Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1549

Chu Lan Vy khó khăn lắm mới dám bất chấp tất cả để dụ dỗ anh, sao cô ta có thể từ bỏ dễ dàng như vậy được. Khi thấy anh lạnh lùng quay đi, mặc dù cảm thấy bị tổn thương nhưng cô ta lấy lại tinh thần rất nhanh, dứt khoát cởi phăng chiếc áo gió hững hờ rồi giang rộng hai tay và nhào tới Trần Phong Sinh đã rảo bước tới cửa.

‘Vừa định mở cửa bỏ đi, thì có người ập vào lưng, mùi nước hoa nồng nặc xộc thẳng vào mũi, Chu Lan Vy như một con gấu túi ôm lấy eo anh từ phía sau.

Lông mày của Trần Phong Sinh chợt trùng xuống, vừa định đẩy ra, thì một giọng nữ hơi lạnh lùng đột nhiên vang lên, “Ồ, Cầm thú, em ngồi trong phòng mỏi mất đợi anh về, hóa ra anh tới đây chơi bời à?”

Sau khi thang máy lên đến tầng ba, Trương Tiểu Du từ trong đi ra.

Cô tìm kiếm rất lâu trên hành lang dài, nhưng cô không biết phòng họp thứ tư ở đâu.

Qua lời của cô y tá, cô biết anh đến đây để bàn chuyện công việc, sợ quấy rầy nên không gọi điện, lúc này cô đang cầm điện thoại và do dự không biết có nên nhắn cho anh một tin hay không, thì cánh cửa cách đó vài bước đột nhiên mở ra.

Kết quả nhận được thật bất ngờ.

Khi Trương Tiểu Du ngẩng đầu lên nhìn, đúng lúc trông thấy tấm biển in chữ phòng họp thứ tư.

Ngờ đâu cô bước vội tới thì bắt gặp ngay cảnh tượng tuyệt vời như vậy, nữ bác sĩ xinh đẹp gần như không mảnh vải che thân, đôi gò bồn9 đảo căng mọn, hai cánh tay mềm mại ôm lấy eo anh, thân mật vô cùng!

Trần Phong Sinh nhướng đôi mắt đào hoa khi nghe thấy tiếng động, mặt lập tức biến sắc ‘Yết hầu khẽ động đậy, vừa định mở miệng lên tiếng thì đột nhiên Trương Tiểu Du quay lưng bỏ đi.

Đương nhiên, anh không thể để cô vung tay bỏ đi, nhấc cặp chân dài chuẩn bị sải bước đi thì Chu Lan Vy ở phía sau cũng không buông tha, trái lại còn ôm chặt hơn, vẫn nũng nịu gọi anh, “Bác sĩ Sinh…”

Trần Phong Sinh không có thời gian đếm xia đến cô ta, anh cũng không cần biết thế nào là thương hoa tiếc ngọc, mạnh mẽ bẻ tay cô ta ra.

Qua bộ vest, Chu Lan Vy có thể cảm nhận được hooc-mon trên cơ thể anh, tìm cô ta đập thình thịch, gần như vô thức muốn niép sát lại gần anh hơn, và không chịu buông ra, thế nhưng cô đã còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy cổ tay đau nhỏi.

Ngay lập tức, cả người ngã phịch xuống sàn.

Chu Lan Vy đau đớn đứng dậy, trong phòng họp làm gì còn bóng dáng Trần Phong Sinh, cô ta tức giận dậm chân, cùng lúc đó, cơn đau dấy lên từ chân phải, chiếc giày cao gót cũng bị gãy rời, Trần Phong Sinh đã sử dụng tất cả sức mạnh của mình.

May mà trong phòng còn có một tấm thảm, nếu không thì cú ngã vừa rồi khéo nguy hiểm đến tính mạng cũng nên.

Chu Lan Vy xấu hổ nhặt chiếc áo gió trên đất lèn, cô ra thất vọng vì việc sắp thành lại hỏng mất, nhưng sau khi nhìn thấy béng dáng sắp biến mất khỏi †ầm mắt, cô ta cảm thấy mình vẫn chưa hoàn toàn thất bại!

Trương Tiểu Du bước đi rất vội, nhưng bước chân cúa Trần Phong Sinh còn nhanh hơn.

“Cá vàng nhỏ.”

Lúc chạy đến thang máy, cô đã nghe thấy tiếng bước chân vội vã của anh theo sát đẳng sau, đúng lúc này thang máy đi tới, cô chui ngay vào trong, Trần.

Phong Sinh cnỉ có thể giương mất nhìn cửa thang máy đóng lại, rối sốt sầng ấn lượt tiếp theo.

Thông thường, khi gặp tình huống này, trên phim người ta sẽ diễn tiếp như thế nào?

Trương Tiểu Du không chạy thẳng ra khỏi khách sạn, thay vào đó, cô quẹt thẻ phòng rồi quay trở lại tầng mình ở và đi thẳng vào phòng ngủ.

‘Vừa ngồi xuống cuối giường, ngoài cửa đã truyền đến một âm thanh.

Cô cũng không lấy làm lạ vì biết Trần Phang Sinh đi theo, nhưng cô không ngờ anh lại nhanh như vậy, hai người gân như về củng lúc, tiếng bước chân mỗi lúc một gần, hai tay Trương Tiểu Du ôm lấy vai, mím môi lại.

Có vẻ Trần Phong Sinh đuổi theo gấp gáp nên lồng ngực vn đang phập phồng hồn hển, đôi mắt đào hoa khóa nhìn cô đắm đuối, “Bà Trần, ghen đấy à?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK