh hai đến khu vườn Hoa Hồng không thấy em nên đã tìm em khắp thế giới rồi, còn đi truy giết Dụ Lâm Hải!”

Lời anh ta vừa dứt, cửa phòng liền bị đá một cước, Quyền Dạ Khiên đập cửa “Ầm ầm ầm”.

“Mở cửa! Thằng họ Dụ kia, tao biết mày ở trong đó, giao em gái tao ra đây!”

“Nếu không mở cửa, ông đây vào chém mày đấy!”

Ánh mắt lãnh đạm của Dụ Lâm Hải tản ra ý lạnh, xoay mình muốn xuống giường, nhưng lại bị Nam Mẫn kéo lại, cô trừng mắt: “Nằm xuống, lúc này không cho anh xuống, không được phép xuống giường”.

Không cho Dụ Lâm Hải xuống giường, Nam Mẫn lại xuống, cô khoác lên một chiếc áo choàng tắm ngay trước mặt anh, cứ như vậy đi ra ngoài.

Lúc Quyền Dạ Khiên chuẩn bị phá cửa xông vào thì cửa mở ra, Nam Mẫn mặt đầy lạnh lùng: “Anh hai, vừa sáng sớm anh làm gì vậy?”

Quyền Dạ Khiên thấy Nam Mẫn mặc áo choàng tắm đi ra, đôi mắt khát máu, lúc này anh ta ôm cô đi vào, đóng cửa “ầm” một tiếng, trong nháy mắt nhìn thấy Dụ Lâm Hải nằm trên giường, anh ta giơ súng nhìn về phía anh.

“Thằng nhãi, mày chán sống rồi, dám động vào em tao?”

Dụ Lâm Hải rất nghe lời Nam Mẫn, cứ như vậy nằm trên giường, chăn che người chỉ lộ nửa thân trên, ánh mắt anh hờ hững không có sóng, không hề sợ hãi trước họng súng lạnh lùng, ngược lại anh nhàn nhã châm một điếu thuốc, giọng điệu lạnh lùng như đao: “Không muốn chết thì cút ra ngoài”.

Một người phách lối, một người khác thì càng phách lối hơn.

Tối hôm qua không đánh nhau rồi, giờ lại sắp giao đấu, Nam Mẫn ở một bên liền cảm thấy nhức đầu.

Cô tiến lên nhắm chặt súng của Quyền Dạ Khiên: “Anh hai, đừng làm loạn”.

Quyền Dạ Khiên sắp bị hành động phách lối của Dụ Lâm Hải làm cho tức bể phổi: “Hắn dám bắt nạt em, ông đây bắn hắn thành cái rổ!”

“Anh ta không bắt nạt em”.

Nam Mẫn mãnh mẽ hạ súng trong tay anh ta, giọng điệu bình thản nói: “Đều là người trưởng thành, về chút chuyện giữa nam và nữ kia, không nói tới bắt nạt hay không bắt nạt, anh cũng đừng ngạc nhiên”.

Quyền Dạ Khiên híp mắt: “Không phải hắn ép em sao?”

Nam Mẫn nhớ tới dấu vết khắp người Dụ Lâm Hải, lại có chút nhức đầu, không biết làm sao liền bất lực nói: “Không phải, em bắt nạt anh ta”.

Quyền Dạ Khiên: “…”

Anh ta không thể nào tin nổi, lại nhìn sang Dụ Lâm Hải trên giường, nhìn thấy dáng vẻ người đàn ông lười biếng tựa vào đầu giường, phun một vòng khói thuốc ra ngoài, dáng vẻ lạnh nhạt, sao càng nhìn càng không thuận mắt.

“Mặc quần áo vào, ra đây chúng ta trò chuyện một chút”.

Quyền Dạ Khiên từ trong cổ họng phun ra một câu, tầm mắt sắc bén quét qua Dụ Lâm Hải, lại chỉ biết mong Nam Mẫn tốt hơn mà không thành, lúc này anh ta mới tức giận đi ra ngoài phòng.

Nhìn anh hai rời đi, Nam Mẫn thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Anh hai này của cô từ nhỏ giống như chiến thần bảo vệ cô, không cho phép cô chịu chút xíu tổn thương nào, khi còn bé có đứa con trai bắt nạt cô, anh hai thiếu chút nữa phế nó, vừa rồi không phải cô ngăn lại, e rằng anh ta đã phế Dụ Lâm Hải rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK