Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1195

Bởi vì sự kiện đột ngột, Trương Tiểu Du vội vã phác họa bản thảo xong, mới thong thả bất tàu điện ngầm đến hội sở đã hẹn.

Xoa tay ra khỏi thang máy, cô không lập tức đi tìm phòng bao mà lập tức.

chạy vào nhà vệ sinh để giải quyết vấn đề sinh lý, cô nóng lòng đến sớm nên không có thời gian đi vệ sinh.

Nhà vệ sinh là dùng chung cả nam và nữ, có một người phụ nữ quyến rũ đứng ở cửa, có vẻ như đang đợi ai đó, mặc một chiếc váy ngắn bó sát mông và một chiếc áo vest quây, gợi cảm theo kiểu Âu Mỹ. Nó cũng là kiểu gợi cảm mà trong đời cô không bao giờ có được.

Đặc biệt là dáng vẻ của người phụ nữ với điếu thuốc mảnh mai, rất có cảm giác phong tỉnh.

Khi có tiếng bước chân ổn định bên trong, người phụ nữ ngay lập tức ngắt điếu thuốc và tươi cười chào cô.

Trương Tiểu Du trong tiềm thức muốn trốn sang một bên để nhường đường cho họ, nhưng khi cô vô tỉnh nhìn lên và thấy bóng dáng đứng thẳng đi ra, cô dừng lại Bốn mắt chạm nhau, cô không thể không nấm nhẹ ngón tay mình.

Dáng người cao lớn đó không phải ai khác, chính là Trần Phong Sinh, anh vẫn mặc bộ quần áo màu xám than, áo khoác ngoài kết hợp với quần tây giản dị, hai chân dài đặc biệt thẳng tấp. Ngũ quan đẹp trai, dáng vẻ lười biếng. Vẻ đẹp như nhân vật chính trong poster phim có nét quyến rũ ở khóe mày và đôi mất, chẳng trách người phụ nữ bên cạnh trông thật sỉ mê anh.

Trương Tiểu Du chợt nhớ đến cảnh tượng mà cô đã gặp ở quán bar Kiên Giang.

Suýt chút nữa cô đã quên mất, anh không chỉ là bác sĩ cứu người, mà còn là Cậu Trần trong thế giới hoa lệ!

Chỉ có điều lúc này, cô không muốn trêu chọc anh như trước, thay vào đó, trong lòng cô không thể giải thích được, nhất là khi người phụ nữ kia gần như áp nửa người vào ngực anh.

Nhìn thấy bước chân dừng lại ở đó, người phụ nữ liếc qua mặt cô, ghen tị hỏi: “Cậu Trần, người quen sao?” Trương Tiểu Du không khỏi nín thở.

Cô nhìn chảm chăm hầu kết đang nhô ra của anh, chân dường như bị đồng đinh tại chỗ, không biết vì sao, cô hình như đang mong chờ anh trả lời khẳng định, cho đến khi giọng nói trầm thấp của anh lười biếng phun ra hai chữ lạnh lùng: “Không quen!”

Trương Tiểu Du cảm thấy sự ngột ngạt trong lồng ngực ngày cảng dày đặc, cả người như bị bao phủ bởi một lớp sương mù.

Người phụ nữ cười thoải mái khi nghe thấy lời này, đi ngang qua cô rồi ôm lấy cánh tay anh, tiếng cười của cô ta rơi xuống: “Vậy thì chúng ta đi nhanh đi, phòng bao đã mở rồi, mọi người đang chờ anh! Cậu Trần, đã lâu em không được gặp anh rồi. Anh đã gặp em, nên lát nữa phải thủ thỉ với em vài câu đó!”

“Không thành vấn đề!”

Giọng nam nữ đối thoại dần dần trôi xa Trương Tiểu Du cong môi, dù sao cũng không liên quan gì tới cô, cô thu hồi tâm mắt đi vào nhà vệ sinh, một lúc lâu sau, cô lại đi ra, theo số phòng bao mà.

nhóm bạn đưa cho cô, mở cửa đi vào. Bên trong đã náo nhiệt một hồi Thấy cô xuất hiện, một người bạn học lập tức tiến lên kéo cô ngồi xuống bàn: “Cá Nhỏ, cậu đến muộn rồi, nhanh đến phạt một ly!”

Không thể từ chối, Trương Tiểu Du không còn cách nào khác, cầm lấy ly tượu.

Cũng may là bạn học đều biết tửu lượng của cô không tốt, bên trong là bia, cô vừa thấy liền ngửa đầu uống cạn, không biết có phải do uống quá vội hay không, vừa đặt ly xuống thì cô đã ho sặc sụa.

Khụ khụ, cô cảm thấy tim gan, phối mình đều cay xè.

Trước khi cô kịp phản ứng lại, ly rượu trong tay lại được rót đầy.

Uống liên tiếp ba ly, dường như có chứt say, ánh đèn màu trong phòng bao phản chiếu vào trong ly hình ảnh thân mật của người phụ nữ ôm Trần Phong Sinh ở cửa nhà vệ sinh lúc nãy hiện ra trước mắt cô, mãi lâu vẫn chưa tan đi Lúc này cánh cửa phòng bao lại được đẩy ra, một bạn nữ trong lớp thì thầm nói đùa: “Mau xem ai đến nào, du học sinh của chúng ta!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK