Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 786

“Kìa ông!”

Sau khi Phạm Mỹ Lệ lên lầu, đúng lúc nhìn thấy tình huống như vậy thì mở miệng gọi.

Lê Hoài Lâm vội vàng an ủi: “Chắc anh ấy bị cao huyết áp rồi, chị dâu, chị mau mời bác sĩ gia đình đến khám cho anh ấy xem sao ạ!”

Ông ấy liếc nhìn qua cửa sổ, chiếc xe màu trắng đã không còn tăm hơi từ bao giờ.

Hôm nay Lê Hoài Lâm đến đây quả thật là để nói chuyện về việc kết hôn của con gái ông ấy và Hoàng Trường Minh nhưng anh lại khăng khăng thể hiện rõ thái độ của mình, vừa là thể hiện sự tôn trọng đối với tình cảm của hai người trẻ tuổi bọn họ cũng vừa tỏ rõ thái độ không nhân nhượng của anh cho nhà họ Lê biết.

Nhưng đến bây giờ thì ông ấy cũng không cần nói thêm gì nữa.

Sau khi rời khỏi nhà họ Hoàng thì Hoàng Trường Minh lái xe thẳng về biệt thự, sau khi đón bánh bao nhỏ, cả nhà ba người bọn họ cùng xem một bộ phim hoạt hình rồi ăn tối ở ngoài theo đề nghị trước đó của cô.

Bánh bao nhỏ dường như rất vui, trên đường về nhà cứ hào hứng nói chuyện với cô về những nhân vật trong bộ phim bọn họ vừa xem. Mà tâm trạng của Hoàng Trường Minh có vẻ cũng không tệ lắm, anh rất chuyên chủ lái xe trên cả quãng đường.

Chỉ có mỗi Lam Ngọc Anh là không thể tập trung xem phim được nên cũng không rõ nội dung như thế nào, vì cô đang mải nghĩ về chuyện của nhà họ Hoàng.

Sau khi về đến nhà và dỗ bánh bao nhỏ đi ngủ, cô nhìn đồng hồ thấy đã hơn mười giờ mà phòng ngủ bên cạnh vẫn chưa có ai hết, trong khi đó cửa phòng sách thì lại hé mở, ánh đèn luồn qua khe cửa hắt xuống sàn nhà trên hành lang.

Lam Ngọc Anh nhẹ nhàng bước đến gần, cô nhìn thấy Hoàng Trường Minh đang ngồi hút thuốc lá ở trên ghế qua khe cửa hé mở.

Anh vẫn mặc áo sơ mi trắng nhưng khác với khi ở trong phòng làm việc ở chỗ mấy cúc áo phía trên đã bị anh cởi ra, để lộ cơ ngực vạm vỡ cường tráng, trên bàn tay trái đang cầm chuột máy tính là điếu thuốc cháy dở còn một nửa.

Đôi môi mỏng của anh khẽ mở rồi thở ra làn khói trắng, đôi mắt cũng dần híp lại.

Lam Ngọc Anh biết anh không bao giờ hút thuốc trước mặt bánh bao nhỏ. Hơn nữa, mấy ngày gần đây anh cũng ít hút đi vì bọn họ đang có kế hoạch sinh thêm một cô con gái nhỏ nữa, sợ chất nicotin sẽ ảnh hưởng đến con bé nên thật ra đã khá lâu rồi cô chưa thấy dáng vẻ hút thuốc lá của anh.

Dù anh rất bình tĩnh trước mặt Hoàng Kiến Phong nhưng chắc chắn anh cũng không cảm thấy dễ chịu gì sau mỗi lần ngỗ ngược cãi lại bố mình như vậy.

Lam Ngọc Anh có thể hiểu được tâm trạng của anh lúc này.

“Em còn định đứng đó đến bao giờ nữa thế?”

Hoàng Trường Minh đang giơ tay vùi điếu thuốc vào gạt tàn thì bất ngờ mở miệng hỏi.

Ôi, bị anh phát hiện mất rồi. Lam Ngọc Anh bối rối đẩy cửa bước vào thì thấy gạt tàn đã chất đầy tàn thuốc từ bao giờ.

Cô buông hai tay trước bàn làm việc, vẻ mặt vẫn bình thường như cũ.

Hoàng Trường Minh ngoắc tay với cô, khi cô ngoan ngoãn bước đến gần như một chú cún nhỏ thì anh bỗng giơ tay ra kéo cô ngồi lên đùi mình rồi điều chỉnh lại để lưng cô dựa vào cạnh bàn.

Vì ở trong nhà vốn tự do hơn khi ở trong phòng làm việc rất nhiều nên Lam Ngọc Anh cũng không giãy dụa gì mấy.

Hoàng Trường Minh thấy rõ sự do dự trong ánh mắt cô thì bật cười nói: “Em muốn hỏi gì thì hỏi đi!”

“Hoàng Trường Minh, anh..” Lam Ngọc Anh khẽ nhíu mày rồi mở miệng hỏi: “Những lời anh nói với bố anh là thật ạ?”

“Ừ, anh sẽ đưa em đi.” Hoàng Trường Minh xác nhận lại lời của mình một lần nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK