Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 489

Nụ hôn kết thúc. Mặt cô đỏ bừng lên vì thiếu oxy trong một thời gian dài.

Vẫn như lúc trước, Lam Ngọc Anh tức giận giơ tay lên.

Có điều lần này ngón tay chưa kịp chạm vào mặt anh thì đã bị anh nhanh chóng giữ chặt lại, đưa qua đỉnh đầu, tạo nên tư thế bị động, mặc cho người ta muốn làm gì thì làm.

Lam Ngọc Anh trợn trừng mắt. Một bàn tay khác của anh luồn vào trong lớp áo mỏng.

“Hoàng Trường Minh. Lam Ngọc Anh lo lắng hét lên.

Đây là lần thứ hai đêm nay cô gọi cả họ tên anh trong đêm nay, với thân phận của anh, đa số người chỉ gọi tổng giám đốc Minh hoặc anh Minh, rất ít người dám gọi như vậy. Nhưng không những anh không khó chịu, ngược lại còn muốn nghe cô gọi hai lần.

Giống như cô vốn dĩ nên gọi anh như thế.

Bầu không khí trong phòng quá mơ hồ, sự nguy hiểm hiện lên trong mắt anh.

Lam Ngọc Anh vùng vẫy, nhưng cả hai tay và hai chân đều bị giữ chặt trên cao, vô ích, ngược lại, hành động vùng vẫy khiến nút áo dưới cổ cô bị bung ra.

Áo lót màu đen như có như không lộ ra ngoài.

Lam Ngọc Anh không dám nhúc nhích nữa, cắn môi nhìn anh chằm chằm, lại thấy môi mỏng của anh đột nhiên cử động: “Lúc cô và mấy người trong thôn nói chuyện, tôi đều nghe thấy”

Cô giật mình, lúc này mới nhận ra anh đã hiểu lầm.

Nhưng không có cách nào để giải thích, điều duy nhất cô có thể làm là cố gắng thoát khỏi sự giam cầm của anh rồi chạy ra ngoài. “Nếu thật sự không muốn, cô sẽ không đồng ý để tôi ở lại.

Đôi mắt sâu và sâu của Hoàng Trường Minh nheo lại, giọng điệu như lúc ở bờ sông, thậm chí còn có chút ý cười: “Lam Ngọc Anh, trình độ chơi trò lạt mềm buộc chặt’ của cô cũng không tệ.

Lam Ngọc Anh đã thực sự tức giận.

Lòng tốt lại bị coi thành lòng lang dạ thú. Còn nữa, cô thích ai thì muốn quan hệ với người đó sao?

Lam Ngọc Anh nhắm mắt lại, lại mở ra, không tự chủ được chế nhạo: “Hoàng Trường Minh, anh có bệnh hoàng tử à?”

Hoàng Trường Minh dừng động tác cúi người, lông mày dần dần cau lại. “Có người tới.

Lam Ngọc Anh đột nhiên vượt qua anh, khẩn trương nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hoàng Trường Minh nghe bậy, vô thức quay đầu nhìn sang, nhưng trong khoảnh khắc sơ ý này cô đã nhanh chóng nhân cơ hội tránh thoát, lăn một vòng qua bên cạnh, nhảy xuống giường rồi chạy ra cửa.

Ngoài cửa sổ tối đen yên tĩnh, không hề có tiếng động nào.

Hoàng Trường Minh nhận ra mình bị lừa, nhưng muốn bắt cô đã không còn kịp nữa.

Lam Ngọc Anh chạy rất nhanh, giống như chạy nước rút vậy, lao ra khỏi phòng ngủ gần như trong nháy mắt, đi thẳng đến phòng đối diện, sau khi cửa phòng đóng chặt, liền nghe thấy tiếng khóa.

Trong phòng chỉ còn lại mình anh, không khí mập mờ vẫn còn thoang thoảng như có như không.

Hoàng Trường Minh lật người nằm ngửa trên giường, chăn ga gối đệm rất sạch sẽ mới giặt sạch sẽ, cẩn thận ngửi còn có thể thấy mùi bột giặt. Anh lấy ra một điều thuốc từ trong hộp, ngậm lên miệng, khói trắng lập tức tản ra.

Mỗi lần nhả một hơi khói thuốc cũng là mỗi lần anh cố gắng kìm nén xuống một thứ gì đó.

Vừa mới hút hai điều thuốc, tầm mắt anh hạ xuống, một vị trí nào đó dưới thắt lưng vòng qua eo vẫn không hạ xuống.

Đôi mắt sâu thẳm đăm chiêu khẽ nheo lại, màu mắt càng sâu, nhất là khi lòng bàn tay phải khép lại, tựa như vẫn có thể cảm nhận được làn da mịn màng, mềm mại như liễu.

Yết hầu của Hoàng Trường Minh lăn qua lăn lại, miệng lưỡi có chút khô khốc.

Anh chưa bao giờ có nhu cầu đó với phụ nữ, hoặc là nói, không có chút hứng thú nào, giống như không cứng nổi. Anh bất ngờ trước sự xuất hiện của con trai mình, cũng không ngờ rằng mình sẽ có quan hệ với một người phụ nữ đến mức có con.

Vì tai nạn xe hơi, anh phải nằm trong bệnh viện hồi phục sức khỏe một thời gian.

Hoàng Kiến Phong đã cho anh xem bức ảnh của cô gái đáng thương có số phận giống mẹ anh khi chưa xuống bàn mổ, trông cô còn trẻ và rất xinh đẹp, nhưng anh không có một chút ấn tượng nào, chứ đừng nói là khơi dậy chút ít gợn sóng.

Anh cũng nghi ngờ, nhưng anh đã làm xét nghiệm quan hệ bố con, quan hệ huyết thống giữa Bánh bao nhỏ và anh là 99%, cho nên chỉ là tình một đêm.

Giống như nụ hôn dưới lầu căn hộ ngày đó, cũng đủ khiến bụng dưới của anh căng cứng, máu huyết sục sôi. Hoàng Trường Minh không hiểu được phản ứng mà cô mang đến cho anh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK