Mục lục
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ông ta kì vọng vào quân Trấn Viễn quá cao, cho rằng chỗ nào của quân Trấn Viễn cũng mạnh hơn các quân đội khác.

Nghe Tân Trấn đánh giá như vậy, ông ta không khỏi hơi lo lăng liệu quân Trấn Viễn có thể hoàn thành nhiệm vụ Bắc phạt được không.

Tân Trần thấy sắc mặt Trần Cát không đúng, tiếp tục nói: “Bệ hạ đừng quên quân Trấn Viễn có khinh khí cầu.”

“Khinh khí cầu?”

“Đúng, khinh khí cầu!” Tân Trần nói: “binh lính quân Trấn Viễn đứng trên khinh khí cầu, không cần dùng kính viễn vọng cũng có thể nhìn xa mười mấy dặm như vậy, nếu kẻ địch muốn đánh lén vào doanh trại của bọn họ thì gần như không có khả năng, cho nên đội hình chiến đấu của bọn họ không cần quá cầu kì, cứ phù hợp với chuẩn mực là tốt nhất.”

Nghe Tân Trấn nói vậy, cuối cùng sắc mặt của Trần Cát mới dịu hơn.

Nhưng khi thuyền lớn tới bờ bắc, nhìn thấy đội ngũ trên bờ đến nghênh đón mình, Trần Cát còn lo hơn hồi nãy.

Biết Hoàng đế và Cửu công chúa tới, tất nhiên Kim Phi và Trương Lương cũng muốn ra nghênh đón.

Theo sau còn có Lưu Thiết và các quan quân từ cấp bách phu trưởng của quân Trấn Viễn.

Khi thành lập quân Trấn Viễn, đối tượng chiêu mộ chủ yếu là các dân chạy nạn lúc trước bị Đan Châu bắt làm tù binh, gần như một nửa trong đó là phụ nữ.

Lúc chọn quan quân cũng đối xử bình đẳng, dựa cả vào thành tích kiểm tra.

Số phụ nữ lớn, nên số lượng các quan quân tuyển ra là phụ nữ cũng không ít.

Tuy không tới một nửa, nhưng ít nhất cũng chiếm một phần ba.

Kim Phi không kì thị phụ nữ, không có nghĩa người khác cũng vậy.

Trân Cát nhìn thấy nhiều quan quân là nữ như vậy, ý nghĩ đầu tiên trong lòng là lần Bắc phạt này xong đời rồi.

Không chỉ Trần Cát như vậy, trên mặt Tân Trấn và Liêu Ấn cùng rất nhiều cấm quân cũng lộ vẻ khinh thường.

“Có lẽ chỉ có nhiều quan quân là nữ thôi, binh lính đều là nam cả”

Trần Cát chỉ có thể an ủi mình như vậy.

Sau khi rời thuyền, không đợi các quan quân yết kiến xong, đã lôi Kim Phi chạy nhanh tới doanh trại quân Trấn Viễn.

Kết quả là vào doanh trại rồi, tia may mắn cuối cùng trong lòng ông ta cũng bị dập tắt.

Từ lâu Trần Cát đã nghe nói Kim Phi coi trọng phụ nữ, thuê rất nhiều phụ nữ làm công ở Tây Xuyên, bây giờ trong các nhân viên hộ tống bảo vệ kinh thành, cũng có không ít nhân viên hộ tống nữ.

Cho nên trước khi tới đây ông ta đã chuẩn bị tâm lí, nhưng ông ta không ngờ quân Trấn Viễn có nhiều binh lính nữ như vậy.

Tỷ lệ gần như bằng với binh lính naml

Điều khiến Trần Cát thất vọng là ông ta nhìn thấy ở nơi xa có một số binh lính nữ đang tập cưỡi ngựa, vì vóc dáng nhỏ bé, vì vậy lúc lên ngựa có không ít binh lính nữ gặp khó khăn.

“Quốc sư à, sao quân Trấn Viễn có nhiều binh lính nữ thế?”

Trần Cát gọi Kim Phi tới gần nhỏ giọng nói: “Ngươi muốn phụ nữ tới xe chỉ dệt vải thì đã đành, nhưng Bắc phạt là chuyện lớn của đất nước, sao ngươi có thể coi là trò đùa thế được?”

“Bệ hạ, sao binh lính nữ lại là trò đùa?” Kim Phi nhíu mày: “Những binh lính đó đều phải trải qua nhiều lần kiểm tra mới trúng tuyển, cho dù sức chiến đấu hay kỉ luật đều không kém binh lính nam đâu!”

“Quốc sư, ngươi đừng dỗ trầm!”

Trần Cát chỉ vào binh lính nữ đang tập lên ngựa nói: “Lên ngựa mà bọn họ cũng không lên được, sao đánh giặc nổi?”

“Bệ hạ, ngựa chiến cao lớn, binh lính nữ lùn lên ngựa khó là chuyện bình thường, luyện tập nhiều hơn là được rồi.”

Kim Phi nói: “Cưỡi ngựa cũng không phải là khả năng khó học gì, chặng đường từ đây đi tới thành Du Quan chỉ mấy ngàn dặm, chạy hết quãng đường này, cho dù các cô ấy có là cục gỗ thì cũng có thể học được”

Từ sau khi Kim Phi vào thành, Trần Cát gần như nói gì nghe nấy với y.

Nhưng bây giờ Trần Cát lại kiên trì với ý kiến của mình: “Quốc sư, chuyện Bắc phạt cực kì quan trọng, trãm vẫn cảm thấy không yên tâm, nếu như ngươi không đủ người, trãm sẽ điều động người cho ngươi, ngươi chỉ cần chọn trong toàn quân đội Đại Khang, cho dù ngươi có muốn cấm quân, trẫm cũng sẽ cho ngươi, thế nào?”

“Phụ hoàng, người đừng xem thường những binh lính nữ đó, các cô ấy còn tập luyện khắc khổ hơn binh lính nam đấy, chẳng qua là Xuyên Thục có nhiều vùng núi, trước nay bọn họ chưa thấy ngựa bao giờ, nên có khả năng khiến phụ hoàng cảm thấy bọn họ rất yếu đuối, nếu chiến đấu trên mặt đất, con bảo đảm sức chiến đấu của bọn họ chắc chắn không thua binh lính nam đâu!”

Lúc trước Cửu công chúa đã được chứng kiến sự tuyển chọn và thành lập của quân Trấn Viễn, cũng từng thấy lúc đầu các cô nương chạy nạn kia phải tập luyện khắc khổ cỡ nào, nên nhanh chóng nói chuyện hộ binh lính nữ.

“Thật à?”

“Đương nhiên!” Kim Phi không do dự nói: “Nếu bệ hạ không tin, có thể kiểm duyệt một chút!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK