Mục lục
Vợ Cũ: Tôi Không Muốn Làm Người Thay Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 91: Tại sao chị thoát được?

Cô nói xong bèn xách cây thước trong tay lên gõ vào cánh tay cô ta, không nặng lắm, nhưng vẫn khiến sắc mặt Nam Nhã trắng bệch, quỳ gối nơi đó chẳng dám cử động dù chỉ là một chút.

Cô ta nghĩ mãi vẫn không hiểu, rõ ràng là kế hoạch không một lỗ hổng, sao Nam Mẫn có thể dễ dàng trốn thoát như thế?

Rốt cuộc là họ đã sai ở đoạn nào?

Chẳng lẽ chị ta không đi con đường nhỏ từ trung tâm thành phố đến thẳng khu vườn Hoa Hồng ư?

Nam Mẫn nhìn ánh mắt xoay tròn của Nam Nhã thì biết cô ta đang suy nghĩ cái gì, lạnh lùng nói: “Có phải đang nghĩ xem tại sao tôi có thể thoát được đám người Lí Bân cử đi đúng không?”

Bị cô nhìn thấu tâm can, Nam Nhã ngượng ngùng há miệng, trực tiếp hỏi: “Chị cả, chị không đi con đường nhỏ thường đi hả?”

“Có đi”, Nam Mẫn không hề quan tâm nói: “Đi được nửa đường thì bị người ta chặn lại”.

“Thế tại sao?”, Nam Nhã há miệng theo bản năng, sắp hết câu lại đổi giọng: “Ý tôi là, sao chị cả có thể thoát được họ thế?”

Nam Mẫn vẫn bình thản không chút gợn sóng, nhưng lại không thể giấu đi vẻ cười cợt trong đáy mắt: “Đừng nói là cô tin tưởng cái bọn giá áo túi cơm Lí Bân cử đi có thể bắt được tôi nhé? Cô tưởng chị mình vô dụng đến thế hả”.

Cô bấm điện thoại vài cái, mở video mà Dụ Lâm Hải đã quay sẵn lên cho Nam Nhã xem. Nam Nhã nhìn mấy người quỳ thành một hàng trong video, run rẩy lên án Lí Bân “thuê họ giết người”, lại run rẩy cầu xin tha thứ, cô ta trợn trừng hai mắt.

Nam Mẫn đã làm thế nào mà lại khiến bọn họ sợ đến thế?

Cô ta tập trung nhìn lại, cánh tay của một người đàn ông mặt sẹo đang rũ xuống với tư thế hết sức quỷ dị, hệt như nó bị đánh gãy, dường như cơ thể của mấy người kia cũng đúng một dao, miệng vết thương rất sâu, nhuộm đỏ hết cả quần áo.

“Vết thương trên người bọn họ…”, khớp hàm Nam Nhã run run, đặt câu hỏi.

Nam Mẫn thản nhiên nói: “Tôi làm”.

Cô khẽ lắc đầu: “Tôi cũng không ngờ trông bọn to to lớn vạm vỡ là thế, mà lại không chịu nổi một đòn, tôi chỉ cử động ngón tay một chút thôi đã khiến họ sợ đến mức quỳ xuống xin tha, cô nói xem có chán đời hay không cơ chứ?”

Nam Nhã nhìn ý cười tủm tỉm trên mặt Nam Mẫn, chỉ cảm thấy như có con rận đang bò qua bò lại trên người mình, khiến cô ta rợn hết cả người, tóc gáy dựng thẳng, cả người như chìm vào hầm băng, lạnh đến run rẩy.

Không phải Lí Bân vô năng mà là đối thủ quá mạnh mẽ, Nam Nhã cảm thấy mình lại một lần nữa đánh giá thấp khả năng của Nam Mẫn.

Cô ta cứ tưởng Nam Mẫn chỉ biết mấy chiêu võ mèo quào, mấy động tác lên hình cho đẹp thôi, nên mới nói Mễ Lộ đừng sợ, cứ tìm bảy tám tên cao to một chút là dư sức đánh Nam Mẫn răng rơi đầy đất. Kết quả, không ngờ kẻ răng rơi đầy đất không phải Nam Mẫn… Mà là mấy tên cao to kia!

Thử nói xem có tức hay không cơ chứ?

“Thế Lí Bân, anh ta…", Nam Nhã cắn môi, ngẩng đầu nhìn Nam Mẫn: “Chị tính giải quyết anh ta thế nào?”

Nam Mẫn ngước mắt nhìn cô ta: “Đây là xã hội có pháp luật, anh ta thuê sát thủ giết người, tất nhiên tôi phải đưa anh ta đến đồn cảnh sát, để pháp luật chế tài”.

Nam Nhã trợn trừng hai mắt, căng thẳng nhìn Nam Mẫn, giọng cứng đờ, không nói nên lời: “Thế, còn tôi…”

“Cô hả, thuộc dạng tòng phạm, dù không chịu phạt thì cũng bị giam giữ một khoảng thời gian”.

Nam Mẫn bình tĩnh, lại nói: “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, chúng ta nắm được gia pháp rồi bàn tới quốc pháp cũng không muộn. Chắc là bây giờ Lí Bân và Mễ Lộ đã vào đó rồi, chúng ta tranh thủ thời gian, đưa cô vào đó làm bạn với bọn họ”.

Nam Nhã đang cảm thấy có hy vọng, thì chợt nghe Nam Mẫn nói muốn đưa mình đi, cô ta sợ mất cả mật, vội vàng cầm lấy tay Nam Mẫn, liên tục xin tha, nước mắt như mưa, mấy lời xin lỗi đó cứ được đảo qua đảo lại, chỉ hận không thể dập đầu với Nam Mẫn.

Nhìn gương mặt hờ hững của Nam Mẫn, Nam Nhã vừa quỳ vừa di chuyển đến chỗ cô, nước mắt nước mũi chảy dài: “Chị, cầu xin chị đó, chị cứ đánh em đi, chị muốn đánh thế nào cũng được cả, xin đừng đưa em đi, cầu xin chị!”

Nam Mẫn gõ gõ cái thước lên giường, Nam Nhã lập tức lau nước mắt, ngoan ngoãn nằm sấp xuống.

Miệng lại rất cứng: “Mời chị đánh cho thật đau, để em nhớ thật lâu!”

Cô ta đã yêu cầu như thế, tất nhiên Nam Mẫn sẽ không khách sáo với cô ta làm gì, hết sức nghiêm túc đánh một trăm roi, khiến cô ta run rẩy hết cả người, gào lên đau đớn, tiếng hét kinh thiên động địa, gần như muốn phá vỡ cả nóc nhà.

Roi cuối cùng đánh vào mông, Nam Mẫn đã dùng hết mười phần sức mạnh, khiến Nam Nhã đau đến mức hét thảm, cổ họng cũng đã rách.

“Lần này tôi sẽ tạm tha cho cô, Nam Nhã, cô nhớ cho kỹ, trong mắt tôi không thể chứa nổi bất kỳ một hạt cát nào, chỉ cần tôi thấy khó chịu, tôi sẽ khiến người làm tôi khó chịu phải trả giá gấp mười”.

Giọng Nam Mẫn hết sức lạnh lẽo: “Chuyện lần này là nhị bất quá tam, cô đừng ép tôi phải quên đi hết chút tình thân cuối cùng, chờ đến cái ngày giải quyết tất cả, cô chỉ còn mỗi hai bàn tay trắng, nhớ kỹ những lời tôi nói với cô”.

Nam Nhã vẫn duy trì tư thế nằm úp sấp, đau đến nỗi trán vã cả mồ hôi, nước mắt đã làm ướt đệm giường.

Khi Nam Mẫn đi rồi, cô ta tức giận đến mức đấm mạnh vào giường, Nam Mẫn nói những lời đó, cô ta nghe được bao nhiêu thì không rõ, nhưng nỗi nhục nhã Nam Mẫn ban tặng lại được cô ta ghi tạc trong lòng!

Quân tử báo thù mười năm không muộn, Nam Mẫn không thể may mắn như thế hết lần này đến lần khác, lần nào cũng trốn thoát được, rồi cũng có một ngày, cô ta sẽ trả lại hết tất cả những nỗi nhục nhã ngày hôm nay!
Chương 92: Tôi giống người anh yêu

Lầu một Thủy Vân Gian là mô hình kết hợp sàn nhảy và quán bar, tiếng nhạc EDM sống động, trên sàn nhảy là những linh hồn muốn thả mình bay thật xa.

Khách khứa tụm năm tụm ba uống rượu ở quầy bar, tiện thể bắt chuyện với gái đẹp, tán gẫu được vài câu, thấy hợp nhau lại kề vai sát cánh đi vào thang máy, lên lầu thuê phòng.

Đó là thế giới của người trưởng thành, dù sao đây cũng là đất nước tự do, chỉ có một người hoàn toàn không hợp với khung cảnh đó.

Dụ Lâm Hải gọi mấy ly Whisky, một mình buồn bã uống, trên người là mùi rượu nồng nặc, chỉ là nó không hiện rõ lên mặt, không nhận ra anh đang say rượu, áp suất xung quanh xuống thấp đến lạ.

Bartender liên tục liếc về hướng này để nhìn anh, một chai Whisky Scotland đều bị anh uống sạch.

Cũng có khá nhiều ông chủ đến Thủy Vân Gian mua say, nhưng ai cũng trái ôm phải ấp, toàn gái đẹp, hoặc là tìm một em nhân viên tiếp rượu ngồi cùng, chỉ có mình anh là cô đơn lẻ bóng.

Bình tĩnh quan sát, cậu ta chưa từng thấy người đàn ông nào có dáng vẻ và khí chất hoàn hảo như thế, ngồi đó uống rượu như bá tước trong phim Anh thời trung cổ, lại giống vương gia thời cổ đại, nói chung là giống mấy người sang trọng và quý phái nhất.

Một người đàn ông chất lượng cao như thế, ngồi đó thôi cũng đủ khiến xung quanh biến thành một bức tranh, tất nhiên sẽ dễ trêu hoa ghẹo nguyệt.

Bartender thử giơ tay đếm, từ khi anh ngồi đó uống rượu đến giờ đã là nửa tiếng, có ít nhất sáu người đẹp đi tới, chia đều mỗi năm phút một người, nhưng tất cả đều vui vẻ chạy đến, tức giận bỏ đi.

Bởi vì dù họ có dùng bao nhiêu thủ đoạn trêu chọc, thì người đó vẫn không ngước mắt lên dù chỉ một lần, anh thốt ra đúng một từ với chất giọng ồm ồm: “Cút”.

Bartender đứng nhìn mà lắc đầu ngao ngán, to gan suy đoán: Nếu người này không nghèo, thì chắc chắn anh đã bị tổn thương rất nặng nề.

Người có tính chất công việc như Dụ Lâm Hải thường phải đi xã giao, anh đã sớm chán ghét cái thứ gọi là rượu, ngoài những lúc làm việc, hầu như anh không hề chạm vào rượu và thuốc, trừ khi tâm trạng quá buồn bực, cần mượn rượu giải sầu, giống như lúc này.

Chẳng mấy khi anh có chuyện cần mượn rượu giải sầu, nhưng hôm nay tâm trạng anh lại quá nặng nề, cảm giác đó khiến anh nghĩ nếu mình không uống một ly, có lẽ đêm nay sẽ không trôi qua nổi.

E là anh sẽ không nhịn được chạy tới khu vườn Hoa Hồng, gặng hỏi Nam Mẫn: “Người đàn ông đó rốt cuộc là ai?”

Anh không tin cô có nhiều anh họ như thế, dù là anh họ thật thì cũng không nên làm ra những hành động khiến người ta hiểu lầm. Cả anh còn chưa ôm lấy eo cô, chưa từng vòng qua cổ cô, gã đàn ông buộc tóc đó là cái thá gì!

“Cộp!”, ly rượu bị đặt mạnh xuống quầy bar, Dụ Lâm Hải trầm giọng nói: “Rót rượu”.

Bartender vừa rót rượu vừa do dự không biết có nên nhắc Dụ Lâm Hải đừng uống quá nhiều hay không, thì một bóng hình xinh đẹp đã đi tới, cười duyên: “Anh đẹp trai, sao anh uống nhiều quá vậy, cẩn thận hại đến dạ dày nha”.

Người con gái ấy mặc chiếc váy thắt eo đỏ rực, bờ vai trần xinh đẹp lộ ra, nửa lưng trần cũng hiện rõ xương bướm, mái tóc gợn sóng xõa sau lưng, quyến rũ động lòng người, hệt như bẩm sinh đã sở hữu vầng hào quang, khiến bartender nhìn mà hai mắt sáng rỡ.

“Chị… Chị là Thư Anh?"

Bartender vừa mới gọi tên, cô gái đó đã vội vàng giơ tay, khẽ “suỵt” một tiếng, trừng bắt với cậu ta: “Nói khẽ thôi, tôi vừa quay xong bộ phim ở tít trong rừng, lâu rồi không vào thành phố nên ra ngoài chơi một lát”.

“Hiểu ạ, hiểu ạ!”, đây không phải lần đầu tiên bartender gặp được ngôi sao, nhưng người con gái xinh đẹp đến mức này thì vẫn là lần đầu, bèn dồn hết bản lĩnh pha cho cô ta một ly cocktail, dè dặt đưa một quyển sổ nhỏ ra: “Có thể ký tên cho em được không?”

Thư Anh mỉm cười, nhanh chóng ký tên cho cậu ta.

Trong suốt cả quá trình, Dụ Lâm Hải không hề ngước mắt lên nhìn lấy một lần, chỉ tập trung uống rượu.

Có vẻ như Thư Anh cảm thấy khá thú vị, từ khi cô ta vào nghề đến nay, hay có thể nói là từ khi cô ta sinh ra đến nay, chưa từng bị người đàn ông nào phớt lờ như thế, cô ta cúi đầu nhấp một ngụm cocktail, khá hào hứng hỏi: “Này anh, anh có đi cùng ai không?”

Dụ Lâm Hải nhíu mày, đảo mắt sang người con gái bên cạnh.

Không biết có phải do uống quá nhiều rượu hay không, mà dáng vẻ người con gái đó có chút mờ ảo, nhưng bộ váy đỏ rực đó lại khiến anh nhớ tới yêu tinh nhỏ trong video, cô đến đây ư?

Ánh mắt đầy hung hãn kia bỗng chốc trở nền hiền hòa, bất giác giơ tay định chạm vào mặt cô gái đó.

Nhưng khi Dụ Lâm Hải sắp chạm vào má người đó thì một cú đấm vô hình nhanh chóng khiến anh tỉnh táo lại, mái tóc dài của Nam Mẫn đã trở thành tóc ngắn sau khi bọn họ ly hôn, người này không phải cô!

Anh rụt tay về, tầm mắt cũng trở nên rõ ràng hơn, trước mắt lá một gương mặt cực kỳ quyến rũ, thậm chí còn có vài phần giống Nam Mẫn, nhưng đuôi mắt cô ta quyến rũ hơn một chút, thiếu đi sự mạnh mẽ của Nam Mẫn, lại có vẻ phong trần.

Sự thay đổi trên mặt anh đều lọt vào mắt Thư Anh.

Có thể thấy, vẻ hiền hòa ngắn ngủi trong mắt anh không xuất hiện vì cô ta, mà anh đã xem cô ta là người con gái khác.

Thế nhưng đây lại không phải là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy vẻ mặt đó, cô ta từng bắt gặp nó vô số lần trên mặt một người đàn ông khác, lần nào cũng khiến tim cô ta bị khoét một lỗ, mãi đến khi đau thấu tâm cam rồi, cô ta đã quyết định rời bỏ người đó.

“Dáng vẻ của tôi giống người anh yêu, đúng không?”
Chương 93: Cậu ấm Quyền Môn

Gương mặt quyến rũ của Thư Anh xuất hiện nụ cười mỉa mai: “Lũ đàn ông các người, tại sao luôn muốn tìm người con gái khác làm thế thân vậy?”

“Thật xin lỗi, tôi nhận nhầm người”.

Dụ Lâm Hải xin lỗi vì sự bất lịch sự của mình lúc nãy, anh ngửa đầu uống cạn ly rượu trước mắt, nói với bartender: “Tất cả tiền rượu cô gái này dùng hôm nay đều ghi cho phòng 77”.

Nói xong, anh bèn gật đầu chào rồi cầm áo khoác bỏ đi.

Thư Anh nhìn theo bóng lưng người đó, có chút kinh ngạc.

Đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với cô ta hả?

Thú vị đấy.



Nam Mẫn rời khỏi phòng Nam Nhã thì lập tức đi đến phòng bố mẹ mình.

Khi đẩy cửa bước vào, Quyền Dạ Khiên vẫn còn quỳ gối trên đệm, trước di ảnh là ba nén nhang đã cháy được một đoạn ngắn.

“Sao vẫn còn quỳ thế này, có lòng là được rồi mà”.

Quyền Dạ Khiên cười nói: “Lâu rồi không về thăm mẹ, quỳ thêm một lát để thể hiện sự hiếu thảo của anh”.

“Thế em quỳ với anh”, Nam Mẫn lại lấy một cái đệm ra, quỳ gối bên cạnh Quyền Dạ Khiên, hai tay chắp lại hình chữ thập, nhìn di ảnh mẹ mình: “Mẹ ơi, mẹ ở trên trời phù hộ cho anh hai mau tìm được vợ, rồi sinh một đứa nhỏ béo ú nhé”.

Quyền Dạ Khiên không nhịn được, vui vẻ nói: “Một đứa làm sao đủ?”

Nam Mẫn nghĩ nghĩ, lập tức sửa miệng: “Thế thì hai đứa, một nam một nữ, vừa thành một chữ tốt”.

“Anh cảm ơn em”, Quyền Dạ Khiên nói xong bèn ấn đầu Nam Mẫn xuống, cùng anh ta dập đầu ba cái rồi đứng dậy.

Nam Mẫn hỏi: “Sao anh bảo anh định quỳ lâu một chút mà?”

“Có lòng thôi được rồi, mẹ với bố nhỏ không quan tâm mấy cái lễ tiết này đầu”.

Đúng hay sai gì đều để Quyền Dạ Khiên nói hết rồi, anh ta tiện tay kéo Nam Mẫn dậy, phủi những nếp nhăn trên quần cô. Thật ra nói tới nói lui, cũng chỉ vì anh ta không nỡ để cô quỳ chung với mình mà thôi.

“Có rượu không?”, anh ta hỏi.

Vừa dứt lời, Nam Mẫn đã giẫm cộc cộc lên sàn nhà, như một ma thuật nào đó, sàn nhà khép kín bỗng nhiên mở ra hai bên, phát sáng.

Quyền Dạ Khiên sững người, theo cô bước xuống những bậc thang gỗ, lúc này mới biết thì ra bên dưới là hầm rượu.

Tủ rượu rực rỡ muôn màu, tất cả đều là rượu ngon Nam Ninh Tùng giữ gìn, Nam Ninh Bách tu hú chiếm tổ chim khách ba năm, chắc vẫn không biết bên dưới là một vùng trời khác.

Nam Mẫn như một nữ đại gia, nhẹ nhàng vung tay lên, giọng sặc mùi tiền “Thứ nhà này không bao giờ thiếu chính là rượu, thoải mái chọn”.

Phó Vực di chuyển suốt đêm từ thành phố Dung tới thành phố Nam, còn cố tình ghé ngang nhà hàng Thực Vị để mua vài món gói lại, rồi mới chạy tới Thủy Vân Gian.

Nhớ thương dạ dày của người anh em nhà mình xong, lại tránh né mấy con ong mật bay tới, vất vả lắm cậu ấm nhà họ Phó mới thoát ra được, lập tức quẹt thẻ vào thang máy, đi thẳng lên tầng cao nhất, mở cửa phòng 77.

Vào phòng, Dụ Lâm Hải đang ngồi trước máy tính gõ lạch cạch, hình như đang điều tra gì đó, liếc thấy Phó Vực tới, nhưng cả đầu cũng không ngẩng lên.

“Tôi chạy đến tận nhà hàng Nam Mẫn mở mua vài món cho cậu này, sư phụ Đinh đích thân làm đấy”.

Phó Vực lấy cặp lồng cơm trong túi giữ ấm ra, ngửi thấy mùi thơm đã không nhịn được nuốt nước miếng. Thấy Dụ Lâm Hải vẫn ngồi đó không nhúc nhích bèn đi tới: “Chuyện gì thế? Điều tra cái gì mà nghiêm túc quá vậy?”

Anh ta vòng qua bên cạnh máy tính, nhìn tới, mày chợt nhíu lại thật chặt: “Quyền Dạ Khiên?”

Dụ Lâm Hải gõ thêm vài cái nữa, mãi đến khi trang thông tin được hiển thị đầy đủ mới dừng tay lại, quay sang nhìn Phó Vực: “Cậu biết người này hả?”

Phó Vực nhếch môi, không biết đó là nụ cười mỉa mai hay có ẩn ý gì: “Danh tiếng của cậu Dạ thì ai mà dám không biết”.

Mấy lời này nghe cứ kỳ quái thế nào ấy.

Chẳng mấy khi Dụ Lâm Hải nghe được những lời móc mỉa thế này từ miệng Phó Vực, bèn chuyển tầm mắt sang màn hình, đọc tiểu sử của Quyền Dạ Khiên như một cơn gió, mày nhíu chặt.

“Con trai cưng nhà họ Quyền".

“Đúng vậy”.

Phó Vực khoanh tay nói: “Sao cậu không nói sớm, cậu muốn điều tra anh ta thì cứ hỏi tôi là được, thứ tôi biết còn nhiều hơn mấy cái trang mạng đó nhiều. Nhưng cậu phải nói cho tôi biết, cậu điều tra anh ta để làm gì?”

Môi Dụ Lâm Hải mím thành một đường thẳng, không biết là do uống rượu quá nhiều hay sao mà đầu anh bắt đầu đau.

Anh giơ tay lên ấn huyệt Thái Dương, giọng khàn khàn: “Hôm nay người đó đột nhiên xuất hiện bên cạnh Nam Mẫn, hai người trông có vẻ thân thiết lắm”.

“Cái gì?”

Phó Vực cũng tròn mắt kinh ngạc: “Quyền Dạ Khiên quay về thành phố Nam rồi hả? Nam Mẫn còn quen biết anh ta ư?”

Theo anh ta biết, hai năm trước Quyền Dạ Khiên luôn ở nước ngoài, vùng Đông Á, Đông Nam Á và tam giác vàng đều có dấu chân của anh ta, đi đến đâu là nhấc lên một hồi gió tanh mưa máu ở đó, khiến con người ta chìm vào hoang mang, hoảng sợ.

Người đời đồn rằng cậu chủ Dạ nhà họ Quyền gây chiến là để báo thù cho mẹ, không ai biết mẹ anh ta là ai, báo mối thù thế nào.

Không ngờ anh ta lại quay trờ về thành phố Nam, thế tức là thù giết mẹ đó đã được báo xong rồi hả?

Dụ Lâm Hải nghe Phó Vực nói thế thì đôi đũa trong tay chợt khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn Phó Vực: “Cậu cũng có thù hằn gì với Quyền Dạ Khiêm hả?”

“Tôi với anh ta có thù hằn rất lớn”.

Phó Vực hừ lạnh, lùa hai đũa cơm vào miệng, sau khi nuốt xuống thì lải nhải với Dụ Lâm Hải: “Bố tôi với bố tên đó là hai ông bạn già, hơn nữa còn là anh em kết nghĩa, Trước kia, quan hệ hai nhà rất tốt, thường xuyên qua lại, nhưng tên Quyền Dạ Khiên đó ỷ mình lớn hơn tôi vài tuổi, cứ đè trên đầu tôi, hồi bé còn bắt tay với thằng anh khốn nạn kia ức hiếp tôi, cái lần tôi suýt chết đuối đó là do anh ta làm!”

Dụ Lâm Hải nghe anh ta thao thao bất tuyệt, chỉ hỏi đúng một câu: “Cậu đánh không lại người ta hả?”

Như bị đâm trúng tim đen, Phó Vực lập tức nổi đóa.

“Ai nói tôi đánh không lại?”
Chương 94: Ai là chủ thành phố Nam

Phó Vực vỗ bàn, không phục nói: “Hồi trước tôi yếu như con gà vậy, tất nhiên là không đánh lại anh ta, nhưng bây giờ khác rồi, tôi xuất thân là đặc công, làm gì có cửa đánh không lại Quyền Dạ Khiên?”

Dụ Lâm Hải từ chối cho ý kiến về vấn đề này, chỉ thản nhiên nói: “Hôm nay tôi có làm vài đường với anh ta”.

“Cái gì? Cậu đánh với anh ta hả?”

Phó Vực giật mình, lại không nhịn được hỏi: “Anh ta thắng hả?”

“Không phân thắng bại”, Dụ Lâm Hải nhớ tới những ngón đòn sát phạt tàn nhẫn của Quyền Dạ Khiên, ánh mắt tối sầm, nặng nề nói: “Chẳng được mấy chiêu, Nam Mẫn đã bảo dừng lại”.

Phó Vực nhăn mũi, cảm thấy mình đã bỏ lỡ một vở kịch hết sức đặc sắc.

“Bên cạnh Nam Mẫn đúng là nhiều ngọa hổ tàng long, một Bạch Thất xong rồi, lại có thêm thái tử Quyền môn. Nhưng nhà họ Nam và nhà họ Quyền đều là những nhà quyền quý tiếng tăm lừng lẫy ở thành phố Nam, một nhà giàu có nức tiếng thành phố Nam, một bên là vị vua của bóng tối thành phố Nam, quen biết nhau cũng không có gì kỳ lạ, có lẽ Nam Mẫn và Quyền Dạ Khiên cũng là thanh mai trúc mã cùng trưởng thành”, Phó Vực phân tích rành mạch rõ ràng.

Nhưng mỗi một câu anh ta nói ra, sắc mặt Dụ Lâm Hải lại tối đi một phần, thức ăn trong chén cũng không còn mùi vị gì nữa.

Anh đặt đũa lên chén tạo thành tiếng “keng” giòn tan, lạnh lùng nói: “Làm gì có nhiều thanh mai trúc mã như thế, tưởng đang quay phim truyền hình đấy hả?”

Dù là thanh mai hay trúc mã, anh cũng phải tách ra khỏi cô, không cho phép có sự tồn tại của bọn họ!

“Này, cậu không ăn nữa hả?”

Thấy Dụ Lâm Hải lại đi tới chỗ máy tính, Phó Vực lên tiếng gọi, rồi không nhịn được cười, than thở: “Rõ ràng là đang ghen mà, đúng là tên thích làm ra vẻ”.

Anh ta đang ăn thì chuông cửa chợt vang lên.

Phó Vực tưởng là phục vụ phòng bèn đi ra mở cửa, không ngờ lại là một cô gái xinh đẹp đang đứng bên ngoài, trong tay là chai rượu, thấy Phó Vực thì chợt sững người, lại liếc sang tấm bảng số phòng.

“Cho hỏi, đây có phải là phòng của anh Phó không?”

“Đúng đó, tôi là anh Phó đó này”, Phó Vực híp mắt, cảm thấy gương mặt trước mắt mình vô cùng quen thuộc: “Cô là ngôi sao Thư Anh nổi tiếng đúng không? Cô mến mộ tôi nên đến đây tìm tôi uống rượu hả?”

Anh từ chối thì bất lịch sự quá, bèn giơ tay định lấy rượu.

Thư Anh nhanh nhẹn tránh tay anh ta, vào trong, nhìn thấy Dụ Lâm Hải đang ngồi trước máy tính thì chân mày mới giãn ra: “Tôi không tìm anh, tôi tìm anh ấy”.



Quyền Dạ Khiên chọn một chai Whisky Scotland: “Chai này đi”.

Nam Mẫn nhìn bình rượu quen thuộc đó, vẻ mặt thoáng trở nên mất tự nhiên, cô nhớ Dụ Lâm Hải thích nhất loại rượu này, lúc còn ở dinh thự nhà họ Dụ, trên quầy rượu chỉ có đúng một loại thôi.

Quyền Dạ Khiên nhìn thấy hết những biểu cảm trên mặt Nam Mẫn, trêu ghẹo hỏi: “Sao thế, không nỡ à?”

Nam Mẫn nhếch môi: “Anh thích là được rồi”.

Hai người cầm rượu đến phòng khách cô sắp xếp cho Quyền Dạ Khiên, quản gia Triệu nhìn hai anh em mang theo chai rượu ra, bèn dặn người hầu chuẩn bị mấy món ăn vặt và canh tỉnh rượu, vừa nói với hai người: “Uống ít thôi nha”.

Nam Mẫn cầm hai ly rượu đi tới, khoanh chân ngồi xếp bằng trên thảm với Quyền Dạ Khiên, rót rượu: “Anh hai, mời anh một ly”.

“Anh hai cũng mời em”.

Quyền Dạ Khiên cười chạm ly với cô, trong mắt là vẻ áy náy: “Mấy năm nay anh hai không có ở bên cạnh bảo vệ em, để bé sáu nhà chúng ta chịu nhiều uất ức rồi”.

Anh ta ngửa đầu cạn một ly.

Nam Mẫn không uống ngay, mà nghiêm túc nhìn anh ta: “Anh hai, quyết định của em cứ để mình em chịu trách nhiệm, dù trải qua chuyện gì thì cũng là cuộc đời của em, em không oán không hối, anh cũng không cần phải tự trách bản thân mình”.

“Thế nhưng ánh mắt của em đã không còn rực rỡ như trước nữa rồi”.

Quyền Dạ Khiên đau lòng nhìn Nam Mẫn: “Nam Mẫn cả ngày vui vẻ cười ha ha kia đâu rồi?”

Ánh mắt anh ta chợt hiện lên vẻ sắc bén: “Món nợ này, anh không đòi Dụ Lâm Hải thì đòi ai”.

Nam Mẫn lắc đầu cười khổ, uống cạn ly rượu, cay đến nỗi lè lưỡi.

“Em và Dụ Lâm Hải đã rối thành một đống bùi nhùi. Em cũng không biết phải đòi anh ta thế nào, người ta không thương em, có được rồi thì sao chứ”.

Quyền Dạ Khiên nhíu mày: “Là do mắt tên đó bị mù, xem trân châu là mắt cá! Em gái anh là người con gái tốt nhất trên đời, dù là ai cũng không xứng, Dụ Lâm Hải còn chẳng đủ tư cách xách giày cho em nữa là!”

Anh em bọn họ luôn nhất trí về khoảng cưng chiều em gái này, cũng rất hẹp hòi, nhìn người nào cũng không vừa mắt, cải trắng nhà mình trồng, sao có thể để heo ủi đi mất được?

Nam Mẫn chỉ cười, cô vẫn thấy chuyện may mắn nhất đời mình chính là có được năm người anh này, đó là tài sản quý giá nhất mẹ để lại cho cô trong cuộc sống.

“Không nói đến cái gã đàn ông đáng ghét đó nữa, nếu em đã ly hôn rồi thì chẳng còn quan hệ gì. Lần này trở về, em chỉ có một lý tưởng, đó là quản lý tập đoàn Nam Thị thật tốt, đó là tài sản bố mẹ em khó khăn lắm mới gầy dựng được, không thể để mất trong tay em, tất nhiên càng không thể để Nam Ninh Bách và Nam Ninh Trúc phá hủy”, vẻ mặt Nam Mẫn đầy kiên quyết: “Những chuyện rách nát bọn họ làm, em sẽ tính lần lượt từng món nợ một”.

Quyền Dạ Khiên gật đầu: “Bọn anh sẽ không để em chiến đấu một mình, nếu anh đã trở về, Nam Ninh Bách và Nam Ninh Trúc sẽ không nhảy nhót được nữa”.

Anh ta lại hỏi: “Đám người định bắt cóc em hôm nọ, nói là Lí Bân cử tới? Là ai thế?”

“Không phải nhân vật máu mặt gì, chỉ là một cậu ấm đời thứ hai và một cô gái mới nổi trên mạng”.

Nam Mẫn kể sơ lại chuyện khúc mắc của mình và nhà họ Lý cho anh ta nghe, bất đắc dĩ thở dài: “Cũng tại em, bỏ đi ba năm, bây giờ con chó con mèo gì cũng dám chạy tới giương oai trước mặt em”.

Cô giơ ly rượu lên, khẽ chạm ly với Quyền Dạ Khiên, nhếch môi: “Em sẽ cho bọn họ biết, ai mới là người làm chủ thành phố Nam này”.

Quyền Dạ Khiên cũng cười lên, cuối cùng sự khí phách của em gái nhỏ cũng đã trở về.

Hai người vừa tán gẫu vừa uống.

Nam Mẫn lau miệng, hỏi Quyền Dạ Khiên: “Không nói về em nữa, anh hai, mấy năm nay anh đã đi rất nhiều nơi đúng không?”

“Ừm”.
Chương 95: Gọi gái nửa đêm

Quyền Dạ Khiên bóc một hạt đậu phộng nhét vào miệng, híp mắt, nhớ lại những nơi mình đã đi trong hai năm qua, Nam Mẫn càng nghe lòng càng trở nên nặng nề, đó đều là những nơi mẹ đã đi qua.

“Có điều tra được gì không?”, tay cô cứ siết chặt lấy ly thủy tinh, vẻ mặt cũng trở nên căng thẳng.

Quyền Dạ Khiên lắc đầu, vẻ mặt tăm tối không thấy rõ: “Bọn họ không thừa nhận, nhưng anh chẳng tin một kẻ nào cả. Cái chết của mẹ và bố nhỏ chắc chắn có bọn họ nhúng tay vào. Kẻ đứng đằng sau rốt cuộc là ai vẫn chưa xác định được”.

Vẻ mặt anh ta chợt hiện lên nụ cười xơ xác tiêu điều: “Nếu không chịu nhận, thì cứ giăng lưới bắt hết, thà giết lầm một ngàn, còn hơn bỏ sót một con cá!”

Nam Mẫn nắm lấy tay anh ta, trầm giọng nói: “Thù thì phải báo, nhưng quan trọng nhất vẫn là sự an toàn của các anh. Anh hai, nhớ kỹ những lời mẹ nói trước khi ra đi, đừng để em lo lắng”.

Quyền Dạ Khiên nhìn gương mặt giống mẹ của em gái nhỏ, dường như bên tai lại vang lên giọng nói bá đạo lại không mất vẻ dịu dàng kia: “Trời đất bao la cũng không thể bằng tính mạng các con, tất cả đều phải sống cho thật tốt, có nhớ không?”

Nhớ tới sự dạy bảo ân cần của mẹ dành cho anh ta khi còn sống, gương mặt lạnh lẽo của Quyền Dạ Khiên bỗng nứt vỡ, nam nhi thân cao bảy thước lệ tuôn rơi.

“Em gái, anh nhớ mẹ quá”.

Nam Mẫn ôm anh hai, cũng không nhịn được đỏ mắt, cô cũng có khác gì đâu?



Uống được một lát thì Nam Mẫn có hơi say rồi, gương mặt nhỏ nhắn lộ cả men say.

Ai cũng nói say rượu nói lời thật lòng, nhất là khi ở trước mặt người thân, lại càng không đề phòng.

Quyền Dạ Khiên lặng lẽ mở chat nhóm lên, bắt đầu dụ dỗ em gái nhỏ: “Bé sáu, nói anh nghe, tên Dụ Lâm Hải đó rốt cuộc có làm chuyện gì có lỗi với em không? Cả hai kết hôn ba năm, tên đó thật sự không chạm vào em hả?”

“Không có”.

Nam Mẫn say rượu ngờ nghệch chống cằm, uất ức quệt miệng: “Em cũng không hiểu, một người đẹp như hoa như ngọc thế này lảng vảng trước mặt anh ta suốt ngày, tại sao người ta vẫn không rung động? Dù là Đường Tăng thì cũng động lòng phàm với quốc vương Nữ Nhi Quốc mà, Dụ Lâm Hải lại không chịu… Là chê em không đẹp, hay là chê dáng người em không bốc lửa? Không hiểu, không thể hiểu được…”

Cô lắc đầu, hai mắt đờ đẫn.

Trong nhóm "Liên minh bảo vệ em gái nhỏ", các anh em đều gửi mấy con dao phay vào, trên dao còn dính máu.

Anh cả lên tiếng trước: “Là do mắt tên đó mù!”

Sau đó cả đám đều phụ họa: “+1”.

Quyền Dạ Khiên nghe mà nóng hết cả máu, hận nghiến răng, cứ thấy Dụ Lâm Hải là kẻ không ra gì.

Theo ông anh hai nhà vợ này, nếu cậu không thích em gái tôi cậu có thể không cưới, đâu có ai ép!

Lấy về nhà lại không đối xử tốt, dù là bình hoa thì ít nhất cũng phải cắm hoa vào chứ, nhưng cuối cùng chỉ là một vật trang trí hàng thật giá thật, có tức chết người không?

Đối với thái tử Quyền Môn thường xuyên đi dạo trong vườn hoa mà nói, lập gia đình chẳng là gì cả, em gái anh ta cũng là đóa hoa xinh đẹp nhất, không lo, nhưng ở vậy cả đời thì không được!

Anh ta thầm suy nghĩ: “Anh bảo này, đừng có nói là thằng nhóc Dụ Lâm Hải đó không thích con gái, mà thích con trai nha?”

“Phụt!”, Nam Mẫn vừa uống xong một ngụm rượu, nghe anh ta nói thế thì phun hết ra ngoài, suýt chút nữa đã sặc.

Quyền Dạ Khiên vội vàng vỗ lưng cô: “Em uống chầm chậm thôi… Không sao chứ?”

Mọi người lập tức sôi trào…

Anh ba: “Em nhỏ không sao chứ?”

Anh năm: “Anh hai, anh hỏi câu nào nó nhẹ đô hơn một tí được không, mới hỏi đã dữ dội vậy rồi, làm bé sáu sợ thì phải làm sao?”

Nam Mẫn ho khan vài tiếng, hết sức cạn lời nhìn anh mình: “Anh hai, anh nghĩ cái gì thế. Dù Dụ Lâm Hải không thích em thì cũng chẳng thích đàn ông, anh ta đâu có giống anh tư, em vẫn biết nhìn người mà”.

Anh tư ngồi không cũng dính đạn: “…”

Anh năm: “Ôi cái định mệnh nhé! Mọi người nhìn xem cái gì này?”

Bạch Lộc Dư nói xong bèn gửi tấm ảnh vào, nhóm im lặng ba giây, sau đó liên tục xuất hiện dòng tin nhắn đầy dao phay máu chảy đầm đìa.

Chỉ có anh ba là im lặng không nói.

Quyền Dạ Khiên liếc nhìn điện thoại, trông thấy bức ảnh được gửi trong nhóm thì đen mặt, cũng buột miệng chửi bậy, Nam Mẫn liếc nhìn điện thoại anh ta: “Chuyện gì thế?”

“Không có gì”, Quyền Dạ Khiên muốn giấu nhưng Nam Mẫn đã tinh mắt nhìn thấy, ánh mắt cô trợn trừng: “Mọi người còn lén lút tạo nhóm sau lưng em nữa hả?”

Quyền Dạ Khiên thầm nói: Đó không phải là trọng điểm!

Nam Mẫn hết sức tức giận, nhất quyết phải giật lấy điện thoại: “Mọi người nói xấu sau lưng em đúng không?”

Cô nấc lên một cái, hờ hững lướt nhật ký trò chuyện, mấy anh em trong nhóm nghe thấy giọng cô thì thoát ra hết, chân như bôi dầu, chạy nhanh cực, chẳng mấy chốc cái nhóm đó đã bị giải tán.

Bọn họ tắt đi rất nhanh, nhưng Nam Mẫn vẫn thấy bức ảnh đó, một cô gái ăn mặc quyến rũ, nửa đêm gõ phòng số 77, trên tay còn cầm một chai rượu.

Phòng 77 Thủy Vân Gian, đó không phải là nơi Dụ Lâm Hải đang ở ư?

Cô lạnh lùng à rồi cười một tiếng, quay sang nhìn Quyền Dạ Khiên: “Đêm rồi còn gọi đào tới kia, em đã nói là Dụ Lâm Hải thích con gái. Chỉ là người anh ta thích mãi mãi không phải là em mà thôi”.

Quyền Dạ Khiên hết sức đau lòng: “Em nhỏ…”

“Bỏ đi, dù sao em cũng không thèm, anh ta thích ai thì cứ tìm người đó đi”.

Nam Mẫn ném điện thoại lại cho anh ta, uống cạn ly rượu cuối cùng, vịn bàn đứng dậy, lảo đảo đi ra ngoài: “Em mệt rồi. Em về phòng ngủ đây, ngủ ngon”.

Quyền Dạ Khiên lo lắng đỡ em gái về phòng, mãi đến khi cô nằm xuống, anh ta mới lấy điện thoại ra, tức giận gọi cho Bạch Lộc Dư.

“Tìm vài người, trùm bao tải đánh tên đó một trận, trút giận cho bé sáu!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK