Mục lục
Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vẫn là Trương Đạo Viễn nói lại nguồn cơn diễn biến sự việc một lượt.

Khi nghe thấy nhà họ Lâm thương vong mấy chục người, còn bắt cả ông cụ Lâm làm con tin uy hiếp Lý Dục Thần, Trương Tích Khôn vô cung đau đầu xót lòng, dậm chân liên tục.

Đám người Trần Thọ Đình quỳ dưới đất, khuyên nói: “Sư tôn, đều là lỗi của đệ tử! Là đệ tử nghe theo lời tiểu nhân, hiểu lầm Lý tiên nhân, mới cho Mao sư đệ mang thiên sư lệnh xuống núi. Xin sư tôn trách phạt!”

Mấy người cùng đến với ông ta cũng quỳ xuống, đồng loạt nói: “Xin sư tôn trách phạt!”

Trương Tích Khôn lắc đầu thở dài: “Người chết cũng không thể sống lại, trách phát các người cũng có ích gì? Những người vô tội đã chết đó có thể sống lại sao? Lý tiên nhân nói đúng, không phải lỗi của ai hết, là phủ Thiên Sư quá kiêu ngạo. Thiên hạ thái bình đã lâu, chúng ta đã quên lời dạy của các sư tổ. Nghĩ rằng mình bảo vệ đạo duy trì giới luật, coi mình là hóa thân của chính nghĩa, niềm kiêu ngạo này, cuối cùng sẽ hủy hoại chúng ta”.

Ông ta nhìn sang Trương Đạo Viễn: “Còn không mau đi thả ông cụ Lâm!”

Trương Đạo Viễn vội đáp một tiếng, vội vàng chạy vào nội viện.

Bỗng nghe nội viện truyền đến một tiếng thét “a”, chính là

giọng của Trương Đạo Viễn.

Lý Dục Thần cau mày, thân hình lóe lên, đã tiến vào phòng khách.

Theo sát phía sau anh là Trương Tích Khôn.

Sau đó mới đến những người khác, cất bước chân hỗn loạn, ào ào đi vào.

Trong phòng khách, Lâm Thượng Nghĩa dựa vào ghế, mặt tím đen, hơi thở yếu ớt.

Trương Đạo Viễn kinh sợ nhìn nền đất bên cạnh. Ở đó có một cái xác khô.

Lý Dục Thần không quan tâm việc khác, tiến lên bắt mạch cho Lâm Thượng Nghĩa, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Sau lần trước nhà họ Lâm gặp biến cố, ông cụ vốn đã cạn kiệt sức lực.

Lý Dục Thần dùng thủ đoạn tiên gia, giữ lại cho ông cụ một hơi thở, vì anh đã hứa với ông cụ, muốn cho ông cụ nhìn thấy mình và Lâm Mộng Đình đính hôn, cũng phải cho ông cụ nhìn thấy nhà họ Lý và nhà họ Lâm khởi sắc trở lại.

Nhưng bây giờ, trong cơ thể ông cụ có thêm một tầng khí âm hàn, lan khắp toàn thân ông cụ.

Kéo dài mạng sống dựa vào dương khí, âm khí này sẽ là đòi mạng.

Giống như ngọn đèn dầu, vốn đã hao cạn dầu, Lý Dục Thần thêm chút dầu vào trong đèn, bây giờ có người lại đổ thêm chút nước vào.

Lý Dục Thần nổi giận: “Là ai làm?” Trương Đạo Viễn cũng hoàn toàn thộn người.

Hôm nay người nhà họ Lâm bị thương, trong lòng ông ta cũng hơi hổ thẹn, vì vậy đặc biệt phái một đạo đồng chăm sóc Lâm Thượng Nghĩa, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Đến lúc đó, Mao đạo trưởng vỗ mông bỏ đi, ông ta còn phải ở lại thành phố Hoà.

Nhưng không ngờ cuối cùng vẫn xảy ra chuyện.

“Tôi không biết! Vốn dĩ là đạo đồng trong quan của tôi trông coi, hầu hạ việc ăn uống của ông cụ Lâm, nhưng bây giờ...”

Ông ta chỉ vào xác khô dưới đất: “Đạo đồng ở đây, tôi cũng không biết là chuyện gì”.

Trương Tích Khôn quỳ xuống, kiểm tra thi thể của đạo đồng, kinh ngạc nói: “Đã bị hút cạn máu thịt, còn lấy đi hồn phách, đây mới là thủ đoạn ma đạo!”

Trương Đạo Viễn bỗng nhớ ra, nói: “Liệu có phải là lão ta?”

“Ai?”

“Ông lão mù lưng gù đó!”

Vừa nãy Trương Đạo Viễn chỉ kể lại quá trình chính, không nói chỉ tiết, lúc này mới nói ra tình hình cụ thể, xung đột với nhà họ Lâm, chính là bắt đầu từ cây gậy của lão mù đánh Lâm

Thiền Minh.

Lý Dục Thần nghe đến đây, đã xác định vấn đề nằm ở ông lão mù lưng gù đó.

Anh biết rõ công phu của Lâm Thiền Minh, người ở đây, kể cả Mao Khuê Sinh, chỉ cần không dùng thuật ngũ lôi, không ai có thể một chiêu đánh chết Lâm Thiền Minh.

Anh như nghĩ đến điều gì, trong lòng kinh hãi.

Trương Tích Khôn nói: “Biết diện mạo của ông ta, thì nhất định tìm được ông ta. Thượng tiên, tôi lập tức phát thiên sư

lệnh, truy nã ma đầu này!”

“Thiên sư lệnh?”, Lý Dục Thần lạnh lùng nói: “Ông vẫn chê người vô tội thương vong còn chưa đủ sao?”

“Wiệc này..”, Trương Tích Khôn lúng túng.

Ông ta còn muốn nói gì, Lý Dục Thần đã dìu Lâm Thượng Nghĩa đi ra.

Trương Tích Khôn vội vàng đuổi theo ra. Đây là sứ giả đến từ Thiên Đô đó! Người đời đều nói phủ Thiên Sư thống lĩnh đạo môn thiên hạ, nhưng trong lòng Trương Tích Khôn biết rất rõ, đạo môn thiên hạ, đâu có dễ thống lĩnh như vậy?

Đạo pháp có hàng vạn, môn phải nhiều vô kể. Không nói việc khác, chỉ phù triện tam sơn, ngoại trừ Long Hổ Sơn, cũng còn có Mao Sơn và Các Tạo Sơn, mỗi bên đều lập tông, phủ Thiên Sư chỉ là mượn uy danh của tổ sư, mới miễn cưỡng có cái tiếng thống lĩnh phù triện tam sơn.

Ngoài phù triện tam sơn, Thượng Thanh, Thanh Vy, Linh Bảo, mỗi phải nhiều vô kể. Huống hồ, còn có Toàn Chân Tùng

Lâm phía Bắc.

Còn có Phật nho tạp giáo, tán tu các phương, nhiều vô số kể, đâu có thể thống lĩnh gì?

Nếu nói có một bên thống lĩnh, thì đó chính là vùng đất thần thánh mà mọi người luôn hướng đến - Gôn Luân!

Trên Côn Luân, lại tôn Vạn Tiên Tông Thiên Đô Phong.

Đồn rằng trên thang trời, có hàng triệu tiên nhân, hàng triệu năm nay, đối kháng thiên ma ngoại vực, bảo vệ khu vực này, thế gian mới được thái bình.

“Lý thượng tiên!”

Khi Lý Dục Thần đi đến giữa sân viện, Trương Tích Khôn quỳ xuống phía sau Lý Dục Thần.

“Chuyện hôm nay là tôi không biết dạy dỗ đồ đệ, khiến cho bọn tiểu nhân lợi dụng sơ hở, gây nên người vô tội thương vong. Tôi nguyện chịu tội thay đồ đệ, xin chịu trừng phạt!”

Thiên sư vừa quỳ xuống, trời đất kinh hoàng.

Lần này, khiến đám người Trần Thọ Đình sợ muốn chết, đều quỳ xuống phía sau Trương Tích Khôn.

Nhưng không ai dám lên tiếng.

Lý Dục Thần dừng bước chân, quay người nhìn Trương Tích Khôn nói:

“Ông, thay thế nổi không?”

Trương Tích Khôn kinh hãi, ngẩng đầu nhìn Lý Dục Thần.

“Đừng mang bọn tiểu nhân ma đạo ra làm bia đỡ đạn, càng đừng lấy chính nghĩa ra làm cái cớ! Nếu không phải các ông tâm niệm bất chính, có lòng riêng, dùng vọng tâm xét thiên tâm, lại làm sao bị tiểu nhân lợi dụng thành công?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK