Mục lục
Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 161: Tôi còn phải khen anh tài giỏi à

Nhưng ngay cả việc cô có năm người anh trai cùng mẹ khác cha anh cũng đã biết, điều này cho thấy anh đã phá vỡ tầng thứ ba của hệ thống phòng thủ.

Mới mất bao nhiêu thời gian… Tên này không phải là mời viện trợ từ bên ngoài đó chứ?

Cô nheo mắt trầm tư, thật lâu sau từ giữa hai hàm răng mới nặn ra một câu: “Anh tìm Phó Vực giúp đỡ à?”

“Ừm”, Dụ Lâm Hải không giấu giếm, cũng chẳng do dự bán đứng người anh em của mình: “Tôi chỉ công phá hai tầng, tầng thứ ba Phó Vực giúp đỡ tôi phá bỏ”.

Trong lòng Nam Mẫn hừ lạnh một tiếng, cô biết trong chuyện này không thể thiếu phần của Phó Vực.

“Tên nhóc này đúng là chưa thụt nghề mà”.

Nam Mẫn thốt ra câu này với giọng điệu vô cùng châm chọc, nhưng lọt vào tai Dụ Lâm Hải lại giống như cô đang khen ngợi Phó Vực vậy, anh không kìm được có chút ghen tị, thấp thỏm nói: “Hai tầng hệ thống phòng ngự đầu tiên đều là do tôi tự mình công phá”.

“Vậy thì thế nào, tôi còn phải khen anh tài giỏi à?”

Nam Mẫn khó chịu trừng mắt nhìn anh một cái, sau đó câu lên khóe môi mà chế nhạo: "Anh muốn điều tra thì điều tra, tôi ngăn cản không nổi anh, nếu anh thực sự có thể bẻ khóa hệ thống phòng ngự mười tầng đó, coi như anh có bản lĩnh”.

Nét mặt Dụ Lâm Hải khẽ ngưng đọng.

Anh tiêu tốn không ít thời gian và sức lực mới nhặt nhạnh lại được những điều từng học được trong quân đội trước đây, tưởng chừng chỉ cần mở ra hồ sơ là được nhưng chẳng ngờ Nam Mẫn lại gia cố thêm rất nhiều mật mã vào từng trang hồ sơ đó.

Công nghệ máy tính không phải là thứ một sớm một chiều có thể thành thạo, khi anh bẻ khóa tới tầng thứ thì dù làm thế nào tiếp theo cũng không thể vượt qua hàng rào được nữa, vì nóng lòng chỉ đành kéo Phó Vực tới trợ giúp.

Tên nhóc đó lúc đầu còn lưỡng lự giằng co, lo lắng sẽ đắc tội với Nam Mẫn, nhưng thân là người cùng ngành, anh ta cũng vô cùng mong muốn có thể phân cao thấp với Nam Mẫn một trận liền ỡm ờ đi theo.

Chẳng ngờ thiết kế mật khẩu của Nam Mẫn vừa phức tạp lại tinh vi giống như một mê cung nên chẳng mấy chốc đã dễ dàng bị cô xoay vòng vòng.

Phó Vực mất gần một đêm mới chuyển nguy thành an đột phá tầng thứ ba này.

Anh ta giơ hai bàn tay run lẩy bẩy, cảm khái nói với Dụ Lâm Hải: “Tay nghề thụt lùi rồi, hiện tại ý thức của tôi đã sinh ra rối loạn giống như đang tu luyện bí kíp võ công vậy, chúng ta sẽ không tẩu hỏa nhập ma đó chứ?”

Dụ Lâm Hải ghim chặt mắt lên trang lưu trữ thứ ba của Nam Mẫn, chẳng hề để tâm tới Phó Vực bên cạnh, chỉ đáp lấy lệ:

“Yên tâm, nếu có một ngày thực sự tẩu hỏa nhập ma, tôi sẽ giúp cậu chặt đi đôi tay ấy”.

Phó Vực bực tức giơ ngón tay thối với anh.

Tôi còn cần cậu giúp?

Chỉ cần một ngón tay của tôi cũng đủ để đè bẹp cậu rồi!

Nhưng Dụ Lâm Hải biết rằng mình và Phó Vực có thể giải mã thành công hồ sơ của Nam Mẫn chỉ vì họ may mắn lợi dụng được sơ hở.

Mấy ngày nay Nam Mẫn bận rộn đến mức chân không chạm đất, căn bản không có thời gian quan tâm tới chuyện hồ sơ, hơn nữa kỹ năng hack của cô cũng vượt trội hơn nhiều so với anh, e rằng ngay cả Phó Vực cũng không phải là đối thủ của cô nên rất khó khăn để công phá hoàn toàn.

Cũng giống như con người của cô, Dụ Lâm Hải tự cảm thấy bản thân vẫn luôn chăm sóc chu toàn cho Nam Mẫn trong khoảng thời gian qua, anh chưa từng dành nhiều tâm lực như vậy cho một người phụ nữ nào, nhưng hiệu quả thu về lại cực nhỏ.

Thái độ của Nam Mẫn đối với anh vẫn giống như lúc họ vừa li hôn đó, cô coi anh như một người hoàn toàn xa lạ, nhìn không thấy điểm sáng hy vọng.

“Tôi chỉ là muốn biết nhiều hơn về em, như vậy có lẽ có thể tiến gần em hơn một chút”.

Nam Mẫn nhìn ánh mắt chân thành và nồng nàn của Dụ Lâm Hải, nếu là mười năm trước, hoặc ba năm trước, cô có thể sẽ cảm động hơn bao giờ hết, nhưng ở thời điểm hiện tại, cô chỉ cảm thấy đầy trào phúng.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, nói một cách điềm tĩnh mà tàn khốc: “Tổng giám đốc Dụ, anh biết trên thế giới này có một loại bệnh gọi là 'không tự trọng’ không?”

Sống lưng Dụ Lâm Hải cứng đờ, những ngón tay buông thõng bên người bất giác co lại.

“Ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ phía sau, nhưng cho dù ngựa muốn ăn, cỏ cũng phải bằng lòng cho nó ăn mới được”.

Giọng nói của Nam Mẫn không có nửa điểm phập phồng, giống như đang tường thuật lại một chuyện nhàm chán nào đó: “Gương vỡ cũng không có cách nào lành lặn như ban đầu, cho dù sử dụng loại keo kết dính tốt nhất cũng không thể khôi phục lại dáng vẻ của quá khứ, nứt cũng đã nứt, thương tổn cũng đã thương tổn rồi, hà tất phải cởi quần đánh rắm, làm ra nhiều hành động cứu vớt như vậy? Biện pháp tốt nhất chính là thay một chiếc gương mới”.

Cuối cùng cô lại thở dài một hơi: “Dụ Lâm Hải, mắt là mọc ở phía trước nên chúng ta đều nhìn về tương lai đi".

Khi Nam Mẫn từ phòng khách Văn Hóa bước ra, Cố Hoành vẫn một mực đợi cô ở cửa.

“Tổng giám đốc Nam, cô không sao chứ?”

Gương mặt Cố Hoành giăng đầy nét lo âu, Nam Lâm cũng từ trong xe ló ra khuôn mặt nhỏ nhắn lo lắng nhìn Nam Mẫn hỏi: “Chị, chị không bị thương chứ?”

Nửa người của cô gần như nhoài ra khỏi xe nhưng nhanh chóng bị Nam Mẫn vỗ đập rồi rụt lại.

“Sao mọi người lại tới đây, không phải là đi hẹn hò rồi sao?”

Một tia xấu hổ thoáng xẹt qua gương mặt của Cố Hoành và Nam Lâm, tiếp đó là nét hổ thẹn.

Là trợ lý riêng của Nam Mẫn, trong công việc Cố Hoành vẫn luôn như hình với bóng với cô, tối nay Nam Mẫn đặc biệt phê chuẩn ngày nghỉ phép cho anh ta, kêu anh ta đưa Nam Lâm đi xem phim dùng bữa gì đó để bồi dưỡng tình cảm.

Giữa lúc xem phim, Cố Hoành bất ngờ nhận được tin nhắn cô đang đánh nhau với ai đó ở khách sạn liền lập tức dẫn theo Nam Lâm đuổi tới.
Chương 162: Khắp thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió

Sau khi lên xe, Nam Mẫn giải thích ngắn gọn đầu đuôi sự việc, biết được cô không bị thương trái tim vẫn luôn thấp thỏm treo cao của Cố Hoành và Nam Lâm mới được buông lỏng.

Trên đường trở về, Nam Mẫn trêu đùa xem cuộc hẹn của họ diễn ra như thế nào.

Khuôn mặt của cả hai, người sau so với người trước càng thêm đỏ bừng, trong ngượng ngùng không giấu được vẻ vui mừng, mọi thứ đều biểu lộ trong lặng thầm.

Nam Mẫn cũng là người từng trải, sao có thể không hiểu chuyện này liền mỉm cười, cũng không truy vấn thêm nữa.

Khi đến khu vườn Hoa Hồng, Cố Hoành bước xuống mở cửa cho Nam Mẫn, cô thản nhiên dặn dò anh ta một câu: “Sau khi trở về anh hãy thu xếp thông tin về Thư Anh và Tư Đạc, sau đó gửi lại cho tôi một phần tài liệu”.

Cố Hoành hơi sửng sốt, nhanh nhẹn đáp một tiếng ‘vâng’.

Nam Mẫn trước nay chưa từng làm việc vô ích, những người có thể khiến cô đích thân đọc tài liệu đều là những nhân vật quan trọng trong kinh doanh, cô sẽ không phí tâm với những người râu ria, Cố Hoành biết, cô lại sắp có hành động rồi.

……

Nam Ninh Bách và Nam Nhã tối nay đều không có nhà khiến vườn Hoa Hồng yên tĩnh không ít so với ngày thường, tựa hồ ngay cả không khí cũng trở nên trong lành hơn.

Hôn lễ của Nam Nhã và Tần Giang Nguyên đang trong quá trình gấp rút chuẩn bị, cô ta cũng không sống ở vườn Hoa Hồng nữa, cứ hai ba ngày lại chạy đến chỗ Tần Giang Nguyên bên kia, tuy rằng cô ta không muốn rời khỏi đây nhưng thực sự đã bị Nam Mẫn trừng trị tới sợ hãi.

Kể từ khi Nam Mẫn trở lại, vết thương trên người cô ta vẫn luôn không chuyển biến tốt, quả thực giống như rơi vào vận xấu, xúi quẩy vô cùng.

Nam Ninh Bách cũng có cùng cảm nhận.

Bố con hai người đều suy xét tới việc có nên tới chùa miếu trên núi tìm một vị cao tăng để bái lễ, xem xem có thể đâm chọc một hai người hay không, chỉ cần có thể khiến Nam Mẫn không sảng khoái, họ liền vui vẻ.

Quản gia Triệu kêu nhà bếp làm một bữa ăn khuya, Nam Mẫn và Nam Lâm ủng hộ nhiệt tình ăn hết vài chiếc bánh trôi.

Vừa ăn bánh, ánh mắt của Nam Lâm thỉnh thoảng lại lướt tới trên người Nam Mẫn.

“Muốn nói gì cứ nói đi”.

Nam Lâm cười ‘hì hì’, sau đó mới thẹn thùng xoa tai: “Chị, Cố sư huynh tỏ tình với em rồi".

Nam Mẫn nuốt xuống miếng bánh trong miệng mới không có gì ngạc nhiên đáp: “Động tác của tên nhóc đó còn khá nhanh đó, em đồng ý chưa?”

“Chưa ạ”, Nam Lâm lắc đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú lộ ra một tia bối rối: “Em sợ sẽ ảnh hưởng tới công việc của anh ấy, hơn nữa… em chỉ vừa bắt đầu làm việc, cũng không có nhiều thời gian để hẹn hò nên muốn đợi một khoảng thời gian nữa rồi nói”.

Nam Mẫn ‘ừm’ một tiếng: “Cứ làm theo ý muốn của em là được, con gái phải độc lập một chút, lúc nào cũng phải có tự tin”.

“Em biết rồi”.

Hai mắt Nam Lâm sáng long lanh, cô như chợt sực nhớ tới điều gì đó, gương mặt thoáng chốc tối sầm lại, cắn cắn đôi môi, mang theo chút lưỡng lự hỏi: “Chị, mấy ngày nữa nhà trường mời phụ huynh đến dự lễ tốt nghiệp, chị… có thể đến không?"

“Ngày nào?”

“Ngày mốt, mùng 7 ạ”.

Nam Mẫn lau miệng, bình tĩnh đáp: “Được, chị sẽ sắp xếp lại lịch trình để trống ngày đó”.

Giọng điệu của cô êm ả, nhưng Nam Lâm lại kích động tới mức xém chút nhảy dựng lên: “Chị, chị thực sự có thể đến dự lễ tốt nghiệp của em sao?”

Công việc của chị cả bộn bề, cô e ngại sẽ làm chậm trễ việc của Nam Mẫn nên đã chuẩn bị tốt tâm lí bị từ chối.

Không ngờ…

Nam Mẫn nhìn dáng vẻ vui mừng này của Nam Lâm mà phì cười: “Chị làm sao có thể vắng mặt trong lễ tốt nghiệp của em gái mình đây? Nhất định phải đi”.

“Wow, chị thật là quá tốt mà!”

Nam Lâm hưng phấn chạy tới ôm chầm lấy cổ Nam Mẫn, mừng rỡ giống như một đứa trẻ.

Quản gia Triệu đứng cạnh nở nụ cười từ ái, nhìn khung cảnh hòa thuận thân thiết này của hai chị em không khỏi nhớ đến hai người họ thuở nhỏ cũng yêu thương đùm bọc nhau như vậy.

Nam Mẫn không có em trai em gái ruột nên đối với hai cô em họ này vẫn luôn thật lòng thật dạ, có gì tốt cũng sẽ nghĩ tới họ.

Nam Lâm còn được coi là ngoan ngoãn hiểu chuyện, mà Nam Nhã… chính là một kẻ vong ân phụ nghĩa.

——

Tác phong của Cố Hoành vẫn luôn vô cùng lanh lẹ.

Sau khi Nam Mẫn tẩy trang tắm rửa bước ra, tài liệu mà anh ta chỉnh lý xong đã được gửi tới.

Thư Anh và Tư Đạc đều là nhân vật của công chúng, những thông tin cơ bản về họ đều có thể dễ dàng tìm kiếm trên mạng, nhưng phần tài liệu Cố Hoành gửi cho Nam Mẫn không chỉ có những thứ có thể tìm trên mạng mà còn bao gồm cả những tin tức không có.

Ví dụ như Thư Anh không phải là Hoa Kiều, cũng không phải là con gái của doanh nhân nào đó, thực tế cô ta sinh ra ở vùng nông thôn, tên gọi ban đầu cũng không phải là ‘Thư Anh’, trải nghiệm của cô ta có lẽ còn phong phú và phức tạp hơn diễn xuất của cô ta rất nhiều.

Hoặc Tư Đạc, cũng không phải đứa trẻ xuất thân từ gia đình công chức, mẹ anh ta mất sớm, cha làm nghề buôn bán, sau đó lại lầm bước trở thành một tay cờ bạc, nợ nần chồng chất, suýt chút đã bán đi hai đứa con để trả nợ.

Một phần lớn lý do khiến Tư Đạc gia nhập làng giải trí và liều mạng làm việc như vậy cũng là để trả nợ cho bố mình.

Điều này ngược lại rất giống với trải nghiệm của một vài nghệ sĩ trong những năm đầu.

Lớn lên trong một môi trường sinh sống tàn khốc đó chẳng trách lại vun dưỡng nên tính cách cứng rắn như vậy.

Mọi việc trên đời đều không dễ dàng gì.

Nam Mẫn xem lướt qua toàn bộ thông tin rồi gọi điện thoại cho Lâm Giác, người từng là một trong ba 'báu vật’ của Nam Tinh, được người trong giới xưng tụng là ‘đạo diễn thiên tài ’.

“Alo, chú Lâm ạ, xin lỗi vì muộn như vậy rồi còn quấy rầy chú… cháu dự định kí hợp đồng với hai người nên muốn nghe ý kiến của chú một chút”.

Khắp thiên hạ không có bức tường nào không lọt gió.
Chương 163: Anh em cùng chiến hào

Động tĩnh gây ra tại khách sạn vào tối hôm đó không nhỏ, cho dù Bạch Lộc Dư ra lệnh giám sát nghiêm ngặt không được để lọt ra ngoài, nhân viên bên trong khách sạn cũng không dám lộ ra ngoài một tin đồn dù là nhỏ nhất.

Nhưng vẫn không qua mắt được người qua đường, mắt chứng kiến một vở kịch lớn, sau khi trở về họ lại kể ra ngoài, một truyền mười, mười truyền trăm, tuy rằng chưa được chứng thực nhưng cũng khơi lên sóng gió không nhỏ trên các diễn đàn.

Đặc biệt là hiện tại Tư Đạc đang nổi tiếng, sức mạnh của người hâm mộ anh ta rất lớn, nghe nói thần tượng bị người khác tính kế, còn phải nhập viện thì ngay buổi tối hôm đó đã có rất nhiều người lén lẻn vào viện muốn thăm bệnh, cũng may Hạ Thâm cảnh giác cử người canh gác.

Tình trạng của Tư Đạc không quá nghiêm trọng, vết thương trên đầu do chính anh ta dùng chai bia đập vỡ phải khâu hai mũi.

Ngoài ra đều là vết thương ngoài da.

Thuốc uống nhầm không gây thương tổn quá lớn cho cơ thể vì đã được cấp cứu kịp thời.

Vào sáng sớm ngày thứ hai Tư Đạc liền muốn xuất viện, anh ta còn rất nhiều lịch trình phải tiến hành, đối với nghệ sĩ đang lên, thời gian là thứ không nằm trong tầm khống chế của họ nhất, người người đều cần họ, cũng là lúc không có quyền tự do hành động nhất.

Nhưng vừa thay quần áo chuẩn bị rời đi thì lại nhận được tin nhắn từ bộ phận biểu diễn nghệ thuật của công ty, nói rằng tạm thời dừng mọi thông cáo, sắp xếp sau này chờ thông báo.

Điều này có nghĩa là muốn đóng băng hoạt động.

Tư Đạc cong khóe môi giễu cợt, đêm qua anh ta thà chết chứ không chịu khuất nhục, xém chút khiến Vương đại lão mất đường ‘giao hoan’, khoảnh khắc đó anh ta liền biết sự nghiệp diễn xuất của bản thân sợ rằng sẽ đặt dấu chấm hết từ đây.

Con đường phía trước nên đi như thế nào, sẽ ra sao, ai biết được?

Tống Kiêu khuyên anh ta trước đừng suy nghĩ nhiều, chăm sóc thân thể thật tốt rồi lại nói nhưng trong lòng cũng buồn lo không thôi, là bạn học và là anh em nhiều năm, anh ta biết cuộc sống của Tư Đạc khó khăn như thế nào, để đạt được vị trí của hôm nay có biết bao vất vả.

Vẻ mặt của Hạ Thâm cùng Thư Anh cũng có chút nghiêm trọng, đúng lúc bầu không khí đang bức bối thì Nam Mẫn tới.

Cô không đến tay không mà mang theo một xe tải thực phẩm.

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của mọi người, cô lạnh nhạt nói: “Sự việc đã như vậy rồi, nghĩ nhiều cũng vô ích, chúng ta hãy lấp đầy bụng trước đi”.

Ai cũng không ngờ tới sự xuất hiện đột ngột này của Nam Mẫn, ngay cả Hạ Thâm cũng không ngoại lệ nên không kìm được vừa ngạc nhiên lại xen lẫn vui mừng.

Thời điểm Tư Đạc nhìn thấy Nam Mẫn ánh mắt anh ta cũng dịu đi.

Dù đêm qua thần trí có chút mơ hồ, nhưng phần lớn kí ức vẫn còn đó, nếu không phải Nam Mẫn kịp thời đuổi tới, chế phục hai tên côn đồ áo đen kia thì có lẽ anh ta đã không thể toàn thây thoát khỏi tay chúng.

Hơn nữa, vào lúc anh ta ngã gục xuống kia cũng chính cô là người đã dìu anh ta.

Tư Đạc không biết phải diễn tả cảm giác đó như thế nào.

Nó giống như một người sắp rơi khỏi vách đá và bất ngờ được ai đó kéo lại, nó cũng giống như một người đang bị nhấn chìm vào trong bóng tối thì nhìn thấy một tia sáng.

“Sao em lại tới đây?”, Hạ Thâm tiến lên nghênh đón, theo thói quen muốn ôm cô nhưng lại bị Nam Mẫn tránh ra.

Cô khẽ nâng mắt nhìn về phía Thư Anh, nói: “Anh ba, anh cũng phải chú ý một chút, rõ ràng biết là người đó sẽ ghen tuông còn không nhớ kĩ trong lòng”.

Thư Anh biết ‘người nào đó’ là chỉ cô ta nên cả gương mặt thoáng chốc đều ửng hồng, có chút không tự nhiên.

Nói cũng lạ.

Một người trước giờ rất để tâm như vậy, sau khi biết được bọn họ là anh em ruột thì sự thù địch trong lòng kia cũng biến mất sạch sẽ, giống như chưa từng tồn tại vậy.

Hạ Thâm nhìn bộ dạng nghịch ngợm này của em gái, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, cũng không ôm cô nữa mà vươn tay xoa đầu cô.

Hành động này đổi lại ánh mắt đầy bực dọc từ Nam Mẫn.

Tống Kiêu há mồm trợn mắt nhìn Nam Mẫn chằm chằm, hai mắt anh ta như sắp lồi ra ngoài vậy, bất giác dán chặt lên.

Anh ta vốn là người hướng ngoại, thậm chí còn có chút xởi lởi, tuy rằng mới gặp Nam Mẫn một lần nhưng tối hôm qua bọn họ cũng được coi như ‘kề vai chiến đấu’, vậy chính là anh em cùng một chiến hào rồi!

“Anh em…. à không, giám đốc Tống… không đúng, tổng giám đốc Nam!”

Tống Kiêu há miệng liền giống như đầu lưỡi bị thắt nút mà lắp ba lắp bắp, còn xém chút cắn phải lưỡi, anh ta hít một hơi nói: “Cô rốt cuộc là giám đốc Tống hay tổng giám đốc Nam?”

Ấn tượng của Nam Mẫn về Tống Kiêu không tệ nên cô nhoẻn miệng cười với anh ta, chính thức giới thiệu bản thân: “Tôi là Nam Mẫn, anh có thể gọi tôi là tổng giám đốc Nam, cũng có thể kêu tôi là tổng giám đốc Mẫn, tùy anh”.

Nụ cười của người đẹp là vũ khí mang tính sát thương cao nhất.

Tống Kiêu bị nụ cười này của Nam Mẫn làm mềm nhũn cả người, lời nói còn chưa thông qua não bộ liền buột miệng nói ra: “Cô xinh đẹp như vậy sao lại phải giả bộ xấu xí?”

Mọi người có bao nhiêu xinh đẹp thì phô bày ra bấy nhiêu nhưng cô lại che lấp nó đi.

Người phụ nữ với khuôn mặt đầy vết rỗ đêm qua cùng cô gái mỉm cười duyên dáng liền nghiêng nước nghiêng thành hôm nay hoàn toàn là hai con người mà.

“Anh muốn hỏi mười vạn câu hỏi vì sao à, sao lại có nhiều câu hỏi như vậy”.
Chương 164: Bất ngờ

Hạ Thâm giơ tay cốc vào đầu Tống Kiêu, không cho cậu ta hỏi thêm nữa, Hạ Thâm biết em gái mình không quá kiên nhẫn, người khác hỏi nhiều một chút là cảm thấy phiền, đừng thấy con bé cười lên dễ gần mà lầm, khi đanh mặt lại cũng rất dọa người đấy.

Người làm anh cũng phải sợ nữa huống gì là người ngoài.

Tư Đạc không hề xa lạ với Nam Mẫn, trước đó anh ta từng gặp cô trong bữa tiệc từ thiện do tạp chí thời trang “0 giờ” tổ chức nhưng khi ấy anh ta là người biểu diễn trên sân khấu, cô là khán giả ngồi ở hàng đầu tiên.

Anh ta nhớ là biểu diễn tối hôm đó rất đặc sắc, hầu như đã dùng hết năng lực để biểu diễn, không biết có phải do nhìn thấy sự thưởng thức trong mắt cô hay không.

“Tổng giám đốc Nam, tối qua cảm ơn cô nhiều, bằng không tôi cũng chưa chắc thoát được”.

Tư Đạc khom lưng, thật lòng chân thành nói cảm ơn với Nam Mẫn.

“Chỉ là tiện tay thôi, nhưng món nợ ân tình này thì anh phải trả tôi đấy!”, Nam Mẫn lộ ra nụ cười gian manh của người làm kinh doanh.

Tư Đạc lại trịnh trọng gật đầu: “Cô nói đi, hễ là việc cần tôi, dù là nước sôi hay lửa bỏng tôi cũng làm”.

“Không đến nỗi nghiêm trọng nguy hiểm như thế”.

Nam Mẫn nói: “Ăn cơm trước đi, ăn xong rồi hẵng nói chuyện chính”.

Toa ăn do Nam Mẫn gọi tới, bữa sáng rất phong phú, cơm Tây hay món Hoa, loại nào cũng có.

Tư Đạc vốn không quá muốn ăn nhưng không thể không nể mặt người có ơn cứu mạng với mình, anh ta lấy một miếng sandwich, nhai trong miệng mà chẳng cảm nhận được mùi vị gì, trong đầu liên tục suy nghĩ “chuyện chính” mà Nam Mẫn nói là gì.

Cô muốn anh ta trả ơn, nên trả thế nào?

Anh ta mơ hồ đoán được vài khả năng nhưng không dám nghĩ sâu xa, dù sao… sao có thể chứ?



Ăn cơm xong, toa ăn được mang đi, Nam Mẫn cũng không lãng phí thời gian bèn đi thẳng vào vấn đề chính.

Cô bảo Cố Hoành chuẩn bị hai bản hợp đồng rồi đưa cho Tư Đạc và Thư Anh nói: “Đây là hai bản hợp đồng quản lý bên tôi, hai người đem về đọc kỹ, có vấn đề thì cứ liên hệ với Cố Hoành”.

Hạ Thâm nhướng mày, ngạc nhiên nhìn em mình.

Anh ta hiểu biết em gái mình, nếu chẳng có việc gì thì cô sẽ không tìm đến tận cửa, đến bệnh viện cũng không phải là chỉ để thăm Tư Đạc, khả năng cao là đến vì ký hợp đồng với đối phương nhưng không ngờ cô còn muốn ký với Thư Anh nữa.

Tư Đạc và Thư Anh đều siết chặt hợp đồng giấy trong tay, kinh ngạc không biết nói gì cho phải.

Đều là người lăn lộn trong giới nhiều năm, lúc này hai người lại không biết nên bày ra vẻ mặt gì.

Rõ ràng Tư Đạc đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng khi linh cảm không có dấu hiệu gì này đột nhiên trở thành hiện thực, anh ta vẫn không kịp phản kịp.

“Cô muốn ký hợp đồng với tôi?”, hai người đồng thanh nói.

Ngoài Tư Đạc thì còn có Thư Anh.

So với Tư Đạc đã đoán trước được, Thư Anh hoàn toàn không ngờ mình cũng được ký, gương mặt hiện rõ vẻ không thể tin được.

Thú thật, đã rất lâu rồi cô ta không được ai săn đón, những năm đầu còn có không ít người đại diện hoặc công ty điện ảnh ném cành ô liu chào mời cô ta nhưng thủ đoạn của Lí Long Thăng quá tàn độc, kiểm soát cô ta gắt gao. Năm ấy cô ta ký hợp đồng quản lý hai mươi năm, đó chẳng khác gì khế ước bán thân, nếu không có gì bất ngờ, cô ta đã chuẩn bị tâm lý “chết già” ở truyền thông Tinh Vực rồi, dù sao cũng đều là quân cờ, cây rụng tiền cho người ta thì ở đâu mà chẳng như nhau?

Nhưng hiện tại Nam Mẫn lại muốn ký hợp đồng với cô ta?

“Phải, tôi đều muốn ký với hai người”, Nam Mẫn trịnh trọng nói. Giọng cô bình tĩnh như chỉ đang nói chuyện phiếm với họ vậy.

Tư Đạc và Thư Anh nhìn nhau rồi cùng lắc đầu: “Không thể được”.

“Tổng giám đốc Lí sẽ không thả chúng tôi đi!”, Tư Đạc không mở hợp đồng để xem, đóng băng anh ta là một chuyện, nhưng với tính cách của Lí Long Thăng, thà hủy hoại mình chứ cũng sẽ không thả mình đi.

Huống gì đây còn là công ty đối thủ của Tinh Vực - truyền thông Nam Tinh.

Nam Mẫn thấp giọng nói: “Một người sắp bị đóng băng như anh, lại là kẻ bảo thủ, chỉ uống rượu chứ không chịu cho ngủ, tiếp tục ở Tinh Vực thì có tương lai gì chứ? Bên Lí Long Thăng rất dễ giải quyết, anh chỉ cần nói mình có muốn đi hay không thôi”.

Tư Đạc ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực, dù không nói nhưng nhiêu đó cũng đã thể hiện ý tứ rằng anh ta muốn rời khỏi đó.

Nhưng ngay sau đó ánh mắt vừa rực sáng kia tối sầm lại.

“Tổng giám đốc Nam, cô không giúp được tôi đâu. Tôi… tôi nợ tổng giám đốc Lí rất nhiều tiền, hơn nữa tôi đã ký hợp đồng mười năm với Tinh Vực, đến giờ mới được năm năm, hợp đồng vẫn chưa đến hạn, không đi được”.

Đâu phải Tư Đạc chưa từng nghĩ đến chuyện chấm dứt hợp đồng, nhưng lúc đầu Lí Long Thăng giúp bố anh ta trả một số tiền nợ rất lớn, đến giờ anh ta vẫn chưa trả hết nợ, nếu vi phạm hợp đồng thì tiền vi phạm hợp đồng là một con số khá cao, có đến chết anh ta cũng chưa trả xong.

Một phân tiền làm khó anh hùng hảo hán nhưng ở chỗ Nam Mẫn lại không phải là chuyện lớn.

“Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền, với tôi, nó chưa bao giờ là vấn đề”.

Một câu của Nam Mẫn xua tan đi lo ngại của Tư Đạc: “Tôi giúp anh xóa nợ, để các luật sư giúp anh trong vụ kiện chấm dứt hợp đồng. Thắng thì tốt nhưng nếu không thắng tôi sẽ trả những khoản tiền bồi thường thiệt hại. Còn vấn đề gì nữa không?”
Chương 165: Giải quyết

Tư Đạc sửng sốt.

Nếu như trước đó anh ta còn cảm thấy Nam Mẫn đang nói đùa thì khi cô nói ra những lời này, nó đã thể hiện rõ ràng thành ý và quyết tâm ký anh ta của mình.

Nếu như những vấn đề này đều có thể giải quyết, vậy quả thật… cũng không còn vấn đề gì khác.

“Tôi có câu hỏi”.

Ngay sau đó Thư Anh lên tiếng, đôi mi thanh tú nhíu lại, nhìn Nam Mẫn: “Vì sao cô lại muốn ký với tôi?”

Mặc dù trong giới, cô ta có địa vị không thấp, cũng nắm giữ mấy chiếc cúp ảnh hậu, nhưng dù sao tuổi tác sờ sờ ra đó, cô ta hơn ba mươi tuổi, đã đến tuổi diễn vai mẹ người ta, thời kỳ hoàng kim sớm đã trôi qua, sự nghiệp dần dần xuống dốc.

Thái độ của Lí Long Thăng đối với cô ta cũng không bằng lúc trước, không cho cô ta quay phim, trái lại cho cô ta tham gia các chương trình tạp kỹ tăng độ nhận diện, dìu dắt người mới.

Hiện giờ, tác dụng lớn nhất của cô ta chính là đi xã giao, bán sắc đẹp kéo đầu tư cùng ông ta.

“Tổng giám đốc Nam, bây giờ Tư Đạc đang trong thời kỳ phát triển, cô muốn ký với cậu ta cũng là điều dễ hiểu. Nhưng cô ký với tôi, tôi hoàn toàn chính là hàng ế, trả cái giá lớn như vậy vì tôi, thật sự không đáng”.

Lời Thư Anh nói là từ tận đáy lòng, cũng bởi vì Nam Mẫn là em gái Hạ Thâm nên cô ta mới nói lời chân thành với cô.

“Có đáng giá hay không là do tôi quyết định”.

Nam Mẫn cảm thấy lo lắng của cô ta hoàn toàn dư thừa: “Cô Thư Anh, cô vào nghề hơn mười năm, giải thưởng đủ để chứng minh thực lực và kỹ thuật diễn xuất của cô. Mà vẻ đẹp, kỹ thuật diễn xuất, giải thưởng cô giành được đều là đỉnh cao mà người khác chỉ có thể ngước nhìn, không cần tự coi nhẹ mình như vậy”.

“Anh cũng khuyên cô ấy như vậy”.

Hạ Thâm rất tán thành gật đầu, quay đầu nói với Thư Anh: “Tiểu Thư, em phải tự tin với bản thân chút”.

Thư Anh cười tự giễu, cô ta nào phải không đủ tự tin, cô ta là ở trong giới này quá lâu, nhìn hết thói đời nóng lạnh, sớm đã hiểu rõ quy tắc sinh tồn.

Nếu có thể rời khỏi Lí Long Thăng, cô ta đã đi từ lâu, sở dĩ chịu mọi sỉ nhục để ở lại bên cạnh ông ta lâu như vậy là có lí do bất đắc dĩ.

Rất lâu sau, Thư Anh ngẩng đầu lên, nói với Tư Đạc: “Tiểu Đạc, nếu tổng giám đốc Nam thật sự có thể giúp cậu giải quyết Lí Long Thăng, vậy cậu rời khỏi Tinh Vực là tốt nhất, ký với Nam Tinh cũng là lựa chọn tốt nhất, ít nhất bây giờ trong giới cũng chỉ có truyền thông Nam Tinh dám công khai chống lại truyền thông Tinh Vực. Tôi tin rằng tổng giám đốc Nam sẽ không bạc đãi cậu”.

Tư Đạc mấp máy môi, đã nói đến nước này, anh ta nào còn lý do gì để từ chối.

“Tổng giám đốc Nam, tôi có hai trợ lý, làm việc với nhau từ khi tôi mới vào nghề, những năm này vẫn luôn theo tôi dãi nắng dầm mưa, tôi có thể dẫn bọn họ đi cùng không?”

Nam Mẫn gật đầu: “Có thể”.

Lại quay đầu nói với Cố Hoành: “Nói với luật sư Trình, giải quyết cả hợp đồng của hai trợ lý này”.

Cố Hoành ghi lại: “Vâng”.

“Luật sư Trình?”, Thư Anh nhất thời kinh ngạc: “Ý cô là Trình Hiến, luật sư Trình của Văn phòng luật sư Vân Hiến.

Nam Mẫn ừ một tiếng.

Lần này Thư Anh thật sự kinh ngạc, Trình Hiến chính là luật sư tiếng tăm lẫy lừng trong nước, có danh hiệu “luật sư bào chữa hình sự giỏi nhất”, tuổi còn trẻ mà đã nắm rõ ràng tất cả điều khoản pháp luật, nghe nói tính tình anh ta khá kỳ quặc, mặt lạnh vô tình, chào giá lại cao, rất nhiều người trong giới muốn mời anh ta thưa kiện nhưng không mời được.

Vậy mà Nam Mẫn lại có thể mời được anh ta, thảo nào tự tin như vậy.

“Chẳng phải luật sư Trình hay giải quyết án hình sự, rất ít khi nhúng tay vào tranh chấp dân sự sao?”

Thư Anh nhớ rõ là lúc trước có một cậu ấm muốn vào giới, kết quả bị lừa gạt ký hợp đồng bán thân, sau đó muốn hủy hợp đồng với công ty quản lý, thông qua đủ loại quan hệ để tìm đến luật sư Trình.

Kết quả đưa tiền mà người ta còn chẳng thèm chớp mắt, nói tranh chấp dân sự nho nhỏ thế này mà cần anh ta thì đúng là giết gà dùng dao mổ trâu, sang tay cho “đồ đệ” giải quyết, còn mình thì dẫn vợ đi Dubai chơi.

Nhưng vẫn thành công hủy hợp đồng, đó cũng là một trong không nhiều án lệ mà nghệ sĩ có thể thắng kiện công ty quản lý.

Nam Mẫn thản nhiên nói: “Là rất ít nhúng tay, nhưng bất kỳ chuyện gì cũng có ngoại lệ”.

Tư Đạc nghe vậy, đôi mày kiếm nhíu chặt: “Phí thuê luật sư của luật sư Trình không rẻ, số tiền lớn này thì cô cứ nhớ kỹ, chắc chắn tôi sẽ kiếm lại trả cho cô”.

“Còn tạm, người một nhà, giá hữu nghị”.

Nam Mẫn tỏ thái độ không quan tâm lắm mà xua xua tay, cô lại nhìn về phía Thư Anh: “Cô Thư Anh, cô có thể cầm hợp đồng về xem, suy nghĩ lại thật kỹ càng. Tôi có thể nói rõ với cô, bây giờ Nam Tinh và Tinh Vực đã như nước với lửa, Lí Long Thăng không chết thì là tôi bại. Chiếc thuyền Tinh Vực này sắp chìm rồi, cô rời đi bây giờ là tốt nhất, miễn cho bị Lí Long Thăng kéo xuống nước”.

“Tôi nghĩ tôi có thể đoán được băn khoăn của cô”.

Nam Mẫn ngừng chốc lát, đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của Thư Anh, cô không chút hoang mang nói: “Tôi đã cho người theo dõi bên chỗ bố nuôi cô rồi, chỉ cần ông ta có động tĩnh, chúng tôi có thể tống ông ta vào tù bất cứ lúc nào, cho ngồi rục xương trong đó mười hay tám năm gì đấy. Không cần đánh đổi cả đời mình vì một kẻ cặn bã”.

Giọng nói của cô bình tĩnh, không có oán giận, cũng không xót thương, càng không có thương hại, chỉ là đang trần thuật một sự thật, nhưng như vậy lại khiến Thư Anh cực kỳ rung động.

Thư Anh cắn chặt bờ môi, toàn thân đều đang run rẩy, Hạ Thâm nhíu chặt mày: “Tiểu Thư”.

Anh ta đỡ lấy Thư Anh, nhìn sắc mặt trắng bệch của cô ta, lúc này giống như toàn bộ linh hồn bị rút đi, chỉ còn lại thân xác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK