Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 573

Hầu như ngay tức khắc, Hoàng Trường Minh đã cầm lấy tay cô. Bàn tay vốn khô ráo ấm áp của anh nay chỉ còn lại lạnh lẽo, có thể thấy trong lòng anh đang bất an cỡ nào.

Cô chỉ muốn an ủi anh một chút, không ngờ anh lại cầm tay mình. Nhận thấy không ổn, cô muốn rút tay về thì lại bị anh giữ chặt, sau đó nắm cả bàn tay cô.

Cô nhíu mày, chợt nghe thấy giọng nói khàn khàn của anh vang lên: “Thật không?”

Hoàng Trường Minh nghiêm túc nhìn cô, tay anh nắm chặt tay cô.

Lam Ngọc Anh khiếp sợ vì nhìn thấy nỗi sợ hãi nằm sâu dưới đáy mắt anh. Bởi vì hai người cách nhau rất gần nên hơi thở của anh phả lên làn da cô, lại không hề có độ ẩm, giống hệt bàn tay anh.

“Vâng! Lam Ngọc Anh gật đầu, nhấn mạnh thêm lần nữa: “Chắc chắn sẽ bình an.

“Lúc nghe cô gọi điện thoại nói Đậu Đậu đã xảy ra chuyện, tôi rất hoảng hốt, hai lần gặp đèn đỏ suýt nữa đạp nhầm chân ga thành phanh.” Hoàng Trường Minh thở hổn hền: “Tính cách của Đậu Đậu rất lập dị, tôi vẫn luôn nghiêm khắc với nó. Thực ra lúc nó vừa chào đời, tôi còn chưa biết cách làm một người cha, tôi chỉ có thể cố gắng đóng vai nhân vật này cho thật tốt. Trừ lần nó lạc đường bị sốt ở sân bay, được cô đưa đến bệnh viện thì tôi vẫn bảo vệ nó rất kỹ, chưa từng bị bệnh nặng hay bị thương…

Lam Ngọc Anh lắng nghe. Cô hiểu anh muốn nói gì, không khỏi cảm thấy xúc động. Anh đúng là một người cha tốt.

“Rất nhiều thời điểm, chúng ta không thể đoán trước tai nạn sẽ xảy ra.” Cô khẽ thở dài, an ủi anh: “Hoàng Trường Minh, anh đừng tự trách bản thân”

Hoàng Trường Minh không đáp lời, chỉ lấy thêm một điều thuốc từ trong hộp thuốc lá.

Lam Ngọc Anh đưa ly trà sữa cho anh: “Anh đừng hút thuốc nữa, uống ly trà nóng đi..

“Ừ” Hoàng Trường Minh đặt bật lửa xuống.

Trong hành lang, Trương Tiểu Du tựa lưng lên tường, bỗng có người ngồi xuống bên cạnh cô. Nghe thấy hơi thở quen thuộc, cô lập tức xê dịch sang chỗ khác. Ai ngờ cô vừa di chuyển thì Trần Phong Sinh cũng bám theo.

Liên tục xê dịch mấy lần, mãi đến khi bên cạnh không còn chỗ ngồi, Trương Tiểu Du tức giận trừng anh.

“Còn di chuyển nữa thì em sẽ ngã xuống đấy.” Trần Phong Sinh tốt bụng nhắc nhở.

“Thế thì anh sang bên kia đi!” Trương Tiểu Du chỉ tay.

Trần Phong Sinh không nhúc nhích, còn vắt chân lên đùi: “Tôi cảm thấy chỗ này rất tốt.

Trương Tiểu Du trợn trắng mắt, muốn đứng dậy sang bên kia ngồi, lại thấy một chiếc cốc giấy được đưa đến trước mặt.

“Không cần, cảm ơn.” Cô không nhận. Lúc này thấy anh mua về, cô đã không có ý định uống nó.

Trần Phong Sinh lại cầm tay cô, đặt cốc giầy vào tay cô: “Tôi biết em chưa bao giờ uống trà sữa, mỗi lần uống đều thấy khó chịu, nhưng ly này là chocolate nóng”

Nghe vậy, Trương Tiểu Du không tin uống một ngụm. Vị ngọt của chocolate từ cổ họng lan tới dạ dày, dường như ngay cả ngũ tạng lục phủ cũng trở nên ấm áp.

“Sao anh lại. Cô rất kinh ngạc.

Đúng là cô không thể uống trà sữa, không biết sao mà ngay cả café cũng không được, mỗi lần uống đều bị đau dạ dày, thậm chí còn bị đau tim. Có lẽ thể chất của cô xung đột với mấy thứ này. Chẳng qua cô không ngờ anh lại…

Trần Phong Sinh nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Đương nhiên tôi biết rõ. Cá Nhỏ, chúng ta kết hôn hơn bốn năm cơ mà.”

Trương Tiểu Du kinh ngạc nhìn anh.

Bỗng cửa phòng phẫu thuật bị mở ra. Trương Tiểu Du và Trần Phong Sinh đều đưa mắt nhìn, Lam Ngọc Anh và Hoàng Trường Minh cũng nhanh chóng rời khỏi khu hút thuốc, nghênh đón các bác dĩ.

Bác sĩ mổ chính thảo khẩu trang, nở nụ cười: “Phẫu thuật rất thành công!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK