Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 862

Lam Ngọc Anh thông cảm cho anh ta, nhưng cô không biết phải trả lời những lời này như thế nào, vì vậy cô xấu hổ nói: “Anh sẽ gặp một cô gái tốt! Anh Lê, tôi phải về khách sạn thu dọn đồ đạc! Tạm biệt!”

“Tạm biệt!” Lê Văn Nam mỉm cười.

Mãi cho đến khi bóng dáng cô khuất dạng trong xe taxi, anh ta mới từ từ thu lại tầm mắt.

Sau khi đi trở lại phòng khách, Lão Lê chống gậy đứng dậy trước cửa sổ, trà trên bàn cà phê cũng nguội lạnh, Lê Văn Nam đi về phía ông ấy, khẽ nói “Ông ngoại, cô Lam đã về rồi!”

Lão Lê dường như không có nghe thấy, người nhìn đồ vật trong tay. Sau khi Lê Văn Nam đến gần, đang định quan tâm dò hỏi thì thấy rõ đó là một chiếc khăn thêu hình uyên ương hỉ thủy, bỗng nhiên im bặt.

Đó là di vật của bà ngoại…

Lam Ngọc Anh trở lại khách sạn một lần nữa, cảm giác còn tồi tệ hơn ngày hôm qua.

Mặc dù đang thu dọn đồ đạc, nhưng thật ra cô cũng không mang theo nhiều, chỉ có một cái ba lô, thu dọn đồ đạc cá nhân chỉ mất chưa đến hai phút, cô lấy điện thoại di động ra gọi cho Hoàng Thanh Thảo.

Sau khi kết nối, Hoàng Thanh Thảo thiếu chút nữa hỏi: “Cây cải nhỏ à có chuyện gì vậy?”

“Xin lỗi cô… Lam Ngọc Anh thì thào.

“Cháu không cần phải xin lỗi cô đâu, cô biết cháu đã cố gắng làm hết sức!” Hoàng Thanh Thảo nhanh chóng an ủi cô, dường như không yên lòng muốn khuyên nhủ cô, nhưng đột nhiên lại nói: “Câu cải nhỏ, cô còn chút chuyện phải làm. Chờ cháu về rồi nói tiếp nhé!”

Lam Ngọc Anh trả lời và cúp máy.

Khi Hoàng Thanh Thảo nhận được cuộc gọi của cô, bà vừa ra khỏi nhà của Hoàng gia liền nhìn thấy một chiếc xe limousine đậu ngoài sân, sau đó hai cha con nhà họ Lê bước vào, khi cô cất điện thoại vào túi cũng là lúc họ chạy vào chào hỏi.

Hoàng Thanh Thảo và Lê Hoài Lâm cũng biết nhau từ rất sớm, họ đã có một số giao dịch làm ăn, khi gặp nhau họ luôn gọi là anh em, hai người chào nhau.

“Cô!”

Lê Tuyết Trinh nắm tay Lê Hoài Lâm cũng ngọt ngào kêu lên.

Hoàng Thanh Thảo nhíu mày, dù là bốn năm trước hay bốn năm sau, bà đã nhấn mạnh rất nhiều lần, nhưng Lê Tuyết Trinh dù có đụng vào tường cũng không thay đổi, tuy bà nói sẽ không dùng tay đánh mặt cười, nhưng đối với cô ta cũng vô dụng. Chỉ là lúc này bà đang lo lắng cho cháu trai, không thèm đoái hoài đến nữa.

Hoàng Thanh Thảo xua tay chỉ nói: “Anh tôi mấy ngày nay sức khỏe không tốt. Bác sĩ vừa tới kê cho anh ấy một lọ thuốc. Anh sẽ phải đợi một lát!”

Nói xong, bà không muốn lãng phí thời gian nữa, đi về phía xe BMW rồi vội vàng rời đi.

Sau khi vào biệt thự, không bao lâu sau người hầu lên lầu báo cáo, dù sao người bên kia cũng không phải là khách thường, Hoàng Kiến Phong sợ mình sơ suất, cho nên trực tiếp cắm kim vào mu bàn tay, đi xuống, dường như chậm một chút, bên cạnh còn cầm một túi thuốc. Tiêu Vân Thành đỡ ông xuống.

“Anh Hoàng!”

“Bác Hoàng!”

Cả Lê Hoài Lâm và con gái đều đứng dậy khỏi ghế số pha.

Hoàng Kiến Phong cười gật đầu, ra hiệu bọn họ ngồi xuống, “Cậu Lê, cháu Lê Tuyết Trinh, hai người đến có việc gì à!”

“Anh Hoàng, em biết chuyện của Trường Minh khiến anh rất lo lắng, nhưng anh vẫn phải chăm sóc thân thể của mình!” Lê Hoài Lâm bất giác thở dài nói.

Vì sợ sẽ ảnh hưởng lớn hơn, chuyện của Hoàng

Trường Minh cố tình bị trấn áp, nhưng Lê Hoài Lâm cũng nắm được tin tức.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK