Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 560

Tiếng bước chân truyền đến từ trên lầu, Hoàng Trường Minh vắt áo vest lên cánh tay đang vừa đi xuống tầng dưới vừa nâng tay cài cúc áo trên cổ tay áo, nghe thấy giọng thím Lý thì quay sang hỏi: “Điện thoại của ai vậy? “Cô Lam vừa gọi điện thoại tới. Thím Lý quay lại giải thích.

“Lam Ngọc Anh ư?” Hoàng Trường Minh chợt khựng lại.

“Vâng.” Thím Lý gật đầu, tiếp tục báo cáo: “Trong điện thoại, cô Lam nói là hôm nay muốn dẫn cậu chủ nhỏ đến khu vui chơi, nhờ tôi hỏi thăm xem cậu chủ nhỏ có đồng ý hay không. Nếu đồng ý thì lát nữa cô ấy sẽ đến nhà đón cậu chủ nhỏ đi.”

Hoàng Trường Minh khẽ ừ một tiếng.

Thím Lý đi lên lầu, anh cũng đưa mắt nhìn theo bóng lưng bà. Cần gì phải hỏi, chỉ cần là chuyện có liên quan đến Lam Ngọc Anh thì chắc chắn Đậu Đậu sẽ đồng ý không cần suy nghĩ.

Hoàng Trường Minh cài cúc áo, chỉnh lại caravat, tiếp tục đi về phía cửa nhà. Chẳng qua vừa cầm chìa khóa xe lên, anh lại đặt nó về chỗ cũ, quay vào phòng khách. Áo vest bị anh tiện tay để trên sofa, vừa kéo cổ áo xuống vừa cầm di động.

Một tiếng “tút” kéo dài, ngay sau đó là giọng nói cung kính của Phan Duy vang lên: “A lô, sếp Hoàng!”

“Đọc lịch trình hôm nay của tôi đi.” Hoàng Trường Minh nói.

Đến chín giờ sáng, Lam Ngọc Anh chậm rãi bước vào biệt thự. Lúc trước Diệp Tấn nhắc đến chuyện sắp trở về Canada khiến cô nhận thấy thời gian chung sống với Đậu Đậu cũng đang dần giảm bớt. Cô cứ cảm thấy sẽ có rất nhiều nuối tiếc, cho nên cố gắng chế tạo nhiều cơ hội chơi với cậu bé hơn một chút.

Thấy chiếc Land Rover màu trắng đỗ trong sân, cô khẽ dừng bước, đang chần chờ không biết mình có nên tiếp tục đi vào hay không thì thím Lý đang tưới hoa ở vườn bên đã nhận ra cô: “Cô Lam, cô đã đến rồi!”

“Vâng.” Lam Ngọc Anh há miệng.

Thím Lý đã nở nụ cười chất phác, đồng thời đến gần nhiệt tình kéo tay cô: “Cô mau vào nhà đi, cậu chủ nhỏ đã chờ cô từ lâu rồi!”

Lam Ngọc Anh đành phải đi theo thím Lý vào biệt thự. Trên giá để giày trước cửa ra vào có một đôi giày da nam bóng loáng sạch sẽ.

“Thím Lý, Hoàng Trường Minh.

Cô cắn môi, đang định hỏi thì đã bị một giọng nói mềm mại của trẻ con ngắt lời: “Ngọc Anh…

Lam Ngọc Anh ngẩng đầu lên, thấy cậu bé đã ăn mặc chỉnh tề đang chạy vội về phía mình, mái tóc hơi xoăn bồng bềnh theo gió. Điều khiến cô lúng túng là người đút hai tay vào túi quần đi theo sau lưng cậu bé.

Thấy cô cứ nhìn về phía sau lưng mình, Đậu Đậu ngẩng đầu lên, chu môi buồn bực nói: “Ba bảo là sẽ làm tài xế cho chúng ta

Lam Ngọc Anh liếm môi. Có nghĩa là Hoàng Trường Minh cũng sẽ đi cùng họ ư?

Cô cố ý chọn hôm nay bởi vì hôm nay là thứ hai, cần phải đi làm, bất kể là ngành nghề nào cũng rất bận rộn, huống chi sếp lớn như Hoàng Trường Minh. Hơn nữa cô còn cố ý chọn thời gian đến đây để tránh chạm mặt anh.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía bóng người cao lớn đã đến trước mặt mình: “Hoàng Trường Minh, anh không đi làm hả?”

“Tôi đổi ngày nghỉ” Hoàng Trường Minh nhếch môi cười.

Đổi ngày nghỉ…

Khóe miệng Lam Ngọc Anh run rẩy. Nếu cô nhớ không nhầm thì lúc này không phải là ngày nghỉ theo quy định của bộ lao động, sao lại có cái kiểu đổi ngày nghỉ ở đây?

Thấy vẻ mặt ngang nhiên của anh, ngẫm lại anh là sếp lớn trong công ty, muốn làm việc hay muốn nghỉ chẳng phải là cần xem tâm trạng của anh hay sao?

Lam Ngọc Anh bỗng nảy sinh ý định lùi bước: “Ừm… Hay là hôm sau chúng ta lại đi…

“Ngọc Anh không dẫn bé đi chơi à?” Nghe vậy, cậu bé lập tức nhào lên đùi cô. Lam Ngọc Anh không đành lòng: “Cô “Bé còn chưa được đi thăm vườn bách thủ đầu!” Cậu bé chớp mắt, tràn đầy mong chờ.

“Vậy thì đi thôi.” Lam Ngọc Anh hoàn toàn từ bỏ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK