Mục lục
Thần Ma Hệ Thống
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau đó Nhạc Trọng lại điều tra tình hình thân thể của Kỷ Thanh Vũ một chút, phát hiện nàng vẫn còn hô hấp thì nhanh chóng đem bảo vật mà hai đầu kẻ săn thú rơi ra bỏ vào trong bọc, sau đó lại cho Bạch Cốt mang Kỷ Thanh Vũ, Trì Dương hai người chuyển lên xe vận tải.

Vương Song lái xe nhanh như bay chạy thẳng về tiểu khu lúc trước.

Sau khi nhận được Vương Song thông tri thì các cô gái trong phòng dũng mãnh đi ra ngoài đỡ bọn họ.

Nhìn thấy toàn thân Nhạc Trọng, Kỷ Thanh Vũ, Trì Dương ba người đầy máu, trong mắt những nữ hài này hiện ra thần sắc không thể tin nổi. Đặc biệt là Nhạc Trọng, các nàng căn bản không nghĩ ra là có sinh vật gì có thể làm cho Nhạc Trọng, kẻ nhảy vào trong thi đàn chém giết như chỗ không người.

Lúc này đây Lộ Văn nhìn thấy Nhạc Trọng toàn thân đầy máu thì hiện ra nét lo lắng, trong mắt lập tức nhiễm một tầng hơi nước, vô cùng đau lòng đem hai tay đặt lên người của Nhạc Trọng:

- Nhạc Trọng ca ca, tại sao anh bị thương nặng như vậy? Anh chờ đã, hiện tại em sẽ chữa thương cho anh!

Trải qua nghỉ ngơi gần buổi sáng, Lộ Văn cũng đã khôi phục một ít tinh thần lực.

- Không! Lập tức cho trị thương cho Trì Dương! ! Khục khục! Anh vẫn còn chịu đựng được.

Nhạc Trọng bắt lấy hai tay của Lộ Văn, ho ra ngụm máu lớn và vô cùng kiên định nói ra.

Trần Dao vọt tới trước người của Nhạc Trọng, mềm giọng cầu khẩn:

- Nhạc Trọng, anh cứu Thanh Vũ trước đi! Cầu anh, cứu Thanh Vũ trước đi! Nàng tổn thương quá nặng.

Lực lượng của kẻ săn thú còn vượt qua L1 nhiều lắm, một kích này làm cho Kỷ Thanh Vũ, Trì Dương hai người đều bị trọng thương, nếu không được kịp thời cứu chữa, hai người bọn họ đều chết.

- Lộ Văn, tôi ở chỗ này quỳ xuống cầu xin cô, van cầu cô cứu Thanh Vũ!

Trần Dao thoáng cái bắt lấy ống quần của Lộ Văn, khóc lóc quỳ gối trước người Lộ Văn cầu khẩn.

Kỷ Thanh Vũ lúc ở trong ký túc xá đã mạo hiểm tính mạng đi cứu Trần Dao, từ đó có thể thấy được quan hệ của hai người thân thiết như thế nào. Trần Dao cũng có thể vì Kỷ Thanh Vũ làm ra cố gắng lớn nhất của bản thân.

Lộ Văn lập tức có chút không biết làm sao nhìn Nhạc Trọng.

Nhạc Trọng lao vết máu trong miệng, thở phì phò ra lệnh:

- Em phóng thích kỹ năng trị liệu cho Trì Dương một lần, sau đó lại phóng thích kỹ năng trị liệu cho Kỷ Thanh Vũ một lần, nhanh lên!

Thời điểm này Nhạc Trọng động niệm, Bạch Cốt thoáng cái đã bắt lấy bàn tay nhỏ của Trần Dao đang kéo lấy Lộ Văn.

Trần Dao bị Bạch Cốt cầm lấy, khóc rông lên nhìn Nhạc Trọng cầu khẩn:

- Cầu anh, Nhạc Trọng! Trước cứu Thanh Vũ đi! ! Tôi sau này sẽ nghe theo anh, van cầu anh cứu Thanh Vũ!

Lộ Văn có năng lực trị liệu thương thế, nhưng mà tinh thần lực của nàng quá thấp, chỉ một buổi sáng thì nàng chỉ có thể phóng thích trị liệu thuật một lần mà thôi, có lẽ chỉ có thể đủ cứu một người.

Lộ Văn đi tới bên người Trì Dương phong thích kỹ năng trị liệu vết thương nhẹ, hai luồng bạch sắc quang mang chui vào trong người Trì Dương, mà gương mặt tái nhợt không còn chút máu của Trì Dương lúc này nhiều ra một tia huyết sắc..

- Cảm ơn cô!

Vương Thiến ở bên người Trì Dương nhìn qua Lộ Văn cảm kích nói ra.

Lộ Văn khẽ gật đầu, mang theo vẻ mặt mệt mỏi đi tới bên người Nhạc Trọng, có chút bận tâm nhìn qua Kỷ Thanh Vũ nói:

- Nhạc Trọng ca ca, tinh thần lực của em không đủ, không cách nào thi triển kỹ năng trị liệu Thanh Vũ tỷ tỷ.

Nghe được Lộ Văn nói như vậy thì trong mắt Trần Dao hiện ra thần sắc tuyệt vọng, sắc mặt cũng trở nên vô cùng tái nhợt, tuyệt vọng nàng nhịn không khóc lớn và quát mắng:

- Nhạc Trọng, anh là đồ hỗn đản! Anh là đồ hỗn đản, tôi sẽ không bỏ qua cho anh! Ô ô! ! Anh là đồ hỗn đản, vì cái gì không cứu Thanh Vũ? Vì cái gì?

- Mặc phòng hộ phục này vào! Đi trị liệu cho nàng!

Nhạc Trọng cố nén đau đớn nứt xương, cởi phòng hộ phục cấp hai trên người đưa cho Lộ Văn.

Phòng hộ phục này có tác dụng +5 toàn bộ thuộc tính, có thể cung cấp cho bốn điểm tinh thần lực để Lộ Văn phóng thích trị liệu vết thương nhẹ lần nữa.

Lộ Văn mặc phòng hộ phục cấp hai này vào, nàng lập tức cảm giác được tố chất thân thể của nàng đã tăng lên, nàng lập tức đi đến bên người Kỷ Thanh Vũ, nhìn qua Kỷ Thanh Vũ và phóng thích kỹ năng trị liệu vết thương nhẹ.

Lúc này dưới kỹ năng trị liệu vết thương nhẹ của Lộ Văn, thương thế rất nặng của Kỷ Thanh Vũ và thỉnh thoảng ho ra máu cũng khôi phục lại bình tĩnh, hiển nhiên tánh mạng đã được bảo trụ.

Sau khi cởi bỏ phòng hộ phục ra ngoài, Nhạc Trọng liền cảm giác được năm điểm sức sông rất quan trọng. Thời điểm mặc phòng hộ phục vào thì Nhạc Trọng còn có thể đi đi lại lại. Nhưng mà sau khi cởi bỏ phòng hộ phục ra ngoài thì hắn ngay cả hô hấp cũng cảm giác ngực của mình đau đớn không thôi, khó chịu tới cực điểm.

- Vào nhà! Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Nhạc Trọng cắn răng ra lệnh một tiếng, lại cho Bạch Cốt ôm bản thân mình đi vào trong nhà.

Trần Dao ôm lấy Kỷ Thanh Vũ đang hôn mê, Vương Thiến cùng Trương Hân ôm lấy Trì Dương lên, một đoàn người cẩn thận từng li từng tí đi vào trong nhà.

- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Tại sao lại biến thành bộ dạng như thế này?

Trương Lệ đi tới bên cạnh Vương Song là người không bị thương chút nào, mở miệng dò hỏi.

Những người còn lại cũng nhìn qua phía của hắn, bọn họ đang muốn biết là lực lượng như thế nào mà làm cho người mạnh như Nhạc Trọng trọng thương như vậy.

Vương Song cười khổ đem chuyện này từ đầu tới cuối nói ra.

- Chúng ta sau khi tìm được phương tiện giao thông thì Nhạc Trọng đột nhiên nói muốn đi tới cầu Lôi Giang nhìn một chút.

Sau khi mọi người nghe nói kẻ săn thú một kích là phế bỏ Kỷ Thanh Vũ, Trì Dương, Bạch Cốt thì mọi người lập tức hít sâu một hơi khí lạnh. Bọn người Nhạc Trọng lợi hại thế nào thì các nàng cũng biến rõ ràng, nếu như đổi lại là các nàng gặp được kẻ săn thú, chỉ sợ vừa thấy mặt đã bị kẻ săn thú tiêu diệt rồi.

- Thì ra bên ngoài nguy hiểm như vậy, thậm chí có cả quái vật mà Nhạc Trọng không đánh lại.

Trong phòng tất cả mọi người đều bao phủ một tầng lo lắng.

Trong ba ngày sau khi dị biến xảy ra, Nhạc Trọng cơ hồ không có chịu bất luận thương tổn nào, đây là lần đầu tiên hắn bị thương, hơn nữa thương thế còn nghiêm trọng tới mức không cách nào đi lại được. Chuyện này làm cho mọi người cảm thấy tương lai của mình quá mờ mịt.

Đi vào trong phòng ngủ, Lộ Văn nhìn qua qua Nhạc Trọng thỉnh thoảng ho ra máu, thống khổ không thôi thì đau lòng nói ra:

- Nhạc Trọng ca ca, em cởi phòng hộ phục ra cho anh mặc vào nhé?

- Không được! Trước khi em khôi phục tới sáu điểm tinh thần lực, tuyệt đối không được cởi phòng hộ phục ra! Khục khục! Nếu như làm như vậy thì em nhất định sẽ bị cắn trả.

Nhạc Trọng thống khổ ho khan vài cái, thở gấp nói ra. Hắn vừa cởi phòng hộ phục ra thì suy yếu như thế này, hiển nhiên nếu như Lộ Văn vừa cởi phòng hộ phục ra thì đại não của nàng sẽ bị tổn thương.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK