Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Em định làm gì?” Hoàng Trường Minh nhíu mày.


Lam Ngọc Anh giải thích, "Vừa rồi bạn thân của tôi vừa gọi điện, cô ấy đi xa trở về, sẽ ở nhà chúng ta." “Không được.” Hoàng Trường Minh trực tiếp từ chối.
Đam Mỹ Hài

Lam Ngọc Anh có chút lo lắng, trên mặt có chút ý cầu xin, "Cô ấy cũng giống như tôi, đều ở Sài Gòn, chỉ có bà ngoại còn đang ở trong viện dưỡng lão, nếu không đến chỗ của em thì cô ấy cũng không còn chỗ nào để đi.


Bạn thân cô là Trương Tiểu Du, hai người chơi thân với nhau từ lúc đại học, sau này bà ngoại nằm viện, tiền thuốc men nhiều lần nhà họ Lam đều không chi, cũng nhờ có cô ấy hỗ trợ mới trả được, bây giờ cô ấy từ nơi khác về chưa có chỗ ở, cô tất nhiên không thể làm ngơ.
“Vậy thì làm xong rồi đi!” Hoàng Trường Minh kéo cổ tay cô, cũng không chờ cô tắm rửa xong đã bế cô đi về phía giường.


Lam Ngọc Anh vội vàng giấy giụa đẩy anh.
"Không được đầu, cô ấy bây giờ đã xuống sân bay rồi...


Mặt Hoàng Trường Minh từ từ tối sầm lại.


Nhìn thấy cô khẽ cắn môi, anh nhíu mày buông cô ra.


Lam Ngọc Anh cầm di động, đeo túi xách lên vai, không dám nhìn anh im lặng rời đi.
"Dừng lại!”

Cô còn chưa ra khỏi phòng ngủ đột nhiên đã nghe tiếng quát khẽ.


Lam Ngọc Anh chán nản dừng bước, nghĩ rằng anh hối hận rồi, lại nghe thấy anh nói một câu cứng rắn,“Tôi mặc đồ rồi đưa em đi!”


Chiếc Land Rover trắng lao đi trong màn đêm, cả đường đi trong xe đều yên tĩnh im ắng.


Ngay cả radio trên xe cũng không bật, Lam Ngọc Anh nằm chặt dây an toàn, không dám thở mạnh, cố gắng núp trên ghế giảm cảm giác tồn tại của bản thân.


Hoàng Trường Minh vì dục cầu bất mãn nên cả đường đi mặt đều lạnh tanh, đường nét cương nghị dưới ánh đèn neon trở nên loang lổ.


Xe chạy không nhanh không chậm, dừng lại vững vàng dưới tầng.


Lam Ngọc Anh yên lặng thảo dây an toàn, nhưng cửa xe vẫn còn khóa chưa mở, đành phải yên lặng nhìn về phía anh.
“Hôn tôi.” Hoàng Trường Minh bỗng dưng nói.
" “...Hả?” Lam Ngọc Anh ngạc nhiên.


Hoàng Trường Minh nhíu mày thúc giục, giọng nói nặng nề, “Nhanh lên, không tôi đổi ý bây giờ.


Lam Ngọc Anh cắn môi.
"Em hôn hay không hôn?” Hoàng Trường Minh híp mắt, bàn tay đặt trên vô lăng uy hiếp cô.


Trong lòng Lam Ngọc Anh xoắn xuýt mấy giây, cuối cùng vẫn quyết tâm hôn một cái.


Không thể “chụt” một cái rất nhẹ rồi lui ra như trước đó, cô đỏ mặt, học tập bộ dạng của anh lúc hôn mình bình thường, vụng ve cay đôi môi mỏng của anh, ngay lập tức, tại cô cũng trở nên hồng hồng.
Truyện88.net trang web cập nhật nhanh nhất


Mười phút sau, Lam Ngọc Anh mới được thả ra.


Chiếc Land Rover rời đi trước mắt cô, cô che miệng, lúc cuối cùng đầu lưỡi cô bị anh cắn một cái rất đau.


Vỗ vỗ khuôn mặt nóng hổi.
Lam Ngọc Anh lúc này mới quay người đi vào trong nhà, vừa tới hành lang đã gặp một cô gái trẻ, “Nói nhanh, người đàn ông vừa rồi hôn cậu trong xe là ai!”

Hôm sau ở công ty, Lam Ngọc Anh hầu như không có lúc nào rảnh rỗi.


Buổi chiều vừa ra khỏi phòng họp, điện thoại di động của cô đã đổ chuông, cô vừa nhìn đã vội vàng nhận cuộc gọi.
"Đêm nay đến đi."

Bên tại là tiếng nói trầm tĩnh của anh, Lam Ngọc Anh nói quanh co, “Sợ là không được rồi...” “Bạn thân em còn chưa đi sao?"

Giọng Hoàng Trường Minh đầy vẻ xấu xa.


Lam Ngọc Anh cầm di động, uốn lưỡi bảy lần, “Cô ấy vẫn chưa tìm được chỗ ở thích hợp, có lẽ sẽ còn ở thêm vài ngày.


Vừa mới nói xong, đầu dây bên kia đã tắt máy.


Lam Ngọc Anh nhìn màn hình đen kịt, cảm giác như mình có thể tưởng tượng được mặt mày âm trầm của Hoàng Trường Minh.


Tối ngày tiếp theo nữa, ánh đèn trong khu nhà cũ ấm áp, thỉnh thoảng có tiếng cười vui vẻ phát ra, giống như quay trở lại thời đại học.



Trương Tiểu Du và cô trước kia giường trên giường dưới, mỗi lần ăn uống đều đi cùng nhau, lúc ấy còn có rất nhiều bạn học trêu hai cô giống như lesbian.


Lam Ngọc Anh rửa bát xong ra ngoài thấy Trương Tiểu Du ngồi xếp bằng trên ghế salon, trước mặt là laptop đang lắc lắc theo nhịp chân cô ấy.


Cô bưng cốc nước đi qua, Trương Tiểu Du bỗng nhiên hướng màn hình laptop về phía cô, "Ngọc Anh, có phải là anh ta không?”

Lam Ngọc Anh suýt chút nữa phun nước vừa uống trong miệng ra ngoài.
“Nhìn phản ứng của cậu là biết phải rồi!” Trương Tiểu Du càng rung chân mạnh hơn, đắc ý đến mức vai cũng rung lên đầy tự hào, “Hôm qua lúc cậu trả lời điện thoại, tớ thấy tên một người đàn ông hiện lên trên màn hình, tớ liên tự tiện lên mạng tìm một chút, không ngờ người đàn ông trong ảnh giống như đúc với người đàn ông trong xe đêm đó! Thế nào, tớ đọc Conan nhiều năm như vậy xem như cũng không phí phạm đi!” “Cậu không đi làm cảnh sát hình sự đúng là đáng tiếc.” Lam Ngọc Anh khen một câu từ tận đáy lòng.
“Ngọc Anh, cái dao cạo râu kia có phải cậu mua cho anh ta không?” Đôi mắt tròn xoe của Trương Tiểu Du híp lại.
"Ừm." Lam Ngọc Anh hưởng mắt nhìn về phía bên cạnh.
“Thừa nhận rồi nha!" Trương Tiểu Du cười hì hì chỉ về phía cô, lập tức chẹp chẹp miệng với màn hình máy tính, nhưng nói đi cũng phải nói lại, vị Tổng giám đốc Hoàng này bề ngoài không tệ, nhìn ảnh chụp thôi cũng đã thấy man chết luôn, diệt sạch mấy tiểu thịt tươi kia trong vài phút!

Lam Ngọc Anh cũng nhìn về phía màn hình máy tính, trên máy là một bức ảnh trong phòng họp.


Hoàng Trường Minh ngôi trong phòng họp, chân dài tùy ý vắt chéo, một tay cầm bút máu, mi tâm nhíu lại có vẻ rất chăm chú, tấm ảnh được chọn góc chụp rất tốt, làm cho khuôn mặt vốn cương nghị của anh càng trở nên thâm thúy hơn mấy phần.


Thấy bạn thân không nháy mắt chút nào, cô giật mình hỏi, “Cá nhỏ, cậu cũng thích kiểu này sao?” “Yên tâm! Anh ta là người đàn ông của cậu, tớ chỉ là thưởng thức cái đẹp mà thôi!” Trương Tiểu Du nhún nhún vai, cười nhìn vô cùng xấu xa.
“Cậu đừng nói linh tinh." Lam Ngọc Anh đỏ mắt trách móc.


Câu nói “anh ta là người đàn ông của cậu" vang lên bên tại cô giống như ma thuật, mãi không biến mất.


Bị Trương Tiểu Du cười làm cho xấu hổ, Lam Ngọc Anh đứng dậy khỏi ghế salon, đi chưa được mấy bước thì điện thoại đã reo, là Hoàng Trường Minh gọi tới, cô đỏ mặt che màn hình, chạy vào phòng tắm xong mới dám nghe.
“Xuống nhà đi.”

Hoàng Trường Minh chỉ nói một câu như vậy.


Lam Ngọc Anh ngẩn người, lại chạy từ phòng tắm đến cửa sổ phòng ngủ, kéo rèm ra, quả nhiên thấy một chiếc Land Rover trắng đậu dưới nhà, cửa sổ ghế lái mở một nửa, còn có thể thấy tay anh đang để bên ngoài, ngón tay kẹp một điều thuốc.



Đến phòng bếp dạo một vòng, cô mới chầm chậm đi về phía cửa trước.


Thấy bạn thân đã bắt đầu xem bộ phim truyền hình mới nhất, Lam Ngọc Anh kiếm cớ, “Tớ đi đổ rác một chút!”

Cô từng bước từng bước chạy xuống, đèn cảm ứng cũng từng cái từng cái sáng lên.


Vừa đến cửa, Lam Ngọc Anh đã đứng tại chỗ thở hổn hển, chờ cho hơi thở ổn định mới đi ra ngoài, ném túi rác trong tay vào thùng rác bảy màu trước cổng, sau đó mới từng bước từng bước đi về phía chiếc Land Rover.


Mở cửa ghế lái phụ ngồi vào, điều thuốc trong tay Hoàng Trường Minh cũng đã tàn đến đầu lọc.


Lam Ngọc Anh nhìn anh gạt tàn thuốc, cửa sổ xe cũng bị đóng lại, mùi thuốc lá còn chưa tản đi hết.


Chiếc Land Rover vừa vặn dừng ở giữa hai hàng đèn đường, khuôn mặt Hoàng Trường Minh ở giữa nửa sáng nửa tối, cảm giác lập thể vô cùng mạnh mẽ.


Mấy câu trêu ghẹo của Trương Tiểu Du vậy mà vang lên lần nữa.


Tay trên đầu gối không khỏi nằm lại, Lam Ngọc Anh nuốt một cái, nghiêng mặt về phía anh.
"Anh sao thế.
Ưm!”

Toàn bộ câu nói tiếp theo đã bị nuốt lại trong nụ hôn của anh.



.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK