Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 830

Quả nhiên, khi giọng nói của cô vang lên, Trương Tiểu Du cũng quay sang nhìn.

Mặc dù biểu cảm trên mặt không có gì thay đổi, thế nhưng sao giấu được sự căng thẳng khẩn trương và lo lắng trong ánh mắt.

“Chỉ là lúc nấu canh sơ ý bị bỏng thôi, không có gì to tát” Trần Phong Sinh giải thích với vẻ mặt bình thản: “Lần đầu tiên nấu, tôi bất cẩn làm đổ nồi canh, chỉ đành ra siêu thị một lần nữa để mua nguyên liệu về nấu lại từ đầu!”

Trương Tiểu Du bưng bát canh lên uống hai ngụm, cô cố nhịn, thế nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng: “Cả buổi sáng hôm nay anh chạy về nhà để nấu canh à? Em còn tưởng là..

“Tưởng gì nào?” Trần Phong Sinh nhìn chăm chằm vào “Không có gì!” Trương Tiểu Du quay mặt đi chỗ khác, tránh nhìn vào ánh mắt anh.

Sau đó, không khí trong phòng bệnh bỗng trở nên ngột ngạt, mặc dù cửa sổ vẫn đang mở, ánh nắng mặt trời lấp lãnh bên ngoài đang chiếu rọi qua khung cửa sổ, Lam Ngọc Anh vẫn cảm thấy hơi lạnh người, luồng khí lạnh này có lẽ là từ hai người kia tỏa ra.

Trương Tiểu Du ngửa cổ uống hết bát canh, sau nhìn cô cười cười: “Ngọc Anh à, chẳng phải cậu nói là có việc bận sao, mau đi đi! Không cần lo cho tớ đầu, tớ không sao, tớ khỏe làm, không chết được đầu.”

Lam Ngọc Anh gật đầu, đúng là cô có việc bận thật, không chần chừ thêm nữa, cô rời khỏi phòng bệnh.

Sau khi ra khỏi bệnh viện, chú Lý lái xe đưa cô về thẳng nhà họ Lam. Hai chân giẫm trên mặt đất, cô nhìn về biệt thực trước mặt, trong lòng có hơi chùn bước, cô đứng bất động hồi lâu rồi mới chậm rãi nhấc chân.

Người đứng đón cô ở cổng vẫn là cô bảo mẫu ấy, bà đưa cho cổ đôi dép đi trong nhà rồi quay vào gọi to.

Lam Khải Dương vừa hay đang từ trên lầu đi xuống, nghe thấy tiếng gọi, ông bước tới: “Ngọc Anh, con về rồi!”

“Bố.” Lam Ngọc Anh cất tiếng gọi.

“Sao cứ đứng mãi ở cửa thế, mau vào đây!” Lam Khải

Dương vẫy tay gọi cô vào.

Cô gật đầu rồi đi theo bố vào phòng khách, cô bảo mẫu bưng hoa quả đã cắt sẵn và trà nóng lên.

“Bố, dạo này bổ vẫn khỏe chứ?” Cô nhấp một ngụm trà rồi hỏi.

“Vẫn ổn!” Lam Khải Dương cười cười gật đầu: “Ngày nào cũng ngủ sớm dậy sớm, buổi chiều thì dành thời gian tập thể dục, dạo này cũng không bị tăng huyết áp nữa! Quan trọng là gần đây dì con không tới đây gây chuyện nữa, sức khỏe của bố cũng khá lên nhiều!” Lại Diệp đương nhiên là không đến nữa, bởi vì hiện giờ bà ta đang bị cảnh sát truy nã.

Lam Ngọc Anh thấy sức khỏe tinh thần của Lam Khải Dương dạo này đúng là rất tốt, da dẻ cũng hồng hào lên hẳn. Cô sợ ảnh hưởng tới tâm trạng của bố nên đã không nhắc đến việc trước đây Lại Diệp từng bắt cóc mình, chỉ nâng tách trà lên chầm chậm nhấp từng ngụm một.

Mặc dù hiện giờ mỗi ngày Lam Khải Dương đều ở nhà trồng hoa, ngắm cỏ, bồi dưỡng sức khỏe, thế nhưng trước khi tập đoàn nhà họ Lam phá sản, ông cũng từng là người có địa vị cao. Khi cô vừa ngồi xuống ghế, ông có thể nhìn ra được con gái ông có điều muốn nói.

“Ngọc Anh, hôm nay con tới đây có chuyện gì sao?”

“Vâng. Cô gật đầu.

Nắm chặt tách trà trong tay, nhìn qua hơi nóng nghi ngút bay lên trước mặt, cô nói từng câu từng chữ mà bản thân đã trăn trở từ lâu: “Bố, con có chuyện này muốn hỏi bố, con rốt cuộc có phải con ruột nhà họ Lam không?”

Lam Khải Dương nghe xong thì kinh ngạc nhìn cô.

Lam Ngọc Anh không hề trốn tránh, mặc dù hai tay cô đang cố gắng nắm chặt tách trà hiện giờ đã hơi run lên, thế nhưng ánh mắt thì vẫn kiên định chờ đợi đáp án.

Cơ thể Lam Khải Dương lúc này dường như đã cứng đờ lại, mãi một lúc lâu sau, ông mới chậm rãi nhắm hai mắt, biểu cảm trên mặt tràn ngập nét bi thương: “Hôm đó vẫn bị con nghe thấy rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK