Mục lục
Xuyên Không: Sống Một Cuộc Đời Khác (Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trên đảo nhỏ không tên ở Đông Hải.

Mặt trời lên trăng hạ xuống, ngày tháng trôi qua như thoi đưa, ba người Kim Phi, Bắc Thiên Tâm và Đường Tiểu Bắc đã bị mắc kẹt ở đây gần ba tháng.

Khi ba người họ vừa mới đến là vào ba tháng mùa hè nóng nực nhất, bây giờ trời đã trở lên mát mẻ hơn, ban đêm còn hơi se lạnh.

Ba tháng này là ba tháng nhàn rỗi nhất kể từ khi y đến Đại Khang, mỗi ngày ngoại trừ việc đánh cá, thì cũng không có việc gì để làm.

Nhân lúc rảnh rỗi, Kim Phi chặt một vài cây nhỏ ở trên đảo, dùng cưa nhỏ trên thuyền cứu sinh để cưa bỏ cành, rồi dùng dây mây buộc các thân cây lại với nhau làm thành bè gỗ.

Kim Phi không phải loại người ngồi yên chờ chết. Nếu y tự nguyện đến hòn đảo nhỏ này để tránh khỏi sự đời thì không nói, nhưng y là bị người ta âm thầm tính kế nên mới lưu lạc đến hòn đảo này. Vì vậy y phải quay về làm cho ra nhẽ.

Sở dĩ y lưu lạc tới hòn đảo này, nguyên nhân lớn nhất là vì thuyền cứu sinh không có mỏ neo.

Khi gió Tây thổi đến, cho dù có thu buồm lại, thì thuyền nhỏ vẫn bị gió thổi về hướng Đông.

Một nguyên do khác là lúc đó vật tư khẩn cấp trên thuyền cứu sinh đã sắp hết. Nếu cứ tiếp tục trôi dạt ở trên biển, bọn họ rất có thể sẽ chết đói.

Kim Phi dự định trong khoảng thời gian này ở trên đảo cố gắng thu thập thêm một ít vật tư, sau đó làm hai chiếc bè gỗ, dùng bè gỗ vận chuyển vật tư đi.

Y còn chuẩn bị dùng đá và dây mây để làm thêm một chiếc mỏ neo. Đợi sau khi làm xong mỏ neo rồi, bọn họ có thể xuất phát.

Mấy tháng nay Đường Tiểu Bắc và Bắc Thiên Tâm cũng không hề rảnh rỗi.

Bắc Thiên Tâm nhặt được rất nhiều dây mây. Đầu tiên là ngâm mềm trong nước biển, sau đó rút những sợi thô ra để đan thành lưới đánh cá.

Đồng thời cô ấy còn phải canh gác ở trên cao, để tránh thuyền cứu hộ đi ngang qua mà bọn họ không phát hiện ra.

Công việc của Đường Tiểu Bắc là câu cá.

Lương khô ở trên thuyền cứu sinh đã sớm ăn hết rồi. Trên đảo ngoại trừ vài cây lê, thì còn có một mảnh đất trồng lúa.

Có thể là do người đã từng sống trong căn nhà đá này trồng.

Nhưng nhiều năm như vậy không có ai chăm sóc. Lúa gần như đã bị cỏ dại vùi rập, bông lúa nhỏ đến đáng thương.

Hơn nữa khi mấy người Kim Phi lên đảo, lúa đã qua độ chín từ lâu, phần lớn thóc đều tự rụng xuống.

Bắc Thiên Tâm và Đường Tiểu Bắc phải đi vuốt từng cây một, mất hơn nửa ngày trời mới gom được chưa đến ba cân thóc.

Ba cân thóc làm sao có thể đủ cho ba người.

Huống hồ Kim Phi cũng không dám đảm bảo là có thể rời đi trong năm nay.

Vì để an toàn, ba người sau khi thương lượng đã quyết định giữ thóc lại, để lỡ như năm sau vẫn chưa trở về được, những hạt thóc này chính là hạt giống.

May mà Đường Tiểu Bắc phát hiện ra cá nhỏ trên bãi đá phía Bắc của hòn đảo, có thể dùng nó để làm mồi câu cá.

Nhưng câu cá có quá nhiều yếu tố không chắc chắn, có khi may mắn thì một ngày có thể câu được hàng chục cân, nhưng có khi không may mắn thì mấy ngày liền cũng không câu được con nào.

Ba người họ đều không biết làm cá khô vào mùa hè.

Có khi Đường Tiểu Bắc câu được quá nhiều cá, ba người ăn không hết, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó bốc mùi hôi thối.

Vì vậy ở tháng đầu tiên, ba người họ thường xuyên no một ngày, đói hai ngày.

Sau đó Kim Phi cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy thì không phải là cách, bèn đào một vũng nước ở gần bãi đá, sau đó lại đào thêm một con kênh nhỏ, khi thủy triều lên sẽ đưa nước biển vào.

Về sau nếu Đường Tiểu Bắc câu được nhiều cá, ba người ăn không hết, Kim Phi sẽ ăn những con cá lớn, còn cá nhỏ thì thả vào trong ao cá để nuôi.

Cũng từ sau khi có ao cá, cuộc sống của ba người họ mới có thể ổn định lại hơn một chút, không đến nỗi phải thường xuyên chịu đói nữa.

Ngày hôm nay cũng giống như mọi hôm, Kim Phi ở dưới sườn núi chặt cây làm bè, Đường Tiểu Bắc câu cá ở bãi đá cách đó không xa,

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK