Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


"Cô sao?" Lam Ngọc Anh ngày ngẩn cả người.


Cô hơi tròn mắt, lộ rõ vẻ không dám tin, cứ thể nhìn qua nhìn lại hai con người.


Lúc trước người đàn ông bắt cô đến đây gọi "tổng giám đốc", cô còn tưởng đối phương là người nào, không ngờ lại là cô của Hoàng Trường Minh.


Hoàng Thanh Thảo cố tình nhưởng cao đôi mày: "Sao hả, không giống à? "Không giống lắm..." Lam Ngọc Anh vô thức lắc đầu, rồi lại giải thích: “À, cháu không có ý gì khác, cháu chỉ thấy...!“Cháu thấy gì?" Hoàng Thanh Thảo tò mò.


Lam Ngọc Anh ấp ủng: "Cháu cứ nghĩ là chị gái.


Hoàng Thanh Thảo ngẩn người, ngay sau đó hàng lông mày thanh mảnh lại càng nhưởng cao hơn.


Nếu là lời người khác nói, bà cũng chỉ coi là những lời a dua nịnh hót, nhưng từ miệng Lam Ngọc Anh nói ra thì bà lại tin tưởng vô điều kiện.

Vì dáng vẻ ngốc nghếch của cô lúc này khiến người ta chỉ muốn véo má cô một cái.

“Cháu tên Lam Ngọc gì ấy nhỉ?" “Lam Ngọc Anh ạ"
Hoàng Thanh Thảo nghe xong gật gù: “Ừm, cải trắng"
Có lẽ bà gọi “cải trắng” vì thấy cô quả dễ thương, lại trắng nõn nà, nhìn muốn cần cho một cái.

"..." Lam Ngọc Anh ngẩn người.

“Nhìn gì mà nhìn." Hoàng Thanh Thảo trừng mắt với cô, sau đó lại lập tức hớn hở: "Mới đứng trên tầng thượng có chưa đầy hai mươi phút mà đã sợ đến nỗi hai chân đứng không vững mặt tái nhợt như tờ giấy thế kia.


Nhìn dáng vẻ của cháu, không phải cải trắng thì là gì?" “Nhưng, cải trắng này, nể tình lời nịnh nọt vừa rồi của cháu, cô bằng nhiên có ấn tượng đặc biệt tốt với cháu đấy." "Cháu không nịnh hót." Lam Ngọc Anh dở khóc dở cười giải thích.


Đồng thời cô cũng cảm thấy bứt rứt trong lòng.

Cô là Ngọc Anh chứ không phải cải trắng...!“Đừng như đứng phạt thế, ngồi xuống rồi nói chuyện.

Cô già rồi, đứng lâu đau lưng không chịu nổi." Nói xong, Hoàng Thanh Thảo dứt khoát quay đầu đi vào phòng khách, ngồi phịch xuống ghế sofa, tiện tay túm lấy một chiếc gối tựa đặt ra sau lưng.

“Vậy thì cô đừng đi đôi giày cao gót mảnh như thế, cẩn thận trượt chân lại ngā." “Đi giày cao gót mới có khí chất.

Cái đồ cuồng công việc như cháu hiểu cái quái gì chứ." “Cô về khi nào vậy, sao không thông báo cho cháu một tiếng? Bố cháu biết chưa?" “Vẫn chưa.

Không vội, khi nào cần cô sẽ liên lạc với anh ấy.

Cô vừa mới xuống máy bay là đã vội vàng tới giải quyết chuyện của cháu rồi."
Lam Ngọc Anh lắng lặng ngồi nghe cuộc trò chuyện của hai người họ.


Hoàng Trường Minh từng nói với cô, anh và cô của anh khá thân thiết.


Lúc nhỏ ông Kiến Phong không lo cho anh, tất cả là một tay cô của anh nuôi nấng, lúc đó cô ấy mới chỉ hơn hai mươi tuổi, nhưng không một chút sợ những lời dèm pha ra vào, đi tới đâu cũng dắt anh theo, thậm chí còn vì anh mà làm thủ tục di dân, cùng anh đi học.

Còn nhiều đêm giao thừa, anh cũng cùng cô hai người ăn mì và thịt xông khỏi đón tết.


Thật ra cũng khó trách cô lại ngỡ ngàng.


Cho dù Hoàng Thanh Thảo sắp qua tuổi năm mươi nhưng vẫn không hề xuất hiện quá nhiều dấu vết của thời gian.

Bình thường có lẽ bà rất chú ý dưỡng da, bây giờ phải lại gần nhìn kỹ mới thấy vài nếp nhăn ở đuôi mắt.


Chẳng biết họ đã quay mặt về phía cô từ lúc nào: “Xem ra tổng giám đốc Minh của chúng ta từng nhắc về cô với cháu nhỉ?" "Dạ Lam Ngọc Anh ấp ủng
Nửa đùa nửa thật liếc nhìn sang Hoàng Trường Minh ở bên cạnh, Hoàng Thanh Thảo tiếp tục nói: "Sao, bây giờ càng khắc sâu ấn tượng về cô hơn phải không?" "Vâng ạ.

Lam Ngọc Anh gật đầu rất thành thật.

“Cải trắng, hôm nay cô bắt cóc cháu qua đây là có lời muốn hỏi cháu" Hoàng Thanh Thảo ngừng một chút rồi cất giọng lười biếng: "Sao thế? Sao cô lại nghe nói cháu đá cháu trai của cô hả? Còn không chỉ một lần mà là hai lần? Rốt cuộc tổng giám đốc Minh nhà cô có điểm nào cháu chưa vừa lòng? Nói ra đôi ba khuyết điểm để cô coi xem nào." "..." Lam Ngọc Anh mím môi lại.


Hoàng Thanh Thảo đột nhiên trở nên sắc sảo, ngoài cười nhưng trong lòng không cười: "Sao không nói gì? Có tin cô đá cháu bay ra ngoài cửa sổ không?"
Nghĩ tới cơn khủng hoảng khi bị đưa lên tầng thượng, Lam Ngọc Anh sợ hãi nhún vai lại.

"Cô, cô đừng dọa cô ấy nữa." Hoàng Trường Minh nhíu mày.

"Xót à?" Hoàng Thanh Thảo đùa giãn hỏi
Hoàng Trường Minh im lặng.


Bàn tay đặt trên đầu gối của Lam Ngọc Anh nhẹ nhàng năm chặt lại.


Hoàng Thanh Thảo nhìn anh rồi lại nhìn cô, phì cười thành tiếng, sau đó lại thở dài: “Thắng cháu trai của cô có điểm nào không tốt? Cho dù nó không phải loại thanh tao lịch thiệp thì cũng đàn ông ngời ngời.

Muốn diện mạo có diện mạo, muốn vóc dáng có vóc dáng, muốn năng lực có năng lực...!À, có thể tính tình hơi tệ một chút.


Nhưng điểm này cũng không thể coi là khuyết điểm gì, ai mà không có chút thiếu sót trong tính cách chứ, phải không?" "..." Lam Ngọc Anh nuốt nước bọt
Chắc chắn đây là những lời khen cháu trai mình chứ?
Hoàng Thanh Thảo khoanh tay trước ngực, trầm tư mấy giây rồi bất ngờ đã người sắt về phía cô.

"Lẽ nào sinh hoạt không điều độ?" "...!Lam Ngọc Anh suýt chút nữa cần vào lưỡi.

"Cô" Hoàng Trường Minh nổi giận.

“Khụ khụ." Hoàng Thanh Thảo hằng giọng, cười ha ha.

"Cô đùa thôi mà, xoa dịu bầu không khí chút thôi."
Lam Ngọc Anh cảm thấy mình không nên ở đây thêm nữa, cô lập tức đứng dậy: “Cháu phải về rồi ạ.

"Đợi đã, cải trắng." Hoàng Thanh
Thảo cũng đứng lên: "Cô đưa cháu về Dù sao cũng là cô bắt cóc cháu đến, về lý phải đưa cháu về "
Cuối cùng, dưới lời từ chối khéo léo của Lam Ngọc Anh, Hoàng Thanh Thảo vẫn kiên quyết đưa cô về nhà, thế nên sau cùng cô lại ngồi lên chiếc Land Rover trắng của Hoàng Trường Minh.


Lam Ngọc Anh không ngồi ghế lái phụ mà cùng Hoàng Thanh Thảo ngồi ở ghế sau.

Chỉ cần hơi ngước lên, cô sẽ nhìn thấy tấm lưng rộng lớn của Hoàng Trường Minh và một góc nghiêng tuần tú.


Chiếc xe thuần thục dừng lại dưới tòa nhà, Lam Ngọc Anh cầm chiếc túi xách mới mua lên.

Tổng giám đốc Thảo, cảm ơn cô."
Hoàng Thanh Thảo thấy vậy bật cười.


Cô gái ngốc này, rõ ràng bị mình bắt cóc mà còn nói cảm ơn.

“Đừng gọi tổng giám đốc gì nữa, gọi khô khan xa cách chết đi được." Hoàng Thanh Thảo đề nghị “Vâng, dì Thảo." Lam Ngọc Anh đổi cách xưng hô.

"Chẳng phải lúc nãy còn tưởng cô là chị gái sao, sao chớp mắt đã gọi là "di rồi, giả chết." "Vậy..." Lam Ngọc Anh khó xử "Cứ gọi là cô đi." Hoàng Thanh Thảo nói thẳng.


"...!Lam Ngọc Anh cần môi, gọi vậy đầu có trẻ hơn bao nhiêu đâu?
Cô bất giác liếc về phía ghế trước.

Nếu gọi là cô, dường như đã gián tiếp thừa nhận quan hệ giữa cô và Hoàng Trường Minh.


Dưới cái nhìn chăm chăm của Hoàng Thanh Thảo, cô bấm bụng gọi ra “Cô, cháu lên nhà đây ạ.

“Cho cô số điện thoại.

Hoàng Thanh Thảo bất ngờ nói thêm.


Lam Ngọc Anh còn đang do dự không biết có nên nói không thì di động trong túi đã bị người ta lấy mất.


Hoàng Thanh Thảo túm lấy tay cô, ẩn lên nút he mở vân tay, sau đó nhanh chóng nhập vào một dãy số, đồng thời ấn gọi, rồi lập tức lưu vào: “Đây là số cô, lưu sẵn cho cháu rồi nhé "
Lam Ngọc Anh không còn cách nào khác, đành nhận lại di động rồi gật đầu.


Đúng là cùng một tác phong làm việc với Hoàng Trường Minh, hình như cả ông Kiến Phong cũng vậy.

Lần trước hẹn cô, không cần biết cô có đồng ý hay không đã thay cô đưa ra quyết định, hình như cả gia đình họ đều như vậy, đều bá đạo, ngang ngược l
Lam Ngọc Anh lặng lẽ đẩy cửa xe ra, đang chuẩn bị xuống xe thì Hoàng Thanh Thảo ở bên cạnh ghé tới hỏi: “Thật sự không điều độ à?"
Tuy nói nhỏ nhưng Hoàng Trường Minh ở ghế trước rõ ràng đã nghe được.


Cảm nhận được hai tia nhìn sắc lẹm bắn ra từ gương chiếu hậu, sống lưng Lam Ngọc Anh lạnh lẽo a "Không phải."
Cô run rẩy hai vai, lắc đầu: "Anh ấy rất điều độ."
Ý thức được mình vừa nói gì, Lam Ngọc Anh xấu hổ không chịu được, cảm đầu chạy thẳng vào trong tòa nhà.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK