Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1432

Sau khi đi ra khỏi phòng kiểm tra, Tống Giai Lệ và Trần Phong Sinh mặc một thân áo blouse trắng cầm cuộn phim trong tay đi về phía văn phòng của mình, đẩy cửa ra, hai người chia ra ngồi xuống đối diện hai bên bàn làm việc.

Ngày đó trò chuyện cùng Tống Giai Lệ, làm bác sĩ chủ trị của cô ta, anh đương nhiên là nói đến chuyện bảo cô ta đến bệnh viện kiểm tra lại bệnh tình.

Trần Phong Sinh nhìn cuộn phim trong tay, nhếch môi nói: “Giai Lệ, tình huống hồi phục sau khi phẫu thuật của cô đúng là không tệ, có thể không cần tái tiếp tục dùng thuốc tây nữa, tôi tiến cử cho cô một bác sĩ trung y có kinh nghiệm, cô nên đến đó kê thuốc bắc để bổ dưỡng, trở về thì chịu khó uống tầm nửa năm, nửa năm sau trở lại kiểm tra lần nữa!”

“Được!” Tống Giai Lệ gật đầu, nhận lấy cuộn phim và hồ sơ bệnh lý của mình, sau đó cười hỏi: “Phong Sinh, buối tối muốn cùng ăn cơm không?”

“Ăn cơm?” Trần Phong Sinh nhíu mày.

Tống Giai Lệ thấy thế, không khỏi lắc đầu, nhìn anh nói nhỏ: “Anh đừng nói với em là, anh bận rộn phẫu thuật nên đã quên mất hôm nay là ngày nào đấy nhé?”

Giữa hai đâu lông mày của Trần Phong Sinh lộ ra vẻ nghỉ hoặc: “Ngày nào?”

“Sinh nhật của anh đó!” Tống Giai Lệ nói thẳng “Sinh nhật của tôi sao?” Trần Phong Sinh sửng sốt, nhìn về phía lịch ngày bên cạnh.

Ngày tháng bên trên lịch quả đúng biếu thị nay là sinh nhật anh, mấy ngày.

này lịch phẫu thuật cứ full ngày, lại thêm chuyện bà ngoại một lần nữa nhậ viện khiến anh bận rộn đến không biết ngày tháng năm nào, hoặc là nói từ sau khi ly hôn đến nay, mọi thứ dường như đã trở nên không còn thú vị nữa.

“Quả nhiên, em biết ngay là anh đã quên rồi mà!” Tống Giai Lệ bắt gặp vẻ mặt kia của anh là nhanh chóng hiểu ra, cô ta dừng một chút, do dự thăm dò hỏi: “Phong Sinh, em thấy gần đây tâm trạng của anh không tốt lắm, có muốn em gọi thêm các học trò của anh đến chúc mừng không, mọi người náo nhiệt mới vui chứ?”

Tâm mắt của Trần Phong Sinh rời khỏi lịch ngày, nhưng lại lắc đầu: “Không đượct”

Tống Giai Lệ nghe vậy, cũng không nhiều lời, gật đầu nói: “Vậy được rồi, em đi về trước đây!”

“Ừ” Trần Phong Sinh nhếch môi.

‘Sau khi bóng dáng Tống Giai Lệ rời đi, trong văn phòng chỉ còn lại có mình anh ngồi ở trên ghế, mũi chân cọ trên mặt đất, mặt nhìn về hướng cửa sổ, nhìn mấy áng mây. đang di chuyển trên bầu trời nơi xa, đôi mắt đào hoa dần nheo lại “Cốc cốc -~”

Mất bàn làm việc bị người ta gõ hai tiếng.

Trương Tiểu Du hoảng hốt nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy Tô Yến đang lắc lư cái cốc giữ nhiệt trong tay, nói: “Cá Nhỏ, cô đã ngẩn người sảp được 20 phút đó, đang nghĩ gì vậy!”

“Không có gì!” Cô lắc đầu, tầm mắt một lần nữa chuyển sang lịch vạn niên trên màn hình máy tính, miệng khẽ thì thăm một tiếng: “Hôm nay là ngày 16 dương lịch..”

“Đúng rồi! Thứ ba, có chuyện gì đặc biệt à?” Tô Yến tỏ vẻ khó hiếu.

Trương Tiểu Du thì thào: “Thật ra thì cũng không có, chỉ là..”

“Chỉ là cái gì?” Tô Yến có chút hoang mang.

Trương Tiểu Du nhếch môi.

Chỉ là… Là sinh nhật của anh ấy!

Bốn năm trước cũng vậy, bọn họ vừa mới đăng ký kết hôn không lâu thì chính là sinh nhật của anh, khi đó cô vì phỏng vấn mà bắt anh phải leo cây.

Tô Yến thấy cô không trả lời, nhún nhún vai, hỏi ngược lại: “Cá Nhỏ, cuối tưần này cô có thời gian chứ?”

“Ừ, làm sao vậy?” Trương Tiểu Du ngấng đầu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK