Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 549

Thím Lý đưa Lê Tuyết Trinh ra ngoài rồi lại quay về, khuôn mặt cau có của cậu bé lập tức trở nên thoải mái hơn nhiều.

Hoàng Trường Minh bưng café lên uống một ngụm, lợ đếnh nói: “Cô ơi, ngoài ngoại ô mới khai trương một nhà vườn câu cá, hôm qua cháu đi ăn cơm với ông chủ ở đó thì ông ấy tặng cháu mấy tấm thẻ ưu đãi. Mai là chủ nhật, cháu không có lịch trình gì nên muốn dẫn Đậu Đậu đến đó chơi một ngày, cô hẹn cô ấy nhé!”

“Hèn chi cô còn nghĩ sao tự nhiên cháu lại hiếu thảo thế, thì ra là có dụng ý khác!” Nghe thấy câu cuối cùng, Hoàng Thanh Thảo chậc chậc liên hồi. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, cũng cười rộ lên: “Gần đây trời rất đẹp, đúng là rất phù hợp để ra ngoại ô hóng gió câu cá.

“Cô có chắc là sẽ hẹn được cô ấy đi cùng không?” Hoàng Trường Minh lại hỏi.

“Dĩ nhiên rồi!” Hoàng Thanh Thảo trả lời một cách khẳng định, sau đó xoa đầu cậu bé ngây thơ bên cạnh. Đến chiều tối, Lam Ngọc Anh và Diệp Tấn hẹn nhau cùng ăn cơm.

Đối với cô mà nói, Diệp Tấn không chỉ là bạn bè mà trong lòng cô còn rất biết ơn anh. Nếu không phải anh đã kiên nhẫn chữa bệnh cho cô thì e rằng cô sẽ rất khó thoát khỏi ám ảnh tâm lý. Cho nên hôm nay cô đã tìm một nhà hàng đặc sản chính thống để mời anh ăn một bữa. Mặc dù cô rời khỏi Sài Gòn đã nhiều năm, song vẫn muốn chiêu đãi bạn bè một cách nhiệt tình.

“Xin lỗi, tớ nghe điện thoại trước đã. Nghe tiếng chuông điện thoại, cô nói với người đối diện rồi bắt máy: “A lô, cô đấy ạ?”

“Cải Trắng, ngày mai cùng đi chơi đi!” Giọng nói của

Hoàng Thanh Thảo tràn đầy hào hứng.

“Đi chơi ạ?” Lam Ngọc Anh kinh ngạc hỏi lại.

“Đúng!” Hoàng Thanh Thảo nhẹ nhàng nói: “Ngoài ngoại ô mới khai trương nhà vườn câu cá, đáng giá đi chơi một chuyến! Thời tiết đẹp thế này, ở trong thành phố mãi cũng chán lắm, ngày mai bạn có định dẫn Đậu Đậu đi chơi, đông người mới càng náo nhiệt, cháu cũng đi nhé?”

Lam Ngọc Anh không bỏ qua cụm từ “bọn cô”. Lời này chứng tỏ Hoàng Trường Minh cũng sẽ đi “Chắc cháu không đi đâu.. Lam Ngọc Anh từ chối.

“Đi đi mà! Mai là chủ nhật, chắc cháu cũng không có việc gì đâu! Tám giờ sáng mai chúng ta sẽ qua đó, không ngủ lại mà sẽ về lúc trời tối luôn, không làm chậm trễ chuyện gì đâu! Nếu cháu thật sự không muốn đến thì cô cũng không ép buộc, chẳng qua. Nói đến đây, Hoàng Thanh Thảo cố ý dừng lại một chút, thở dài nói tiếp: “Đậu Đậu rất nhớ cháu! “Cháu.” Lam Ngọc Anh rối rắm.

Không chờ cô đáp lời, Hoàng Thanh Thảo đã nói tiếp: “Chắc cháu không biết chứ thực ra tính cách của thằng bé này rất lập dị. Nó thường xuyên ru rú trong nhà, rất ít khi ra ngoài chơi. Trước kia ông nội muốn dẫn nó ra ngoài cũng rất khó. Nhưng vừa nghe nói cháu sẽ đi cùng, nó đã đồng ý ngay tắp lự, trông vui ghê lắm! Trẻ con tuổi này thì nên ra ngoài chơi nhiều một chút mới được. Cải Trắng, nếu cháu không đến thì cô đoán là Đậu Đậu sẽ buồn lắm đấy…

Lời nói của bà quá hình tượng, Lam Ngọc Anh thậm chỉ có thể tưởng tượng hình ảnh cậu bé ỉu xìu buồn bã. Cô lưỡng lự mấy giây, cuối cùng mềm lòng nói: “Được rồi, vậy thì cháu sẽ đi.

“Quyết định vậy nhé! Sáng mai cô sẽ đến đón cháu!” Hoàng Thanh Thảo cười tủm tỉm nói.

Lam Ngọc Anh cúp điện thoại rồi thở dài, bây giờ muốn đổi ý cũng không còn kịp nữa rồi. Cô cắn môi nhìn chăm chăm màn hình điện thoại một lúc lâu, sau đó chợt nghĩ đến điều gì, cô lại ngẩng đầu nhìn về phía đối diện: “Diệp Tấn…”

Sáng sớm hôm sau, Lam Ngọc Anh nhận được cuộc gọi từ Hoàng Thanh Thảo thì lập tức xách ba lô xuống lầu.

Lam Ngọc Anh vừa ra khỏi tòa nhà thì đã thấy chiếc Land Rover màu trắng đỗ ở đó, Hoàng Trường Minh nghiêng người tựa vào bên cạnh xe, hai tay đút túi quần, mặc một bộ đồ thoải mái chứ không phải đóng suit như thường ngày, chẳng qua vẫn là màu đen, bên trong mặc áo thun màu trắng cổ chữ V, để lộ xương quai xanh gợi cảm. Bởi vì tư thế đứng nên một chân của anh thò ra đằng trước, lộ ra một đoạn tất chân màu đen.

Ánh nắng bao phủ một lớp màng màu vàng cam ấm áp chung quanh anh, khiến gương mặt cương nghị kia càng thêm xuất chúng, nhất là đôi mắt sâu thẳm trầm tĩnh như giếng cổ, không cẩn thận sẽ bị lún sâu trong đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK