Mục lục
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kim Phi không nhịn được mà muốn mắng người.

Đoán chừng Thiết Chùy cũng có chung suy nghĩ với Kim Phi, không nhịn được bèn hỏi: "Lương tiên sinh, Thiết tiên sinh này không có người nhà nào sao?”

“Trước kia cũng có một người vợ già và hai đứa con trai, con trai cả đi lính chết trận, mùa hè năm kia hạn hán, vợ bệnh nặng cũng không thể qua khỏi, đứa con út nói đi ra ngoài kiếm sống, sau đó biệt vô âm tính, e là lành ít dữ nhiều.”

Lương Hữu Dư nói: "Bây giờ tiên sinh chỉ lẻ loi một mình."

"Cũng là kẻ đáng thương." Thiết Chùy lắc đầu thở dài.

"Thiết tiên sinhl"

Lương Hữu Dư hô lớn.

Trong nhà không có ai đáp lại, ngay lúc Kim Phi cho rằng không có người ở nhà, lại nhìn thấy Lương Hữu Dư đi thẳng vào nhà chính, sau đó nói vào trong phòng: "Thiết tiên sinh, ta còn tưởng rằng ông không có ở nhà đấy?"

Sau đó nói với bên ngoài: "Tiên sinh, Thiết tiên sinh ở trong nhà, ngài vào đi!"

Kim Phi lắc đầu, dẫn đầu đám Thiết Chùy bước vào nhà chính.

Có một phòng phụ ở bên trái và bên phải của nhà chính,

nhưng phòng bên phải đã bị sập và bên trong cũng không có gì.

Nhìn về phía phòng bên trái, ánh mắt đầu tiên Kim Phi đã nhìn thấy một dãy kệ gõ.

Trên kệ gỗ chất đầy các loại sách, Kim Phi cũng nhìn thấy rất nhiều thẻ tre.

Một ông già đầu tóc hoa râm đang ngồi dưới đất, cầm một cái thẻ tre và nhìn nó một cách thích thú.

"Thiết tiên sinh, tiên sinh nhà ta tới rồi!"

Lương Hữu Dư lại hô lên một tiếng.

"Kêu cái gì mà kêu, ta đâu có điếc!” Thiết Thế Hâm ngẩng đầu liếc ra ngoài: “Các ngươi hô lớn như vậy, ta đã nghe thấy lâu rồi!”

“Đã nghe lâu rồi, thế sao Thiết tiên sinh không đáp lại một tiếng, làm ta tưởng trong nhà không có ai?”

"Sao nào, tiên sinh nhà ngươi tới thì ta phải ba quỳ chín lại ra tiếp đón sao?” Thiết Thế Hâm cười khẩy nói: "Hắn xứng sao?”

“Lão này, sao ông lại nói như vậy?"

Vừa nghe thấy Thiết Chùy đã nổi giận muốn rút hắc đao ra: "Tin ta chém ông một đao không?”

"Có bản lĩnh thì thử xem?" Thiết Thế Hâm vén tóc lên lộ ra cổ.

“Thiết Chùy, cất đao đi.”

Kim Phi ngăn Thiết Chùy lại, rồi cúi đầu nhìn Thiết Thế Hâm, thở dài nói: “Chúng ta đi thôi!”

“Tiên sinh, chúng ta đã đi một chặng đường xa tới đây, cứ như vậy mà đi sao?” Thiết Chùy nhanh chóng chạy theo.

"Ta muốn tìm một vị tướng có thể vang danh sử sách, người này không thích hợp."

Kim Phi lắc đầu, xoay người đi ra ngoài.

Thiết Thế Hâm làm như vậy hẳn là không hài lòng với Kim Phi, Cửu công chúa và cả triều đại mới này, hoặc là muốn làm ra vẻ, muốn Kim Phi chiêu hiền đãi sĩ cầu cạnh ông ta.

Nếu là trường hợp thứ nhất, Kim Phi có nói bao nhiêu cũng vô dụng.

Nếu là trường hợp thứ hai cũng không dễ giải quyết.

Nếu như đối phương chỉ làm giá một chút, Kim Phi cũng có thể nhường nhịn ông ta một chút.

Nhưng thái độ Thiết Thế Hâm quá cao ngạo, hiển nhiên không phải xuống một chút là được.

Muốn mời ông ta đi, e là đến ba lần cũng chưa thấm thía, chí ít cũng phải năm sáu lần Thiết Thế Hâm mới động lòng.

Khi Lưu Bị đến mời Gia Cát Lượng, tuy tới lui tổng cộng ba lần, chỉ là hai lân đầu không gặp ai và cũng không bị mắng.

Hôm nay Kim Phi mới đến lần đầu tiên đã bị mắng, nếu còn đến mấy lần sau không chừng Thiết Thế Hâm sẽ càng làm khó hơn.

Khó khăn lắm mới sống lại, thứ Kim Phi theo đuổi là muốn làm theo ý mình, xuống nước với đối phương một chút đã là giới hạn lớn nhất của y, còn để y phải hạ mình đi cầu xin đối phương thì Kim Phi không làm được, cũng không muốn làm thử.

Quan Hạ Nhi nói đúng, cóc ba chân mới khó tìm chứ người hai cái chân thì không thiếu.

Không mời được Thiết Thế Hâm thì cứ tìm Lưu Thế Hâm hay Vương Thế Hâm là được, thiên hạ đâu thiếu người đọc sách đâu nhất thiết phải treo cổ ngay cái cây này mới được.

Nên khi nhìn thấy điệu bộ của Thiết Thế Hâm như thế, Kim Phi lập tức mất đi hứng thú với ông ta.

Không ngờ, ngay lúc Kim Phi chuẩn bị bước khỏi nhà chính, Thiết Thế Hâm vốn đang ngồi trên đất không thèm liếc

Kim Phi một cái, lại đột nhiên đứng dậy.

"Chờ đã!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK