Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1283

“Tôi có thể làm sao được chứt” Trương Tiểu Du cần răng, phản ứng có chút kích động nói: “Không phải chúng ta muốn đi sang phía cửa hàng đối diện ăn tiết canh vịt sao, tôi muốn ăn hai bát!”

Sau khi đến cửa hàng, cô ấy liền ăn hết hai bát tiết canh vịt, Tô Yến ngồi nhìn há hốc mồm, nhưng nói gì thì nói cũng không để cho cô ấy ăn đến bát thứ.

ba, còn trêu đùa nói đây là biến sự ghen tuông thành thức ăn mất rồi.

Lúc Tô Yến đi thanh toán, thì điện thoại di động chợt vang lên Trương Tiểu Du lau miệng, rồi lấy điện thoại ra, cô ấy do dự nhìn thấy Cô út hiện lên ở trên điện thoại Cô ấy đã cố găng suy nghĩ lại trong lần hẹn cuối cùng, nhưng không nên cư xử bất lịch sự như thế, cuối cùng là người khác đã bỏ đi trước, sau đó cũng nghĩ rằng hoặc có gì đó không ốn hoặc là cô ấy không thích minh.

Nhưng dù sao thì vẫn là người có lỗi nên cô ấy thận trọng: “Chào… Dì?” Đầu dây im lặng một lúc, cô không nói gì về buổi hẹn đó, mà vội vàng nói: “Cá Nhỏ, có chuyện xảy ra ở nhà rồi, cháu quay về ngay nhé!”

Nghe cô nói trên điện thoại với giọng điệu khẩn cấp, Tiếu Du cũng không dám hỏi thêm gì cả,mà vội vàng mua ngay về xe buýt để trở về thị trấn ‘Vừa vào đến thị trấn, trời cũng nhá nhem tối rồi, sau khi đẩy cửa bước vào, nhà bình thường vốn sạch sẽ gọn gàng, nhưng khi cô ấy thấy cảnh ở trong nhà thì như bị sốc: “Có chuyện gì vậy? Nhà mình bị cướp hay trộm gì sao là một vụ trộm, thì cũng không đến mức như này. Hầu hết đô đạc trong nhà đều biến mất, còn bị xáo trộn và nhiều thứ khác bị hư nữa.

Cô út đang ngồi trên ghế sofa, một tay lau nước mắt, trong khi dượng ngồi ở đầu kia, đầu ông ấy tựa vào ghế, im lặng hút thuốc, cạnh ông ấy là Chu Thị Linh, người em họ với băng bột đang quấn gạc quanh đầu cho ông ấy.

Nhìn thấy vết máu đỏ thấm vào băng gạc, Trương Tiểu Du vội vàng bước tới: “Chú, chú bị thương rồi sao? Có phải lúc nãy có bọn cướp xông vào đánh chú không? Chú đánh nhau với bọn chúng sao? Sao lại nghiêm trọng như này?

Tại sao chú không đi tới bệnh viện đi chứ!”

“Chị ơi, không phải bị cướp đâu a..” Chu Thị Linh nghẹn ngào nói.

“Thế đã xảy ra chuyện gì vậy?” Trương Tiếu Du nhíu mày khó hiếu.

“Cá Nhỏ, để cô nói cho cháu biết!”

Cô út đứng lên, nước mắt lưng tròng: “Cháu trách chú út của cháu ấy! Tháng trước anh ta có đến tìm chú của cháu, bảo là muốn giúp chú của cháu kiếm tiền. Còn hỏi chú của con có muốn kêu gọi thêm người thân, bạn bè ai có thiện chí góp vốn cùng hay không. Tiền lãi cao hơn tiền gửi ngân hàng. Ba trăm năm mươi triệu sẽ cho lãi ba mươi lắm triệu một năm! Chú của cháu liền đến công ty để giới thiệu và còn hứa sẽ đảm bảo chuyện này. Mọi người ngay khi nghe nói có một chuyện tốt như vậy thì đều tin theo. Kết quả là đã không thể liên lạc được với anh ta từ tuần trước. Anh ta đã lấy tiền của mọi người rồi bỏ chạy!”

Người cô giận dữ chỉ tay vào mặt chồng mà nói lớn: “Sao anh không nói lời nào hết vậy? Anh là nguyên nhân của chuyện này mà, sao chỉ biết ngồi im như.

vậy chứ.Hút thuốc có thế giải quyết được vấn đề không? Tôi nói không phải để cho anh xấu mặt, nhưng đó là do anh không chịu nghe lời tôi! Đó là trách nhiệm của gia đình chúng ta, bây giờ có quá nhiều người tham gia như vậy, chúng ta phải làm gì nếu không có một số tiền lớn như vậy chứ!”

‘Vẻ mặt của chú út rất chán nản và đau khổ, miệng còn đang phì phèo hút thuốc “Làm sao tôi biết được hẳn ta lại có thể làm chuyện như vậy chứ? Chúng tôi cùng lớn lên trong cảnh khốn khó trong làng. Trước đây gia đình đã từng không thể nuôi tôi học đại học, thì chính là hán ta đã giúp đỡ tôi không ít, lần này hản đến nhờ tôi giúp, làm sao tôi có thể từ chối được! Hơn nữa ở quê thì muốn kiếm tiền là chuyện bình thường, tôi cũng là muốn làm người tốt, cùng mọi người kiếm tiền”

“Kiếm tiền và kiếm tiền, tất cả mọi người đều chạy trốn, ngay cả tiền vốn cũng không bao giờ quay trở lại” Người cô tức giận kêu lên, “Sau đó cô đã gọi cho cảnh sát chưa?”

Trương Tiếu Du trấn an đưa khăn giấy hỏi dì “Sao không báo cảnh sát được chứ, chính là bởi vì báo cảnh sát, mới biết người đã sớm không biết chạy đi đâu, căn bản là không thế tìm được!”

Cô út lắc đầu, khóc lóc nói: “Những người này cơ bản đều là đồng nghiệp của công ty chú út của cháu, trước kia công ty doanh nghiệp cải cách nhà máy hóa chất nhỏ, mọi người làm việc cùng nhau nhiều năm như vậy đều quen thân, rút tiền ra cũng hoàn toàn tin tưởng gửi phía dượng của cháu! Tuy rắng cục công an đã lập án, nhưng tiền nhất thời sẽ không lấy lại sớm được, hơn nữa còn không biết có thể lấy về hay không, chú út của con lúc ấy còn vì giúp hản, mà ký một văn bản bảo lãnh nữa, hiện tại mọi người nếu không lấy lại được tiền tự nhiên sẽ trở mặt tìm chú của con! Những thứ này trong nhà cũng chính là bọn họ đập vỡ, hơn nữa còn nói rõ sáng sớm sẽ tiếp tục đến thúc giục!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK