Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1799

“Tại sao lại hối hận?” Trương Tiểu Du ngẩng đầu khỏi vòng tay anh, đôi môi anh vừa hôn còn có chút sưng đỏ, vòng tay ôm lấy anh lắc đầu. “Em không hối hận, nếu như em không có biết tình trạng của anh, không có tới nơi này, thì đây mới thực sự là điều khiến em tiếc nuối”

Nếu không phải Lý Lan Hoa nói với cô về bệnh tình của anh, thì có lẽ cô đã thực sự kết hôn với người khác . Và họ thực sự đã bỏ lỡ kiếp này, không bao giờ có thể bắt đầu lại. Giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ. Trương Tiểu Du áp sát mình vào người anh, ôm chặt lấy anh, cả đời này cô không bao giờ buông tay nữa.

Trần Phong Sinh ôm cô, hơi thở của cô áp vào lồng ngực anh, cô lướt qua trái tìm đang đập của anh, qua lớp vải có một dòng nước mạnh trào dâng. Anh biết đó là niềm vui sau mất đi lại lấy lại được, nhưng đôi mắt đào hoa của anh mờ đi: “Anh sợ không thế cùng em đi hết cuộc đời”

AIDS, bọn họ đều biết rõ ràng mặc dù bây giờ có thể không khác người bình thường nhưng không ai biết khi nào triệu chứng sẽ xuất hiện. Anh không thể cùng cô chung sống như người bình thường. Trương Tiểu Du áp hai má vào người anh, khóe miệng cong lên giọng nói khẽ mỉm cười “Đồ cầm thú, nếu sinh mệnh có hạn thì hiện tại chúng ta nên trân trọng từng ngày phải không?”

Lời nói của cô lơ lửng trong lòng, lồng ngực như được lấp đầy thứ gì đó, tràn đầy cả trái tìm. Ánh mất Trần Phong Sinh trở nên thâm thúy, nhếch môi thốt ra một chữ: “Ừ”

C ầm thú, về nhà thôi” Trương Tiểu Du lắc eo, mí mắt sụp xuống, ngáp một cái nói. Trần Phong Sinh cười nhẹ. đưa tay ôm cô, môi mỏng trìu mến đặt lên trán cô.

Tối hôm đó, họ đi siêu thị rồi mới trở về nhà. Trương Tiểu Du đi theo thay dép, cô không nhịn được đưa tay lên che miệng ngáp dài, thật sự là do sáng sớm hôm nay cô dậy sớm như vậy nên cô không có bao nhiêu khí lực để dạy dỗ bọn trẻ. Cô dùng tay giữ mi mắt lúc nào không hay. Khi cô liếc nhìn thủ phạm, giữa lông mày anh không những không có vẻ gì là mệt mỏi mà còn vô cùng lười biếng, có vài phần thỏa mãn. Tất cả đều là tính chiếm hữu của anh ấy.

Trương Tiếu Du nghiến răng, trong lòng không tránh khỏi mất cân bằng, liếc nhìn túi hàng đang mang theo, đột nhiên nói: “Đồ cầm thú, em cũng đi nấu cơm”

Trần Phong Sinh dừng bước, hướng phòng bếp kinh ngạc hỏi: ‘Em cũng muốn làm?”

“Tại sao không?” Trương Tiểu Du nhướng mày, trên mặt mang theo vẻ xấu xa, khit mũi đầy ẩn ý với anh: “Có người trong lòng nói rằng em không có đức hạnh.

“…”Trần Phong Sinh ho khan một tiếng.

Vì anh để ý việc cô nói dối là đi ngắm bình minh với thầy giáo Trương, cô cũng để ý răng trước đây anh đã đưa một nữ đồng nghiệp về nấu ăn cùng nhau.

Hai người họ ở trong bếp lâu như vậy, họ còn hét lên trước mặt cô. Trương Tiểu Du rửa tay, trực tiếp mặc một bộ tạp đề lên người, sau đó xoay người, hơi hếch căm ra hiệu như ông chủ. Nhìn thấy thế, Trần Phong Sinh sờ sờ mũi, tiến lên buộc thắt lưng cho cô. Sau hơn nửa giờ, âm thanh ù ù của máy hút mùi ngừng hẳn. Trên bàn bày ra bốn món xào và một món canh, đều là những món thường thấy trong gia đình, bò kho, cá hấp, thịt heo xào măng, rau răm tỏi băm, và một bát canh rong biển và trứng. Trương Tiểu Du cởi tạp đề, cười hỏi anh: “Câm thú, em có đức hạnh không?”

Trần Phong Sinh nghe lời, nhìn bốn món và một canh trên bàn, ừ thì cô ở trong bếp một mình suốt, ngoài ra còn giúp rửa rau và hành lá cắt nhỏ, nhân tiện xoay người tắt lửa mỗi khi anh ấy nấu xong. Còn lại đều do anh làm. Anh giật giật khóe môi, khó khăn nặn ra hai chữ: “Rất tốt”

Trương Tiểu Du có được câu trả lời thỏa đáng, mở ghế ngồi xuống, tâ trạng thoải mái thưởng thức. Rửa bát đũa xong, trời bên ngoài không biết lúc nào đã hạ xuống, tối đen như mực, cô lấy khăn anh đưa cho mình để lau tay, lầm bẩm nói: “Em bưồn ngủ quá, muốn đi ngủ sớm”

Đúng là dậy muộn làm hỏng buổi sáng và dậy sớm làm hỏng cả ngày. Tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm ngừng lại. Hai phút sau, Trương Tiểu Du người đã mặc bộ đồ ngủ bước ra khỏi phòng tắm. Làn da trắng nốn của cô ửng hồng vì hơi nước, có thế nhìn thấy rõ những sợi lông tơ trên đó. Trên tay cô cầm một chiếc khăn tắm, lau mái tóc dài ướt sũng.

‘Sau khi tắm xong, Trần Phong Sinh ngồi dựa vào đầu giường, trên người mặc một chiếc áo choàng tắm màu xám than nhưng đai quanh eo không bó sát lắm khiến vị trí đường viền cổ áo loe ra phía ngoài để lộ ra múi cơ ngực hấp dẫn.

Anh vẫy tay với cô: “Cá vàng nhỏ, lại đây”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK