Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nghe thấy tiếng động cơ xe hơi, thím Lý nhanh chóng chạy ra lối vào.

Cửa mở ra, bà thấy cậu chủ nhỏ đang tức giận hất văng giày rồi phẫn nộ chạy lên lầu, rõ ràng là đang giận dỗi với Hoàng Trường Minh đi đằng sau.

Thấy thế, thím Lý vội đuổi theo: “Cậu chủ nhỏ, cậu chạy chậm một chút, coi chừng ngã!”
Hoàng Trường Minh cúi người xuống thay dép, sau đó vào phòng khách.

Vừa ngồi vào sofa chưa được bao lâu thì trên lầu đã truyền ra tiếng rầm rầm bịch bịch.

Anh lại làm như chưa từng nghe thấy, vắt chân lên đùi rồi đổ một điều thuốc từ trong hộp thuốc lá ra, châm lên.

Thím Lý đứng trên lầu liên tục nhìn xuống bên dưới.

Mãi đến khi hút xong một điều thuốc, Hoàng Trường Minh mới dụi đầu mẩu vào gạt tàn, chậm rãi cất bước lên lầu.

“Cậu chủ, cậu chủ nhỏ vừa lên lầu đã tự khóa mình trong phòng rồi.”
Thấy Hoàng Trường Minh, thím Lý lập tức báo cáo: “Hình như nãy giờ cậu chủ nhỏ vẫn luôn đập phá đồ đạc.

Dường như phối hợp với lời nói của bà, tiếng đồ sứ bị ném vỡ vang lên trong phòng, có lẽ là bình hoa cổ đặt bên cạnh cửa sổ sát đất mới đổi vào tuần trước.

“Cậu chủ nhỏ, cậu mau mở cửa đi." Thím Lý giơ tay gõ cửa, trong lòng rất sốt ruột: “Ôi chao, phải làm sao bây giờ? Lỡ cậu chủ nhỏ bị mảnh vỡ cắt trúng tay thì không ổn đâu”
Hoàng Trường Minh cau mày: “Lấy chìa khóa dự bị lên đây Thím Lý vỗ đầu, vội xoay người đi lấy, không lâu sau đã cầm chìa khóa chạy về.

Hoàng Trường Minh cắm chìa khóa mở cửa ra thì thấy cậu bé đang đứng trên chiếc ghế nhỏ, hai tay nâng bể cá thủy tinh còn to hơn đầu cậu.


Có lẽ là vì bể cá quá nặng nên cậu bé cứ lắc lư, thỉnh thoảng nước lại bị tràn ra.

Bể cá này được lấy từ nhà họ Hoàng qua đây, cá bên trong cũng do Hoàng Kiến Phong nuôi dưỡng chu đạo, được vận chuyển từ nước ngoài về đây, bình thường nếu người hầu lỡ đụng chạm vào sẽ bị mắng cả buổi.

Nhưng cậu bé thì khác, chỉ cần cháu trai thích thì Hoàng Kiến Phong sẽ cho cậu mấy con mà không hề tiếc nuối.

“Đặt bể cá xuống!” Hoàng Trường Minh trầm giọng.

“Không!” Cậu bé từ chối, hai má phồng lên, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng ba mình sẽ kêu tên mình.

Nhưng bất ngờ là Hoàng Trường Minh lại không giận mà đút hai tay vào túi quần, từ tốn nói: “Đậu Đậu, nếu con không đặt bể cá xuống thì ba sẽ nhốt con trong biệt thự một tuần, con đừng hòng đi đâu, cũng đừng nghĩ đến chuyện gặp lại Ngọc Anh của con!”
Nghe vậy, cậu bé lập tức làm ra quyết định, cẩn thận đặt bể cá lên tủ thấp.

“Thím Lý, dọn dẹp phòng đi." Hoàng Trường Minh quay lại nói.

Thím Lý nhẹ nhàng thở phào: “Vâng, tôi sẽ đi lấy chồi ngay đây.Hoàng Trường Minh đi qua bế con trai xuống.

Thấy cậu vẫn phồng má ra vẻ không vui, anh nhướng mày: “Nếu Ngọc Anh của con mà biết con xấu tính thế này thì có chịu để ý tới con nữa không nhỉ?”
Thế là cậu bé lập tức biến thành bé ngoan, phát huy sở trường của mình nhào lên đùi Hoàng Trường Minh: "Ba đừng nói cho cô ấy biết!”
Hoàng Trường Minh hài lòng xoa đầu con trai, xem ra kiên nhẫn giảng giải vẫn có hiệu quả.

Nhưng vì tư thế ôm đùi này cách quá gần nên dường như mùi mì sợi lại trở nên rõ ràng, anh bèn đẩy con trai ra.

Thím Lý cầm chổi lên lầu, đồng thời báo cáo: “Cậu chủ, cô Lê đến đây!” “Tôi biết rồi.” Hoàng Trường Minh cau mày: “Thím dọn dẹp xong rồi tắm cho Đậu Đậu đi.” “Vâng.” Thím Lý vội gật đầu.

Hoàng Trường Minh từ trên lầu xuống dưới thì thấy Lê Tuyết Trinh đứng dậy từ trên sofa chào đón anh.

“Trường Minh”
Hoàng Trường Minh đáp một tiếng, sau đó cau mày hỏi: “Sao em lại đến đây?” “Trường Minh, em thật sự không yên lòng nên vẫn định đến thăm Đậu Đậu một chút.

Thằng bé không sao chứ? Có bị sợ hãi hay là bị sao không?” Lê Tuyết Trinh bước đến trước mặt anh, vươn tay kéo lấy tay anh, vẻ mặt tràn đầy lo lắng.

“Không có việc gì.” Hoàng Trường Minh mượn động tác ngồi xuống để kín đảo rút tay ra: “Thím Lý đang ở trên lầu tắm rửa cho nó nên không tiện “Không sao.

Xác nhận thắng bé về nhà bình yên thì em yên tâm rồi.

Không thì đêm nay em sẽ mất ngủ mất.” Nói xong, Lê Tuyết Trinh thấy vẻ mặt anh vẫn không vui, vội ngồi xuống bên cạnh anh: “Trường Minh, anh giận em hả?”
Hoàng Trường Minh im lặng không đáp.

Đôi mắt Lê Tuyết Trinh dần đỏ lên, giọng điệu có phần vô tội và đáng thương: "Xin lỗi anh, em cũng không ngờ, em thật sự chỉ muốn làm điều tốt thôi mà.

Hơn nữa bác Hoàng cũng rất ủng hộ em.


Em là vợ chưa cưới của anh, sau này chúng ta kết hôn, em đương nhiên sẽ coi Đậu Đậu như con trai ruột của mình.

Cho nên em chỉ muốn thân thiết với thằng bé hơn mà thôi.” “Anh không muốn có lần thứ hai.

Hoàng Trường Minh hờ hững nói.

“Anh yên tâm, em sẽ không bao giờ cho phép chuyện như vậy xảy ra thêm lần nữa.

Trường Minh, em hứa đấy!”
Lê Tuyết Trinh nhấn mạnh, sau đó cầm khăn tay lau khỏe mắt, lại vờ như lơ đễnh thăm dò: “Em mới nghe thím Lý nói đối phương là một cô gái họ Lam?” “Ừ” Hoàng Trường Minh nhếch môi.

“Thế chúng ta có nên cho cô ấy chút thù lao không?” Lê Tuyết Trinh tiếp tục thăm dò, thậm chí không dám chớp mắt, sợ bỏ qua vẻ mặt của anh.

“Không cần.” Hoàng Trường Minh nhíu mày.

“Trường Minh, anh đừng hiểu nhầm.” Lê Tuyết Trinh vội giải thích: “Em không có ý gì đâu, chẳng qua em cảm thấy chúng ta nên cảm ơn cô ấy, cho nên em định cho cô ấy chút thù lao để bày tỏ lòng biết ơn, không thì em cứ cảm thấy băn khoăn sao đó.”
Hoàng Trường Minh ngả lưng lên ghế sofa, trầm ngâm nói: “Có lẽ cô ấy sẽ không để ý đâu.

Nếu để ý thì ban đầu, cô sẽ đồng ý lời đề nghị của anh khi ở sân bay.

Huống chi hôm nay không phải là cô lại nhặt được con trai anh, mà là con trai anh chuồn êm trong trung tâm thương mại, chạy đi tìm cô.

Tuy nhiên anh không định giải thích cho vợ chưa cưới về chuyện này.

“Trường Minh, hình như anh rất thân với cô Lam kia thì phải.

Anh quen cô ấy lâu lắm rồi à?” Hỏi xong câu này, Lê Tuyết Trinh cảm thấy lòng bàn tay mướt mồ hôi.

“Có lẽ cô ấy vừa về nước không lâu” Hoàng Trường Minh chỉ thơ ơ đáp.


Lê Tuyết Trinh quan sát vẻ mặt của anh, xác nhận không có gì khác thường thì mới thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Hoàng Trường Minh liếc nhìn cô ta: “Anh còn một cuộc họp video.

“Vậy thì em về trước đây.

Trường Minh, hôm sau em lại đến công ty thăm anh” Lần này Lê Tuyết Trinh đã đạt được mục đích nên không nán lại mà cười gật đầu.

Hoàng Trường Minh vắt chân ngồi trên ghế, không nói một lời.

Lê Tuyết Trinh bước ra biệt thự, tài xế đã xuống xe mở cửa xe cho cô ta.

Sau khi Lê Tuyết Trinh ngồi vào trong xe, tài xế mới cung kính hỏi: “Cô chủ, bây giờ chúng ta về nhà a?" “Ừ” Lê Tuyết Trinh gật đầu.

Xe hơi lăn bánh, cô ta lại không có tâm trạng thưởng thức cảnh đêm bên ngoài.

Lê Tuyết Trinh không ngờ hai người họ lại gặp nhau nhanh đến thế.

Mặc dù đã xác định Hoàng Trường Minh vẫn chưa nhớ lại chuyện xưa, nhưng trong lòng cô ta vẫn cảm thấy bất an.

Cô ta cầm điện thoại gọi cho một dãy số.

“A lô, bác sĩ William..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK