Mục lục
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tuy cô biết cho dù mình không ở nhà, thì Tiểu Ngọc vẫn sẽ sắp xếp người quét tước vệ sinh, nhưng cô vẫn lo lắng, muốn trước khi Kim Phi về thì dọn dẹp

nhà cửa sạch sẽ hết sức có thể.

Quan Hạ Nhỉ cũng biết bản thân như thế này là không có tiền đồ, nhưng cô không thể sửa được thói quen này.

Trước khi đi, Quan Hạ Nhi thấy công chúa Lộ Khiết đang đứng ở trong góc. Tuy cô đã nói với Kim Phi rồi, nhưng Quan Hạ Nhi vẫn chưa từ bỏ ý định.

Thấy bộ dạng hiện tại của công chúa Lộ Khiết rất đáng thương, cô muốn hỏi Lộ Khiết có muốn cùng cô trở về không.

Nhưng cuối cùng cô lại bỏ ý định này.

Cô nhận ra Cửu công chúa đang cố ý xa lánh công chúa Lộ Khiết, tuy cô không rõ vì sao Cửu công chúa lại làm thế, nhưng Quan Hạ Nhi chắc chắn sẽ bênh Cửu công chúa.

“Thiên Tâm, muội trở về cùng ta đi.”

Không thể dẫn công chúa Lộ Khiết, nhưng Bắc Thiên Tâm chắc chắn phải mang về.

Bắc Thiên Tầm sắp sinh, chỉ có trở lại làng Tây Hà thì Quan Hạ Nhi mới yên

“Vâng!” Bắc Thiên Tâm cũng không phản đối, cô ấy gật đầu đi sau Quan Hạ Nhi.

“Tỷ tỷ chờ muội, muội cũng về.” Đường Tiểu Bắc cũng đi theo.

Anh hùng có thể ý chí tương đồng, cũng có thể xem nhau không vừa mắt.

Cửu công chúa và Đường Tiểu Bắc đều là người có tham vọng sự nghiệp, nhưng hai người lại không hợp nhau, cho nên họ tận lực tránh mặt nhau.

Bắc Thiên Tầm trở về là bởi vì cô ấy sắp sinh, làng Tây Hà có Ngụy Vô Nhai và bà đỡ tốt nhất, Đường Tiểu Bắc sốt ruột trở về thì khá đột ngột.

Tả Phi Phi vốn định cùng Kim Phi chứng kiến số hiệu Thái Bình xuất chinh, nhưng cô ấy nhận ra lúc này bầu không khí có gì đó sai sai, nên nói: “Tiên sinh, lâu

quá rồi ta chưa về núi Thiết Quán, ta cũng muốn về trước.”

“Được, Kim Phi gật đầu, nhìn Nhuận Nương, nói: “Nhuận Nương, mấy ngày nay nàng đã vất vả nhiều rồi, cũng nên trở về nghỉ ngơi đi.”

Khi Nhuận Nương gả cho Kim Phi thì coi như cô ấy tái giá, cho nên cô ấy tự ti hơn cả Quan Hạ Nhi, sau khi gả cho Kim Phi thì luôn quanh quẩn trong phòng bếp,

chưa bao giờ hỏi đến việc khác.

Tuy hiện tại cô ấy cũng nhận ra không khí có gì đó không ổn, nhưng cô ấy chưa nghĩ ra phải nói gì.

Nhưng cô ấy không cần suy nghĩ, nếu Kim Phi bảo cô ấy đi về trước, thì cứ đi về trước là được.

Nghe lời đương gia là được. Nhóm người Quan Hạ Nhi sắp về, Kim Phi phải tiễn ra xe ngựa.

Sau khi tiễn Quan Hạ Nhi xong, Kim Phi và Cửu công chúa ngay lập tức đi vào doanh trại của nhân viên hộ tống, không quay về bến tàu nữa.

Kim Phi và Cửu công chúa rời đi, những người khác cũng đi hết, trên bến tàu chỉ còn lại đoàn người của công chúa Lộ Khiết đứng lặng trong gió, không ai quan †âm.

Giang Văn Văn đứng phía sau công chúa Lộ Khiết bất đắc dĩ thở dài.

Người khác có thể không để ý tới công chúa Lộ Khiết, nhưng cô ấy phải để ý mà.

Không còn cách nào khác, Giang Văn Văn đành mang theo đoàn người công chúa Lộ Khiết, đi đến thị trấn bên cạnh bến tàu để tìm nhà trọ.

Bến tàu Kim Xuyên tuy không phải là bến tàu lớn nhất Đại Khang, nhưng cùng với việc xuất hiện ngày càng nhiều của đủ loại nhà xưởng, bến tàu Kim Xuyên đã trở thành bến tàu nhộn nhịp nhất Đại Khang.

Nhiều người thì nền kinh tế đi lên.

Thị trấn nhỏ bên cạnh bến tàu là thị trấn mới được xây, nhưng phát triển cực kỳ mau, chỉ trong vòng chưa đến hai năm ngắn ngủi, địa bàn thị trấn đã lớn hơn, thậm chí còn càng phồn hoa hơn quận Kim Xuyên.

Đặc biệt là dịch vụ ăn uống ngủ nghỉ, cực kỳ phát đạt, đi vài bước là có thể nhìn đến một quán rượu hoặc nhà trọ.

Nhưng số người bán rong lui tới còn nhiều hơn số quán rượu và nhà trọ kia, Giang Văn Văn đi khắp thị trấn cũng không tìm được chỗ ở.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK