Mục lục
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Bọn họ là tạp binh của phủ binh."

“Tạp binh là gì?"

“Họ là những người có phù hiệu của chính quyền nhưng không có lương bổng. Họ chuyên giúp phủ binh những công việc linh tỉnh như bắt lính đào ngũ và thu thuế” Thiết Chùy giải thích.

Kim Phi đã hiểu khi nghe Thiết Chùy nói như vậy. Nói cách khác chính là nhân viên thời vụ.

Họ làm công việc bẩn thỉu, mệt mỏi và nhận lỗi nếu có vấn đề gì xảy ra.

Tạp binh không có lương, khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ chỉ nhận được mấy thứ như tiền thưởng hoặc tiền hoa hồng.

Bảo là binh lính nhưng thực tế họ chỉ là một nhóm vô lại, thủ đoạn đôi khi còn tàn bạo hơn cả thổ phi.

Để hoàn thành nhiệm vụ, tạp binh sẽ sử dụng những biện pháp cực đoan, không có kỷ luật.

Người dân bình thường cũng oán hận sâu sắc đối với những tên tạp binh. Vì vậy nhiều nơi không có đơn vị này. Chỉ ở những khu vực cực kỳ nghèo khó, huyện phủ không đủ khả năng nuôi phủ binh địa phương mới có một đơn vị tạp binh.

Huyện phủ nơi vịnh sông này trước đây không có, nhưng do sắp xảy ra chiến tranh với Sở vương, Ngô vương vì muốn nhanh chóng vơ vét của cải dân chúng nên đã tái lập một đơn vị tạp binh.

Mà gia đình trên bờ này là nạn nhân.

Ngôi nhà của họ đã bị đám tạp binh đốt cháy, chiếc thuyền đánh cá nhỏ, thiết yếu cho cuộc sống của họ, cũng đã bị đám tạp binh lấy mất.

Nếu không phải Kim Phi đi ngang qua, có lẽ con gái bọn họ đã bị bọn tạp binh làm nhục.

"Bọn họ cũng là một đám người bất hạnh,' Đường Tiểu Bắc thở dài, 'Cũng đã gặp nhau rồi, Thiết Chùy, ngươi đi hỏi bọn họ thử. Nếu bọn họ đồng ý thì bảo bọn họ gia nhập cùng chúng ta."

Ngày nay, Kim Xuyên đang phát triển nhanh chóng, khắp nơi đều thiếu nhân lực.

Gia đình này không còn đường mưu sinh, nghe Đường Tiểu Bắc băng lòng đưa họ đi cùng thì làm sao có thể từ chối được?

Kể từ ngày đó, thuyền chở hàng cập bến vịnh sông nhỏ.

Kim Phi vốn nghĩ rằng Ngô vương sẽ sớm phái quân tấn công họ. Tuy nhiên, sau nhiều ngày cảnh giác, phía bên kia vẫn im lặng.

Nếu không phải do thám phát hiện gián điệp của địch thường xuyên đi lại khắp nơi, Kim Phi hẳn sẽ nghỉ ngờ liệu Ngô vương có quên mất bọn họ hay không.

Không phải Ngô vương quên mất bọn họ, mà là Ngô vương vẫn đang thương lượng với Sở vương.

Trên thực tế, Ngô vương và Sở vương đã tiến hành một vòng đàm phán.

Đúng như dự đoán của "Tể tướng", ngay khi Sở vương nghe tin Kim Phi còn sống, ông ta cũng sợ hãi như Ngô vương, lập tức tìm mưu sĩ phụ trách Đông Hải, đồng thời phái người đã từng nhìn thấy Kim Phi đi điều tra trên sông.

Sau khi xác nhận đó thực sự là Kim Phi, Sở vương lập tức. đình chiến với Ngô vương, lựa chọn hợp lực giết Kim Phi trước.



Thuyền đội do Ngô vương tập hợp đã cố gắng tấn công lén lút bãng cách phá hoại con thuyền vào đêm hôm đó, cuối cùng đã trôi dạt về phía hạ lưu và không thể quay ngược lại thượng nguồn trong thời gian ngắn.

Để giết Kim Phi càng sớm càng tốt, Sở vương đã đồng ý với đề nghị của Ngô vương, Sở vương sẽ cung cấp thuyền bè, Ngô vương cung cấp dầu lửa, tiến hành tấn công bằng hỏa lực.

Kế hoạch tấn công bằng hỏa lực thất bại, không những không thiêu rụi được Kim Phi mà còn khiến y lợi dùng đốt cháy. khoảng bảy mươi đến tám mươi phần trăm số thuyền đánh cá của chính mình.

Những chiếc thuyền đánh cá này đã bị Sở vương cưỡng bức trưng dụng từ dân chúng một cách khó khăn, bây giờ Kim Phi đã thiêu rụi chúng.

Điều này khiến trái tim Sở vương đau khổ khôn nguôi.

Ngô vương lại cử người đến thương lượng hợp tác, Sở vương thẳng thừng từ chối.

"Dù sao Ngô vương ở phía dưới, Kim Phi muốn đánh cũng sẽ đánh với hắn trước, khi cả hai đánh đến mức cả hai đều bị thương thì trẫm ra tay cũng chưa muộn."

Với suy nghĩ này, Sở vương đã trục xuất sứ giả do Ngô vương cử đến.

Ngô vương tức giận đến mức tuyên bố sẽ không quan tâm đến Kim Phi nữa, để y đi đến địa phận của Sở vương.

Nhưng ai ngờ, Kim Phi thật sự thả neo con thuyền của mình ở vịnh sông nhỏ và không rời đi.

Khi Sở vương nghe tin, ông ta cười đến nỗi nước mắt trào ra.

Vốn định ngồi trên núi nhìn hổ đánh nhau, nhưng thám tử lại gửi đến một bức thư, khiến Sở vương hoàn toàn không thể ngồi yên.

Thượng lưu trên Sở vương là Tương vương. Kể từ khi cuộc hỗn chiến giữa chư vương bắt đầu, giữa họ đã không ngừng xảy ra xích mích và cả hai bên đã cử nhiều thám tử xâm nhập vào lãnh thổ của nhau.

Thám tử đưa tin đến từ lãnh thổ của Tương vương, trong thư có ghi rằng một đội thuyền từ làng Tây Hà đã tiến xuống từ Kim Xuyên, liên tiếp vượt qua hơn chục trạm kiểm soát và hòa vào dòng nước của Trường Giang. E rằng bọn họ sẽ sớm đến lãnh địa Sở vương, thúc giục Sở vương nên chuẩn bị càng sớm càng tốt!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK