Mục lục
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiểu Ngọc nói: “Huynh đệ ở đỉnh Song Đà truyền tin về, có thể họ đều là cựu binh tinh nhuệ”.

“Năm ngàn binh”, Cửu công chúa ớn lạnh.

Mặc dù trước đó có khá nhiều nhân viên hộ tống của tiêu cục Trấn Viễn đã rút về nhưng họ biết được Kim Phi mất tích ở Đông Hải, nên để tìm kiếm và giải cứu Kim Phi, Thiết Chùy đã dẫn theo một nhóm người đến Đông Hải rồi.

Sau đó theo kế hoạch Phùng tiên sinh, để giải cứu Ngưu Bôn, tiêu cục Trấn Viễn đã đi đối đầu với đại quân chinh chiến phía Nam của Đảng Hạng.

Để chống lại quân chinh chiến phía Nam, nhân viên hộ tống trong làng và binh lính quân Trấn Viễn được điều động hết sáu mươi phần trăm, bây giờ hai bên còn đang đối đầu ở cổng Yêu Tử.

Sau đó Trịnh Phương và Mãn Thương đến Đông Hải đón Kim Phi, lại dẫn theo một số người.

Mặc dù tiêu cục Trấn Viễn và quân Trấn Viễn vẫn luôn chiêu mộ người vào, nhưng điều động mấy lần như vậy, nhân viên hộ tống trong làng cũng không còn nhiều.

Nếu là năm ngàn thổ phỉ thì dựa vào pháo đài và kỹ năng chiến đấu cao hơn địch, nhân viên hộ tống cũng không sợ.

Nhưng kẻ thù không phải là thổ phỉ, mà là năm ngàn tinh nhuệ của Thổ Phiên, tố chất chiến đấu không thua gì nhân viên hộ tống.

Kinh nghiệm chiến đấu trên chiến trường lớn thì không cần phải nói.

Thổ Phiên vừa kết thúc nội loạn, những người có thể sống chắc chắn đều là kỳ cựu.

Cho dù ở phương diện nào, đối phương cũng đều rất mạnh.

Điều đáng sợ nhất là bây giờ trong làng chỉ còn lại ba khinh khí cầu, số lượng khinh khí cầu của địch chắc chắn nhiều hơn.

Khinh khí cầu đầu tiên được chế tạo ra bởi Kim Phi, không ai biết rõ uy lực của khinh khí cầu hơn Quan Hạ Nhi và Cửu công chúa.

Không có pháo đài nào có thể đánh lại khinh khí cầu.

Nghĩ đến đây, Quan Hạ Nhi cảm thấy hơi tuyệt vọng.

“Bình tĩnh! Bình tĩnh! Tướng công từng nói biện pháp lúc nào cũng nhiều hơn khó khăn, chắc chắn sẽ có cách”.

Quan Hạ Nhi buộc mình phải bình tĩnh, bắt đầu suy nghĩ.

Nhưng vì học thức và kiến thức có hạn, nhất thời cô không nghĩ ra được cách nào tốt.

“Tỷ, ta có một cách, tỷ nghe xem thử có được không”. Cửu công chúa nhìn cô như vậy thì nói.

“Vũ Dương, đã lúc này rồi, muội đừng để ý đến mấy chuyện vụn vặt, có cách gì thì cứ nói”.

Quan Hạ Nhi giục.

Cửu công chúa gật đầu, lạnh lùng nói: “Khi kẻ địch từ trấn Thượng Tập đến, chắc chắn phải đi qua núi Nhị Lang, nhanh chóng phái Quan nhị ca đến núi Nhị Lang mai phục, cho nổ đoàn xe lương thực của địch, tiêu diệt khinh khí cầu của chúng”.

“Đúng đúng, chỉ cần chúng không có khinh khí cầu, chuyện này sẽ dễ giải quyết”.





Quan Hạ Nhi vội gật đầu.

“Thứ hai, thông báo cho tân binh của núi Miêu Miêu, núi Hổ Đầu, để họ lập tức quay về tiếp ứng cho làng”.

Cửu công chúa nói tiếp: “Nhớ nhắc họ không nên đi đường chính mà cố gắng đi đường núi, tốt nhất không nên tụ tập thành nhóm mà tản ra, tránh bị kẻ địch chưa phát hiện tập trung tấn công”.

“Vâng!”

Tiểu Ngọc vừa gật đầu vừa lấy một cuốn sổ ra nhanh chóng ghi lại.

“Thứ ba, thông báo cho Hắc Thủy Câu, thả các thổ phỉ làm công ra”.

Cửu công chúa nói tiếp: “Nói với thổ phỉ, chỉ cần đồng ý đi giết địch thì có thể không tính toán chuyện trước kia nữa”.

“Vũ Dương, thả mấy thổ phỉ đó ra, chúng có thể sẽ chạy mất đấy..", Quan Hạ Nhi nói.

Trước khi Kim Phi phát triển đến vậy, mỗi năm thổ phỉ đều sẽ đi cướp lương thực trong làng, có thể nói là ám ảnh tâm lý cả đời của Quan Hạ Nhi.

Nghe nói Cửu công chúa muốn thả thổ phỉ ra, cô muốn phản đối theo bản năng.

“Tỷ đừng gấp, nghe ta nói hết đã”.

Cửu Công chúa nói tiếp: “Bảo các huynh đệ ở núi Hắc Thủy nói với đám thổ phỉ rằng cứ giết được một kẻ địch thì sẽ được thưởng mười lạng bạc, giết được một quân quan có cấp đội trưởng trở lên thì thưởng hai mươi lạng bạc, mỗi Thập trưởng thì thưởng ba mươi lượng, Bách phu trưởng thì được thưởng một trăm lạng bạc.

Thổ phỉ là người sẵn sàng bán mạng nhất, ta tin chắc sẽ có không ít người động lòng.

Còn những người muốn chạy thì cứ chạy đi, bây giờ không còn quản được nhiều thế nữa”.

Mặc dù Quan Hạ Nhi vẫn cảm thấy không ổn nhưng lại không nói gì.

Vì cô biết quyết định của Cửu công chúa là đúng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK