Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 554

“Vẫn cái gì?” Hoàng Trường Minh nhạy bén hỏi lại.

“Không có gì. Lam Ngọc Anh khẽ nói. Mặc dù hai người không làm gì, song tư thế của hai người lại quá mờ ám. Cô dùng sức đẩy anh ra: “Hoàng Trường Minh, anh có thể thả tôi ra được không? Bao nhiêu người đang nhìn sang bên này kia kìa…

Lam Ngọc Anh không phải cố ý nói như thế, mà đúng là cách đó không xa, thật sự có người đang nhìn về phía họ. Đó là một cô tiểu thư ăn mặc rất lộng lẫy. Hình như lúc họ vừa đi đến dưới gốc cây, ánh mắt cô ta vẫn chưa từng rời đi. Nhưng Lam Ngọc Anh không thấy kỳ lạ, một người đàn ông xuất chúng và nổi bật như Hoàng Trường Minh thì bất kể là ở nơi đâu cũng sẽ thu hút ánh mắt của phái đẹp.

Lúc quay về bên bờ sông, hai tại của Lam Ngọc Anh đã đỏ bừng. Đương nhiên cô không có khả năng chủ động hôn Hoàng Trường Minh, nhưng không ngờ anh lại trực tiếp bắt nạt cô. Nếu không phải bị cô cắn trúng lưỡi thì kiểu gì cũng sẽ biến thành một nụ hôn kiểu Pháp. Không ngờ giữa thanh thiên bạch nhật mà anh lại to gan đến thế.

May mà Diệp Tấn là người rất lịch thiệp, rất tôn trọng riêng tư cá nhân nên mặc dù thấy cô đã trở về, anh cũng không gặng hỏi mà chỉ cười nói với cô rằng mình lại câu được cả nữa rồi, thùng nhựa của anh đã đựng đầy cả.

Ngược lại trông Đậu Đậu có vẻ không vui chút nào, vươn tay về phía cô làm nũng muốn được bế lên.

Cũng đã đến buổi trưa, nhà vườn có cung cấp nhà ăn, có thể chế biến cá mà khách hàng câu được. Bởi vì suốt buổi sáng, cô và Hoàng Trường Minh không có thu hoạch gì nên trên bàn ăn toàn là cả mà Diệp Tấn câu được.

Một con cá chế biến thành ba món, bữa cơm vô cùng thịnh soạn. Mặc dù cả trong vườn nhà câu cá hầu hết đều do nhân viên thả xuống sông, nhưng dù sao cũng sống dưới sống nên thịt cá rất ngon.

Hoàng Thanh Thảo ăn say sưa, thỉnh thoảng khen ngợi công thần câu được cá, nhất là khi thấy sắc mặt của cháu trai càng ngày càng đèn sì, bà lại càng khen ngợi hằng say hơn.

Ăn xong đã đến buổi chiều, trong nhà vườn câu cá còn có rất nhiều điểm vui chơi khác. Hoàng Thanh Thảo đề nghị mọi người đi dạo. Đoàn người vừa rời khỏi nhà ăn thì một bóng người cao gầy đi về phía họ.

“Trường Minh” Lê Tuyết Trinh mềm giọng kêu. Hoàng Trường Minh nhìn qua, cau mày: “Em cũng ở đây hả?”

“Em nghe bạn bè nói là thấy anh đến đây câu cá, đúng lúc em cũng đang rảnh nên muốn đến đây tìm anh Lê Tuyết Trinh mềm giọng giải thích.

Cô tiểu thư buổi sáng vẫn nhìn chằm chằm vào họ chính là bạn của Lê Tuyết Trinh, thế nên đã gọi điện thoại báo cho cô ta. Lúc đó cô ta đã gần như đoán được người phụ nữ kia là ai, bây giờ gặp mặt, quả nhiên…

Lê Tuyết Trinh mỉm cười để lộ má lúm đồng tiền, nói tiếp: “Trường Minh, anh xem nè, em mang cần cầu của ông ngoại cho anh đấy. Loại cần cầu này khác với cần câu bình thường, được chế tạo riêng. Hồi ông ngoại còn sống, ông cũng thích câu cá lắm. Mẹ em rất quý thứ này, người thường đừng hòng đụng vào nó.

“Chiều nay chúng tôi không có ý định câu cá.” Hoàng Trường Minh không nhận cần cầu.

“Không câu cũng không sao, em có thể đi theo anh. Lê Tuyết Trinh ra vẻ không ngại.

Bởi vì nơi này không có nhà cao tầng trong thành thị nên ánh nắng càng tươi đẹp hơn, chiếu vào hai người này khiến người ta không thể nhìn thẳng. Cũng như bốn năm về trước, hai người đứng cùng nhau đẹp đôi như một cặp kim đồng ngọc nữ.

Thấy vậy, Diệp Tấn lễ phép hỏi một câu: “Ngọc Anh, quý cô này cũng là bạn của cậu hả?”

“Không phải.” Lam Ngọc Anh lắc đầu. Cô và Lê Tuyết

Trinh không thể gọi là bạn bè được.

“Thế cô ấy.” Diệp Tấn khó hiểu.

Lam Ngọc Anh thu hồi tầm mắt, khẽ giải thích: “Là vợ chưa cưới của Hoàng Trường Minh” Nghe vậy, Diệp Tấn kinh ngạc gật đầu, chẳng qua nghĩ đến chuyện gì đó, anh lại nhíu mày nhìn cô.

Lam Ngọc Anh cảm thấy tức ngực, bỗng nhiên không muốn ở đây thêm giây phút nào nữa. Cô nói: “Diệp Tấn, tớ cảm thấy không khỏe cho lắm, muốn về nhà, cậu còn dự định câu cả nữa không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK