Mục lục
Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 71: Cứ sống tốt là được

Phó Vực nghe suy đoán của Dụ Lâm Hải xong thì rơi vào tình trạng tim đập nhanh mất phanh, hoàn toàn không thể tin nổi.

“Ý cậu là năm đó Nam Mẫn gả cho cậu, chăm sóc cậu suốt ba năm là vì báo ân? Trả lại ân tình cậu cứu mạng cô ấy từ khu rừng rậm đó ra ngoài hả?”

Dụ Lâm Hải ừ một tiếng, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hẳn là vậy.

“Thánh thần thiên địa ơi”.

Phó Vực bình tĩnh lại, nhưng ánh mắt vẫn đầy khiếp sợ: “Sao nghe cứ như phim hài vậy nhỉ. Thời buổi này vẫn còn người con gái lấy thân báo đáp ân tình nữa hả?”

“Cũng không hẳn tất cả đều để báo ân”.

Mi tâm Dụ Lâm Hải chợt run lên, từ tận đáy lòng anh không hề muốn quy hết tất cả mọi lý do khiến cô gả cho mình đều là “báo ân”, anh nói những lời Tưởng Phàm đã nói với mình trước đó cho Phó Vực nghe.

Phó Vực uống trà của ông cụ để bớt hoảng hốt, nghe thấy câu “thầm thương trộm nhớ tôi mười năm” thì “phụt” một tiếng, toàn bộ trà đều bị phun ra ngoài.

“…”, ông cụ Phó bị phun trà đầy mặt thở hổn hển, cầm lấy cây gậy đánh đứa con hỗn láo ra ngoài.

Phó Vực nhanh chóng chạy thoát khỏi phòng đọc sách, đóng cửa lại, vẫn thấy mình còn nghẹn một đống câu hỏi: “Cậu nói thật hay giả vậy? Nam Mẫn mà lại yêu thầm cậu tận mười năm á? Cậu không bị bệnh ảo tưởng sức mạnh gì đó chứ?”

Dụ Lâm Hải mím môi, trầm giọng nói: “Tôi không mắc chứng tự kỷ. Cũng sẽ không đùa mấy chuyện này với cậu”.

“Thế cũng đúng, nhưng mà tôi vẫn không thể tin nổi”.

Phó Vực trở về phòng mình, rót cho bản thân một chén rượu: “Thế thì bây giờ cậu đã biết được đáp án rồi, cậu định thế nào? Nhắc nhở cậu một câu, đó chỉ mới là suy đoán của cậu mà thôi, cậu có bằng chứng không?”

“Thế nên cậu vẫn phải giúp tôi điều tra một chút”.

Dụ Lâm Hải định rèn luyện lại kỹ thuật thao tác máy tính của mình, tự bắt tay vào điều tra, nhưng bây giờ anh không thể chờ đợi được nữa rồi, anh vội vã muốn biết rõ sự thật.

Phó Vực từng tận mắt nhìn thấy kỹ thuật của Nam Mẫn, anh ta chợt thấy đau đầu: “Không phải tôi không muốn điều tra giúp cậu, nhưng chưa chắc tôi đã đấu lại cô gái đó”.

“Ý cậu là sao?”, Dụ Lâm Hải có tính cảnh giác rất cao, khả năng quan sát cũng không tệ: “Ý cậu là Nam Mẫn cũng biết những thứ đó ư?”

Chuyện đã đến nước này rồi, Phó Vực cũng không muốn gạt anh làm gì nữa.

“Không chỉ là biết thôi đâu, có thể thấy trình độ của cô ấy sánh ngang với tôi. Lần trước cậu muốn điều tra về thông tin của cô ấy, nhưng kết quả là thất bại, khi đó tôi ngồi ngay trên xe, tận mắt nhìn thấy cô ấy “chơi” cậu như thế nào”.

Dụ Lâm Hải: “…”

Thế nên ngày đó, người mắng anh là “loser” rồi giơ ngón giữa với anh không phải ai xa lạ, chính là Nam Mẫn hả?

Hình như anh chẳng hề biết gì về người vợ cũ này của mình thì phải?

“Ngạc nhiên lắm phải không, khi đó tôi cũng muốn điên lên được, cứ tưởng mình gặp phải ảo giác”.

Cuối cùng Phó Vực cũng tìm được một người để trút hết bầu tâm sự của mình ra rồi, anh ta bắt đầu kể hết tất cả những bí mật mình biết cho người anh em đầu đất kia: “Không chỉ thế. Cô vợ cũ của cậu, cô cả nhà họ Nam đó chẳng những là cao thủ hacker mà còn là một đầu bếp hạng nhất! Cậu có nhớ sư phụ Đinh Danh Dương, người biết nấu cả bàn quốc yến đó không, chúng ta từng ăn món người đó làm một lần, tôi vẫn luôn ngỏ lời mời về nhưng người ta từ chối, còn nói là phải học thêm, kết quả cậu đoán xem?”

“Người ta chạy tới chỗ Nam Mẫn! Chẳng những gọi Nam Mẫn là “sư thúc”, mà còn nói tay nghề nấu ăn của mình là do Nam Mẫn đích thân chỉ dạy! Cậu tin nổi không?”

Phó Vực cứ huyên thuyên cả tràng dài: “Tôi chưa từng ăn món Nam Mẫn làm nên vẫn không dám tin. Nhưng mà Nam Mẫn nói hôm nào tâm trạng cô ấy tốt sẽ đích thân làm cho tôi ăn, bây giờ nghĩ tới thôi tôi đã thấy thèm rồi”.

“…”

Dụ Lâm Hải cảm thấy tim mình như bị nhấc lên thật cao, mỗi một việc Phó Vực kể lại đều là một dáng vẻ hoàn toàn khác của cô mà anh chưa từng thấy, nhưng anh có thể tưởng tượng ra được tất cả!

Tay anh siết chặt lấy lớp thủy tinh, ngón tay trở nên trắng bệch, như thể đang muốn bắt lấy thứ gì đó.

Cô lừa anh!

Cô không chỉ là cô cả nhà họ Nam, là cao thủ hacker mà còn là một đầu bếp hạng nhất.

Tại sao anh lại hoàn toàn không biết được những điều đó?

Bây giờ Dụ Lâm Hải hận không thể lập tức bay đến trước mặt Nam Mẫn, nắm lấy vai cô hỏi cho rõ, hỏi tại sao cô lại muốn gạt anh!

Tại sao cô luôn che giấu bản thân mình!

Tại sao không chịu nói cho anh biết cô chính là cô bé năm đó!

“Bây giờ tôi sẽ quay lại thành phố Nam ngay lập tức, cậu gửi số điện thoại của cô ấy cho tôi, tôi muốn tìm cô ấy hỏi cho rõ!”

Dụ Lâm Hải không muốn điều tra nữa, bởi vì anh biết rõ, nếu Nam Mẫn không muốn cho anh biết điều gì thì cô sẽ có anh giấu anh mãi mãi, hơn nữa trình độ thao tác máy tính của cô còn cao hơn anh, anh phải làm sao bây giờ?

Đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra đến nay anh có cảm giác vừa yêu vừa hận, vừa bó tay không biết phải làm sao với một người con gái!

Cảm giác này, sắp khiến anh điên lên mất!

***

Nam Mẫn sắp khiến chồng cũ phát điên đang trên đường về nhà.

Cô tựa lưng vào thành ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, suy nghĩ về lợi và hại mà anh nhỏ vừa phân tích cho mình, cùng với những băn khoăn của Phó Vực, dù nhìn từ góc độ nào thì bây giờ cách tốt nhất vẫn là kéo Dụ Thị vào dự án trường đua ngựa này.

Làm ăn là làm ăn, còn tình cảm là tình cảm, hai thứ đó không thể gộp vào làm một, công tư rõ ràng mới là tác phong làm việc của cô.

Dụ Lâm Hải cũng không thể trở thành ngoại lệ.

Nam Mẫn thở dài một hơi, mở to mắt kéo cửa kính xe xuống, nhìn màn đêm mênh mông bên ngoài, cảm nhận được gió đêm lành lạnh, tâm trạng cô cứ nhấp nhô lên xuống.

Người ta nói nhạn bay không dấu vết, từng là người thật lòng yêu mến, muốn quên đi cũng cần có thời gian.

Đến tận lúc này, cô vẫn không thể quên được cái ngày mười năm trước, cô sánh vai tác chiến cùng anh, cô nằm trong lòng ngực anh, gương mặt đó đầy mạnh mẽ và nghiêm túc, vòng tay đó cũng đầy ấm áp và an toàn.

Cô cười hỏi anh: “Anh ơi, anh tên gì vậy? Anh cứu em rồi, sau này lớn lên em sẽ báo ơn”.

Anh đáp lại: “Anh là Dụ Lâm Hải. Em không cần phải báo ơn gì cả, cứ sống thật tốt là được”.
Chương 72: Bốn mươi bốn roi

Khóe môi Nam Mẫn khẽ nhếch lên một nụ cười đầy bi thương, thì thào đọc câu thơ: “Chuyện mà như thuở ban đầu, gió thu sẽ chẳng gieo sầu quạt tranh. Người xưa nỡ đổi lòng đành, lại than nhân thế sao nhanh đổi dời”.

Ly Sơn canh vắng dứt lời, mưa đêm chuông vẳng không lời oán than. Giờ đây nghĩa dứt tình tàn, xưa chim liền cánh, nay còn chi đâu.

Người sẽ già, lòng sẽ đổi, tình yêu rồi cũng biến mất thôi.



Về đến khu vườn Hoa Hồng, khi Nam Mẫn bước vào nhà, thì Nam Nhã và Nam Lâm đang ăn cơm, nhìn thấy cô về lập tức đứng dậy.

“Chị cả đã về”, hai người trông có vẻ ngoan ngoãn lắm.

Nam Mẫn ừ một tiếng, thản nhiên liếc mắt nhìn bọn họ.

Tính ra thì cô và Nam Lâm cũng lâu rồi không gặp, nhìn thấy nhau qua cuộc gọi video và ngoài đời thật tạo cho con người ta hai cảm giác hoàn toàn khác biệt.

Nam Lâm trông gầy hơn trong video nhiều, mỏng manh như thể một cơn gió có thể thổi bay vậy.

Ba chị em họ có tuổi tác xấp xỉ nhau, chỉ thua kém nhau một tuổi, Nam Nhã nhỏ hơn Nam Mẫn một tuổi, Nam Lâm nhỏ hơn Nam Nhã một tuổi, trước kia khi gia đình vẫn chưa phất lên thì quan hệ của họ thật sự rất tốt.

Cái gì đã thay đổi bọn họ đến thế?

“Chị à, chị ăn cơm chưa?", Nam Lâm thấy Nam Mẫn nhìn mình thì dè dặt mở miệng: “Có muốn… Chúng ta cùng nhau ăn một bữa không?”

“Không cần, tôi ăn ở ngoài rồi”.

Thái độ Nam Mẫn hết sức bình thản, cả vẻ thân thiện dối trá kia cũng lười diễn: “Nếu đã đến thì nghỉ lại vài ngày, chơi với chị hai em, một mình nó lẻ loi thế này cũng cô đơn lắm”.

Sau đó chuyển tầm mắt sang Nam Nhã: “Hôm nay là ngày thứ hai rồi, cơm nước xong thì đến phòng đọc sách của tôi, nghiệm thu thành quả, đừng quên mang theo cây thước tôi đưa cô. Nam Lâm cũng đi theo nhé”.

Nam Nhã cố gắng nhịn nỗi nhục nhã trong lòng, cùng Nam Lâm gật đầu đáp: “Dạ”.

Trong lòng lại oán hận nghĩ: Tôi nhịn! Chị cứ chờ đó, nỗi nhục nhã chị ban cho ngày hôm nay, sau này tôi sẽ trả cho chị gấp mười!

Ăn cơm tối xong, Nam Nhã và Nam Lâm đến phòng đọc sách.

Phòng đọc sách mang phong cách của Nam Ninh Tùng, mang hơi thở truyền thống và cổ xưa, cả mặt tường đều là sách, một mặt tường khác được treo một bức thư pháp đầy cứng cáp và mạnh mẽ: “Nói thì phải làm, có làm sẽ có ăn”.

Tranh chữ, đồ cổ, ngọc thạch… Tất cả những thứ đó Nam Nhã và Nam Lâm đều được thấy ở chỗ bố mình, nhưng ông ta chưa từng cho họ đụng vào, cũng không dạy cho họ cách giám định và thưởng thức, bọn họ đều là những người hết sức bình thường.

Nam Mẫn ngồi đó, trong tay là một quyển tạp ký, hờ hững như thể không hề tập trung nghe Nam Nhã đọc gia quy.

Một trăm điều gia quy, hôm qua Nam Nhã chẳng học hành gì, hôm nay chỉ học sơ sơ để đối phó Nam Mẫn, nhưng nước tới chân mới nhảy khiến cô ta không thể nhớ kỹ, cứ lắp ba lắm bắp đọc.

“Đọc xong rồi hả?”, thấy cô ta dừng lại, Nam Mẫn khẽ ngẩng đầu lên.

Nam Nhã gật đầu, vẻ mặt đầy hoảng sợ và ngoan ngoãn: “Xin lỗi chị cả, em không thể học hết được. Nhưng mà chị yên tâm, em đã nhớ hết mấy điều gia quy đó rồi, sẽ tuân thủ thật tốt”.

“Thế thì tốt. Tự tính thử xem mình sai và thiếu bao nhiêu?”

Thấy Nam Mẫn cầm thước lên, Nam Nhã giật mình, cô ta cứ tưởng Nam Mẫn chỉ cần thấy thái độ của mình, hoàn toàn không ngờ cô lại làm thật.

“Chị… Chị cả…”, Nam Nhã vội vàng giấu hai tay ra sau lưng, căng thẳng đổ mồ hôi: “Đừng nói là chị muốn đánh em thật nha?”

Nam Mẫn thản nhiên ngước mắt lên: “Chứ sao, cô tưởng tôi đang đùa với cô đấy hả?”

Sắc mặt Nam Nhã trở nên căng thẳng, tinh thần bắt đầu hoảng hốt.

Nam Lâm đứng sau lưng cô ta nhìn một màn đó, trong lòng bỗng thấy căng thẳng: Chị cả thay đổi khác xưa nhiều quá, trước kia là một người chị ấm áp như ánh mặt trời, nhưng bây giờ lại tản ra hơi thở lạnh lùng, rất khó tiếp cận.

“Tổng cộng một trăm điều gia quy, thuộc bảy mươi điều, thiếu ba mươi điều, sai mười bốn điều, theo quy tắc tôi đặt ra cho cô, phải đánh bốn mươi bốn cái”.

Nam Mẫn hệt như Bao Thanh Thiên thiết diện vô tư, vô tình phán hình: “Giơ tay ra”.

Nam Nhã ngàn vạn lần không muốn, lại không thể thuyết phục được Nam Mẫn, đã bị đánh bốn mươi bốn cái, trơ mắt nhìn lòng bàn tay trắng ngần biến thành màu đỏ hồng rồi tím tái, sưng phồng lên như bánh bao nở.

Cô ta vừa đau vừa ấm ức, oa oa khóc lên, nước mắt rơi lã chã, bàn tay sưng đỏ khiến cánh tay cũng run lên.

Ngón tay liền tim, lần này đúng là đau thấu tim gan rồi.

“Về bôi thuốc đi”.

Nam Mẫn trả thước cho Nam Nhã, không hề mất kiên nhẫn nói: “Tối mai tiếp tục tới tìm tôi trả bài, quy tắc không đổi, nếu cô không sợ đau thì cứ việc qua loa có lệ với tôi”.

Ánh mắt cô chuyển sang Nam Lâm: “Nam Lâm cũng thế nhé, ở đây thì phải tuân theo quy tắc trong nhà. Tối mai theo chị hai em tới đây tìm tôi đọc gia quy”.

“Dạ”, Nam Lâm lên tiếng theo bản năng, sau đó lúng túng giơ tay lên: “Chị cả, em… Học rồi”.

Nam Mẫn và Nam Nhã đều nhìn về phía Nam Lâm, gương mặt như khóc tang của Nam Nhã đầy vẻ khiếp sợ.

“Cái gì? Học rồi á?”

Nam Nhã liều mạng nháy mắt với Nam Lâm, ý bảo cô ta đừng hành động thiếu suy nghĩ, bây giờ Nam Mẫn không phải là chị cả cưng chiều bọn họ, mà là một đao phủ độc ác vô tình.
Chương 73: Người đó đã đến

Nam Lâm cứ như không hiểu ánh mắt của Nam Nhã, mở đôi mắt to tròn đầy vô tội nhìn Nam Mẫn.

“Hôm nay lúc chị hai học gia quy em cũng ngồi đó”.

Nam Mẫn gật đầu, đuổi Nam Nhã đi, lại gọi Nam Lâm tới: “Đọc nghe thử xem nào".

Cô lại lấy quyển sách mới đọc một nửa ra, tiếp tục xem.

Nam Lâm cố nén cảm giác hồi hộp trong lòng, như đứa trẻ học thuộc lòng bài vở thời đi học, đọc hết một trăm điều gia quy hết sức bình thản và trôi chảy, chẳng sai một chữ nào.

So với Nam Nhã lắp ba lắp bắp lúc nãy, có thể nói là sự khác biệt của học sinh xuất sắc và học sinh lưu ban.

“Không tệ”.

Cần khen ngợi Nam Mẫn cũng sẽ không tiếc, cô nhìn Nam Lâm với vẻ hứng thú: “Tôi nhớ trước kia em học rất giỏi, năm đó thi đậu đại học S, cũng lấy được học bổng hạng nhất. Học chuyên ngành thiết kế trang sức đúng không?”

Nam Lâm gật đầu như gà mổ thóc, đôi mắt to tròn sáng rực rỡ: “Đúng vậy, chị nhớ ạ!”

“Tôi chỉ đi có ba năm, đâu có mất trí nhớ, sao lại không nhớ được cơ chứ”.

Thái độ Nam Mẫn hết sức bình thản: “Bản thân tôi không có ưu điểm gì, nhưng trí nhớ lại rất tốt, nhớ ơn, cũng ghi thù. Cuộc sống của chúng ta ngày xưa tôi không quên, sau này cũng sẽ không quên”.

Cô thản nhiên nói: “Người tốt với tôi, thì tôi cũng sẽ tốt với người đó, nhưng dù chỉ trừng mắt nhìn tôi một cái thôi tôi cũng sẽ nhớ kỹ, tất nhiên tôi sẽ cho người đó biết mặt”.

Nam Lâm căng thẳng, cảm giác như Nam Mẫn đã biết được điều gì rồi nên mới nói với cô ta những lời đó, cô ta không ngốc, từ thái độ xa cách của Nam Mẫn hôm nay đến những lời cô nói đều có thể nhận ra một hai.

Cô ta không ngốc, Nam Mẫn càng không ngu, Nam Nhã tám trăm năm không liên lạc, lần này đột nhiên gọi điện thoại bảo cô ta đến khu vườn Hoa Hồng ở, mục đích rất rõ ràng.

“Em biết, chị luôn phân biệt yêu và ghét rất rõ ràng, không đen thì là trắng”.

Nam Mẫn lắc đầu: “Trước kia là thế, cứ tưởng thế giới này chỉ có đen và trắng, nhưng bây giờ lớn rồi, cũng biết giữa trắng và đen có cả màu xám”.

Cô nhìn chằm chằm Nam Lâm, giọng lạnh lẽo: “Cái màu xám đó, gọi là sự phản bội của người thân”.

Ánh mắt Nam Lâm bỗng nhiên trợn trừng.



Phòng Nam Lâm ở kế bên Nam Nhã.

Nam Nhã bôi một lớp thuốc mỡ thật dày lên tay, nhưng cảm giác đau đớn nóng rát đó vẫn không hề giảm bớt, vẫn đau thấu xương, miệng lại hùng hùng hổ hổ, ân cần thăm hỏi mười tám đời tổ tông Nam Mẫn.

“Bây giờ em thấy chị ta ức hiếp chị thế nào rồi chứ? Đúng là rất quá đáng, cái thước dày như vậy mà chị ta cũng ra tay được, bố chị còn chưa đánh chị như thế bao giờ đâu! Chờ xem, thù này sớm muộn gì cũng sẽ báo!”

Nam Nhã liên tục lải nhải mắng mỏ Nam Mẫn, Nam Lâm lại ngồi đó ngẩn người, không ngừng nhớ tới những lời Nam Mẫn nói.

Sự phản bội của người thân… Thế chẳng lẽ, cái chết của vợ chồng bác cả thật sự có liên quan đến bác hai và bố cô ta ư?

“Nam Lâm, chị đang nói chuyện với em mà”.

Nam Nhã gọi Nam Lâm hoàn hồn: “Em đang suy nghĩ cái gì thế?”

Nam Lâm nhếch môi: “Không có gì, chỉ cảm thấy chị cả thật sự khác xưa quá thôi".

“Đúng chứ!”

Cuối cùng Nam Nhã cũng tìm được tri kỷ: “Bây giờ chị ta cứ như… Một nữ quỷ trở về từ âm tào địa ngục vậy, cả người âm u, thật sự không biết rốt cuộc trong ba năm mất tích đó chị ta đã làm cái gì”.

“Đúng rồi, chị ta không làm khó dễ gì em chứ, em thuộc hết một trăm điều gia quy đó thật hả?”

Ánh mắt Nam Lâm chợt lóe, nói: “Không, đọc sai mấy điều, chị cả nể tình em vừa đến đây nên không so đo với em”.

Một đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn tình thương, vỏ bọc là thứ cô ta dùng để tự vệ cho bản thân mình.

Nam Nhã nghe thế thì trong lòng thoải mái hơn rất nhiều: “Đúng là như vậy mà, nhiều điều gia quy như vậy, bắt chúng ta học trong hai ngày, sao mà học cho nổi, tưởng chúng ta là thiên tài chắc. Rõ ràng đang cố tình làm khó chúng ta mà! Em đừng sợ, sau này có chị che chở cho em, chúng ta cùng nhau đối phó Nam Mẫn. Chỉ cần em nghe chị, trước tiên cứ giả vờ ngoan ngoãn, chờ đến khi chị ta không đề phòng nữa thì hãy bắt tay nhau tiêu diệt chị ta!”

Nam Lâm nhìn gương mặt đầy hận thù và tàn nhẫn của Nam Nhã, đột nhiên hiểu được ý nghĩa của “màu xám” mà Nam Mẫn nói.

Kẻ thù bên ngoài có mạnh đến mức nào, chỉ cần người trong nhà một lòng với nhau thì không có gì phải sợ. Đáng sợ nhất chính là nội chiến, là người nhà tự giết lấy nhau.

Trong phòng đọc sách, Nam Mẫn uống nước, co chân ngồi trên ghế lẳng lặng nhìn hai em gái đang tính kế mình trong màn hình, nghe Nam Lâm nói thế thì đôi mắt điềm tĩnh chợt hiện lên những cảm xúc khác lạ.

Cô tắt nó đi, mười ngón tay gõ lạch cạch trên bàn phím, những tin tức liên quan đến Nam Lâm đều hiện lên trước mặt cô.

Nam Mẫn nhìn cuộc sống của Nam Lâm suốt những năm qua, thầm than thở: Chú ba với bà vợ mới cưới đó đúng là không phải người mà.

Đêm dài tĩnh lặng, mọi âm thanh đều biến mất.

Ngoài những bảo vệ trực đêm thì hầu hết người trong khu vườn Hoa Hồng đều đã ngủ, Nam Mẫn thì không, cô tựa vào đầu giường xem một quyển kí lục đồ cổ, như đang chờ đợi người nào đó.

Kim đồng hồ chuyển đến mười hai giờ khuya, thì cửa phòng cô bị gõ vang.

Người đó đã đến.
Chương 74: Nuôi cho béo phì

Cửa cũng không đóng chặt, như thể cố tình để cho người đó, mới đẩy nhẹ một cái đã mở ra.

Nam Lâm vào phòng Nam Mẫn, khẽ gọi một tiếng: “Chị ơi, chị vẫn chưa ngủ à?”

“Thì em cũng chưa ngủ đấy thôi”.

Nam Mẫn khép sách lại, chống người lên ngồi thẳng dậy, ngước mắt nhìn cô ta: “Có chuyện gì thế, lại đây nói đi”.

Nam Lâm đi tới, cô ta mặc áo ngủ hình phim hoạt hình, chất liệu bông tinh khiết bị giặt đến nỗi bạc màu, bước chân lên cái thảm Ba Tư sang trọng khiến cô ta luống cuống không biết phải làm sao, cả người cứ túng túng dè dặt đến lạ.

“Ngồi đi”, Nam Mẫn bảo cô ta ngồi xuống, thuận tay kéo cái chăn mỏng ném cho Nam Lâm: “Tôi không có thói quen mở điều hòa nên trong phòng hơi lạnh, khoác vào, đừng để cảm lạnh”.

“Cảm ơn chị”.

Nam Lâm ngoan ngoãn cảm ơn, lại thành thật ngồi xuống chiếc ghế, khoác chăn lên đầu gối, hai chân thẳng tắp.

Nam Mẫn nhìn một loạt những hành động nhỏ đó, bất giác bật cười.

Ba năm qua, khi sắm vai hiền lành ngoan ngoãn trước mặt Dụ Lâm Hải, cô đã mượn chính hình ảnh của cô em họ này, diễn cũng khá là nhập vai, dù sao Dụ Lâm Hải cũng bị cô lừa tận ba năm mà.

Từ khi gặp mặt tới giờ, Nam Mẫn vẫn luôn lạnh lẽo băng giá, đột nhiên nở nụ cười khiến Nam Lâm ngẩn người: “Chị?”

“Không có gì, chỉ là nhớ lại một số chuyện hay ho thôi”.

Ánh mắt Nam Mẫn chợt hiện lên ý cười, vẫn còn cảm giác lành lạnh: “Tìm tôi có chuyện gì?”

Nam Lâm ngước đôi mắt to tròn lên, đôi mắt sáng rỡ nhìn Nam Mẫn: “Mấy năm nay chị đi đâu vậy, sống có ổn không?”

Ánh mắt Nam Mẫn chợt lóe, cô không ngờ câu đầu tiên Nam Lâm hỏi mình lại là câu này.

“Đến một thành phố khác, trải nghiệm một cuộc sống khác”.

Nam Mẫn cũng hỏi cô ta: “Em thì sao, cuộc sống thế nào?”

“Vẫn thế thôi ạ”, Nam Lâm khẽ nở nụ cười: “Từ nhỏ đến lớn vẫn vậy, cũng quen rồi, chẳng có tốt hay không tốt gì cả”.

Nam Mẫn nhìn cô ta: "Tôi nghe nói bố em lại cưới thêm một người vợ rồi hả”.

Ánh mắt Nam Lâm chợt tối sầm, cụp mắt xuống: “Đúng vậy, lại cưới thêm một người nữa, rất xinh đẹp, còn là hoa hậu Hoa kiều đấy”.

Nói xong, trên mặt Nam Lâm lại xuất hiện nụ cười, nhưng nó không thể giấu đi vẻ mỉa mai.

Nam Mẫn nhìn cô ta, trong lòng thầm than thở: Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.

Ông nội nghèo rớt mồng tơi, sanh ra ba đứa con trai, con cả Nam Ninh Tùng là người có tương lai sáng lạn, một tay thành lập tập đoàn Nam Thị, khiến nó trở thành một công ty thành công, lại mất sớm.

Đứa thứ hai Nam Ninh Bách, từ nhỏ đã giỏi kinh doanh tính toán, cứ tưởng là người giỏi giang nhất, nhờ nịnh nọt nên được làm quản lý cho công ty nước ngoài, sau đó thấy anh cả sống tốt quá lại ghen tị, cũng nhảy vào vũng nước đục.

Còn đứa thứ ba Nam Ninh Trúc, giỏi nói chẳng giỏi làm, ngu muội mất hết cả lý trí, chẳng chịu làm ăn đàng hoàng một ngày nào, chỉ sống nhờ tiền của hai người anh trai, lại tiêu tiền như nước, đổi vợ còn chăm hơn thay đồ, chỉ đam mê sắc dục.

Nam Mẫn nhớ mẹ mình từng đánh giá về hai ngươi chú với bố thế này: “Chú hai nhà anh đúng là chẳng ra gì, chú ba lại càng không giống người, toàn là thứ gì đâu không!”

“Mẹ kế mới không tốt với em”, Nam Mẫn không dùng câu hỏi, mà là câu trần thuật.

Cô điều tra về cuộc sống Nam Lâm mấy năm qua, biết từ khi Nam Ninh Trúc cưới cô vợ mới đó về, Nam Lâm không còn chốn dung thân nữa, chẳng những bị đuổi khỏi nhà, mà cả việc học cũng suýt chút nữa phải bỏ ngang.

Nam Lâm cười cợt nói: “Cô ta cũng chỉ lớn hơn em bốn năm tuổi thôi, xinh đẹp lắm, miệng lại ngọt, em đấu không lại, đành phải trốn thật xa, trêu vào không được thì chạy”.

Nam Mẫn bất lực thở dài, có mẹ kế đồng nghĩa với việc có thêm một bố dượng, nhà không còn là nhà, sống được mới là lạ.

“Đừng nói về em nữa. Chị cả, em đến tìm chị là có chuyện này quan trọng muốn nói với chị”.

Nam Lâm khẽ nhìn ra ngoài, sau đó kéo ghế về phía trước, hạ giọng nói: “Lần này em đến đây là vì chị hai gọi cho em, mục đích của chị ấy không được tốt, muốn em lừa gạt để lấy sự tin tưởng của chị, sau đó bắt tay nhau đối phó chị”.

“Tôi biết”, vẻ mặt Nam Mẫn không hề có sự kinh ngạc.

Nam Lâm lại trợn tròn hai mắt: “Chị biết hả?”

Nam Mẫn cười khinh thường: “Mấy cái trò mèo đó của cô ta không thể qua mắt tôi được”.

Nam Lâm lại chớp mắt, nhìn dáng vẻ bình tĩnh thản nhiên bày mưu tính kế của chị cả, cô ta đột nhiên hiểu được: “Vậy là chị đã biết trước tối nay em sẽ tới tìm chị phải không?”

“Em thông minh hơn cô ta, biết trong căn nhà này ai mới là chỗ dựa vững chắc thật sự”.

Nam Mẫn vỗ đùi mình, hài hước nói: “Tuy đùi tôi không thô, nhưng lại đáng tin”.

Nam Lâm không nhịn được nở nụ cười, lộ ra hàm răng đều tăm tắp: “Em đã bỏ tà theo chính”.

“Ừ, nói thế cũng đúng”.

Nam Mẫn giơ tay nhéo má cô ta, hơi tiếc nuối nói: “Ngày trước cái má này còn tròn tròn béo béo, nhéo rất đã tay, bây giờ lại gầy đến mức chẳng còn bao nhiêu thịt”.

“Bây giờ đang thịnh hành dáng người gầy mà, bạn học em còn hâm mộ vì mặt em nhỏ đấy”.

Nam Mẫn lắc đầu: “Béo hay gầy quan trọng gì, phải khỏe mạnh mới là quan trọng nhất. Bắt đầu từ ngày mai, nhất định phải cho em tăng cân, nuôi cho em thật mập”.

Hai mắt Nam Lâm ngân ngấn nước: “Lúc em béo nhất chính là những ngày được sống cùng với chị, cũng là khoảng thời gian vui vẻ và hạnh phúc nhất cuộc đời em”.
Chương 75: Em cũng muốn vào Nam Thị

“Em mới có bao nhiêu tuổi đầu đã luôn miệng nói cả đời. Chúng ta đều trưởng thành rồi, nhưng tôi vẫn là chị của em, vẫn dạy dỗ và bảo vệ em, đó là trách nhiệm của tôi”.

Ngón tay Nam Mẫn dính nước mắt Nam Lâm, cô giơ tay lên, vỗ đầu Nam Lâm như ngày xưa vậy: “Chị về rồi, em không cần phải sợ nữa. Chị sẽ không để bất kỳ kẻ nào bắt nạt em”.

“Chị!”

Nam Lâm nhào vào lòng cô, khóc như một đứa trẻ.



Bóng đêm tăm tối.

Một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trên con phố dài trước cổng khu vườn Hoa Hồng, cùng một nơi, chưa tới hai ngày, Dụ Lâm Hải đã đến thăm hai lần.

Âm thanh xung quanh đã không còn nữa, yên tĩnh đến lạ, còn có hương hoa hồng thoang thoảng khiến thần kinh con người ta trở nên tỉnh táo hơn nhiều, thoát ra khỏi mớ hỗn độn.

Thật kỳ lạ, sau khi ly hôn với Nam Mẫn, chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi thôi mà cuộc sống của anh đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Từ khi rời khỏi thành phố Bắc, hoa hồng trong vườn đã nở, nhưng hoa còn mà người đã đi rồi.

Chẳng hiểu tại sao, chỉ có ở những nơi gần cô, tim anh mới có thể giữ bình tĩnh, không còn phiền muộn, lo âu, chẳng biết phải làm thế nào nữa.

Nơi này như có một sợi dây cứ liên tục kéo anh đến gần hơn.

Anh biết mình đã mất kiểm soát, đã phát điên, đã thành ma.

Hoặc là… Anh rung động rồi.

Dụ Lâm Hải cầm điện thoại trong tay, đã gọi đến mức sắp hết pin rồi, mỗi lần số máy đó được gọi đi anh lại thấy hoảng hốt.

Trên đường đến đây, anh có cả đống câu hỏi muốn hỏi cô. Nhưng đến nơi, có số điện thoại của cô rồi, anh lại không biết phải hỏi cái gì.

Anh muốn hỏi rốt cuộc những gì Phó Vực nói cho anh biết có phải là thật hay không?

Những lời Tưởng Phàm nói có phải là thật hay không?

Suy cho cùng, anh cũng chỉ muốn hỏi đúng một câu… Tình yêu cô dành cho anh, có còn đó không?

Một đêm lặng lẽ trôi qua.

Nam Nhã tỉnh giấc, vết thương ở tay vẫn đau thấu xương, cô ta nhíu mày mắng Nam Mẫn một đoạn thật dài.

Khi cô ta lười biếng xuống lầu thì Nam Mẫn và Nam Lâm đã ngồi dưới phòng ăn để ăn sáng, hai người vừa nói vừa cười, trông cực kỳ hài hòa vui vẻ.

Nam Nhã lặng lẽ trợn trắng mắt, tỉnh cả mộng: Chuyện gì thế này?

Mới có một đêm trôi qua, Nam Lâm đã nắm được Nam Mẫn rồi hả? Cô ta đã bỏ lỡ cái gì rồi?

“Chào chị cả”.

Nam Nhã cất giọng bắt chuyện, cố gắng tìm cảm giác tồn tại.

Nam Mẫn thản nhiên liếc mắt nhìn cô ta, Nam Lâm ngồi đối diện Nam Mẫn cũng lễ phép chào Nam Nhã: “Chào chị hai”.

“Chào em”, Nam Nhã cười tủm tỉm, ngồi xuống cạnh Nam Lâm, dò xét sắc mặt hai người rồi thử hỏi: “Đang nói chuyện gì mà vui vẻ vậy?”

Nam Mẫn húp cháo, không nói gì.

Nam Lâm ngẩng đầu lên liếc nhìn Nam Mẫn, nói: “Đang nói mấy chuyện ngày xưa ấy mà, nói đến chuyện chị cả dẫn chúng ta sang vườn nhà hàng xóm hái hồng, kết quả suýt chút nữa bị chó cắn, may là chúng ta chạy nhanh”.

“Ha ha ha ha ha… Chị nhớ ra rồi".

Nam Nhã làm lố cười rộ lên, Nam Mẫn và Nam Lâm đều nhìn cô ta, ánh mắt ghét bỏ khiến Nam Nhã nhanh chóng ngậm miệng lại.

Bầu không khí hài hòa bỗng chốc trở nên gượng gạo hơn hẳn.

Nam Nhã cúi đầu ăn cháo, trong lòng lặng lẽ nghĩ: Kéo Nam Lâm vào đây là đúng, nha đầu này lanh lẹ lắm, nói về mấy chuyện quá khứ, tìm lại tính người mà Nam Mẫn đánh mất, sau đó mới dần dần làm tê liệt hệ thần kinh chị ta.

Thấy Nam Nhã đã tắt đài, Nam Mẫn lại tiếp tục tán gẫu với Nam Lâm: “Em sắp tốt nghiệp mà nhỉ, đã tìm được chỗ thực tập chưa?”

Nam Lâm nói: “Vẫn chưa, em đang định tìm thì nhận được điện thoại của chị hai, em nghĩ là lâu rồi cũng không gặp chị cả, nên bất chấp mọi thứ chạy tới đây”.

Nam Nhã thầm hừ lạnh trong lòng: Đồ nịnh bợ. Nói chuyện như rót mật vào tai, diễn còn giỏi hơn cả cô ta nữa.

Thế nhưng Nam Mẫn lại rất thích cái kiểu đó, thản nhiên “ừm” một tiếng: “Tôi sắp xếp cho em vào trang sức đá quý Nam Thị thực tập nhé, em học thiết kế trang sức, vừa đúng với chuyên ngành”.

Nam Lâm cắn môi, có chút sợ hãi: “Em làm được không?”

“Chẳng có gì là không được cả”.

Nam Mẫn đã ăn được kha khá rồi, lấy khăn lau miệng, chậm rãi nói: “Tôi từng xem bản thiết kế của em, rất sáng tạo, có ý tưởng tốt, có năng khiếu lắm. Em còn nhỏ, trải nghiệm nhiều hơn là được mà”.

“À dạ!”, Nam Lâm gật đầu như giã tỏi: “Em sẵn sàng, làm miễn phí luôn cũng được”.

Nam Mẫn nở nụ cười cưng chiều: “Đứa nhỏ ngốc này, làm việc là để kiếm tiền, tiền thực tập của Nam Thị không thấp, em cứ dồn toàn bộ tâm sức vào việc học hành là được”.

“Được, cảm ơn chị!”, Nam Lâm vui vẻ không thôi, cô ta học thiết kế trang sức vì một ngày có thể bước vào trang sức đá quý Nam Thị, có được tác phẩm của riêng mình, cũng có thể giúp chị cả một tay.

Nam Nhã ngồi bên cạnh nghe mà thấy chói tai, vội vàng tỏ thái độ: “Chị cả, em cũng muốn vào Nam Thị làm việc!”

Cô ta đã có ý này từ lâu rồi, nhưng bố cô ta không cho, nói là: “Con gái là để nuôi trong nhà, cứ ngồi nhà yên tâm chờ lập gia đình là được, nhiệm vụ lớn nhất của con chính là giữ lấy Tần Giang Nguyên, làm việc vất vả lắm”.

Tất nhiên cô ta cũng muốn gả cho Tần Giang Nguyên, nhưng nó đâu có mẫu thuẫn gì với việc đi làm, bố cô ta luôn miệng nói là vất vả, nhưng cô ta lại thấy bố mình với chú ba sống rất thoải mái, nào có vất vả gì”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK