Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1588

Trương Tiểu Du ăn hết miếng bánh cuối cùng trên tay thì đối diện đã có người đưa một tấm khăn giấy tới.

‘Sau khi ăn xong bữa sáng, giống như thường lệ, cô giúp anh thu dọn đũa bát trong nhà bếp, sau đó việc rửa bát sẽ do anh đảm nhiệm Trương Tiểu Du uể oải đi ra phòng khách, cô muốn mở tỉ vi lên, nhưng lại thấy trên ghế sô pha có một túi đồ, đoán chừng tối hôm qua mới mua.

Đó là một chiếc túi mua sắm màu hồng với một chiếc nơ nhỏ trên đó và một xấp đồ tiếng Pháp. Không rõ đó là nhãn hiệu gì. Tuy nhiên, cô ấy nghĩ đến những sản phẩm màu hồng mà hai người họ đã mua ở cửa hàng phụ sản và trẻ sơ sinh trước đây, cô tưởng rằng đây lại là đồ mua cho em bé.

Khóe miệng Trương Tiểu Du cong lên và sờ vào bụng dưới của mình.

‘Vừa đưa tay mở túi, cô liền nhìn thấy hai chiếc áo lót cúp ngực bên trong, cả khuôn mặt cô đỏ bừng.

Người đàn ông này Thật không ngờ anh ta không chỉ là nói miệng mà còn làm ra cả những việc như vậy.

Trương Tiếu Du ném lại chiếc nịt vào trong túi, mặt đỏ bừng, có tiếng bước chân, ngẩng đầu liền nhìn thấy bóng dáng cao thẳng vừa từ phòng bếp đi ra, trên người còn có vài giọt nước. Đôi mắt đào hoa ấy cũng rơi vào túi hàng trên tay cô.

Không giống như cô, có chút ảm đạm.

Cô nóng bừng cả lỗ tai nhìn chäm chảm anh, đang nghiến răng trực phát ra âm thanh, cô nghe thấy anh đột nhiên trầm ngâm nói: “Sau ca phẫu thuật đêm qua, anh đã gặp Giai Lệt”

Trương Tiểu Du lặng người, không nói gì Cô cứ tưởng đêm qua anh về muộn là vì ca phẫu thuật, không ngờ là để đi Tống Giai Lệ?

Cầm trên tay gói giấy ăn, trong lòng cô có chút ghen tuông mặc dù không muốn thừa nhận.

Trần Phong Sinh dừng lại một lát, sau đó tiếp tục nói: “Lúc anh gặp cô ấy ở bãi đậu xe, vừa đúng lúc cô ấy bị Nguyễn An đánh, may mà anh đến đúng lúc”

“Trời ơi!” Trương Tiểu Du nghe thấy vậy đột nhiên ngẩng đầu lên  qua chưa được bao lâu, thật không hiểu rốt cục tại sao Nguyễn An lại có thể làm như vậy.

Cô cau mày nói: “Khi nào anh đi làm cho em đi cùng đến bệnh viện thăm cô ấy nhé!”

Nửa giờ sau, Trương Tiểu Du và Trần Phong Sinh xuất hiện trong một bệnh viện tư nhân.

Đi ngang qua cửa hàng hoa bọn họ liền mua một bó hoa tương, từ thang máy đi ra, đến gần cửa phòng bệnh Trần Phong Sinh mới đưa bó hoa cho cô cầm.

Trương Tiểu Du cong khóe môi, đưa tay đón lấy và ôm vào lòng. Cô cảm thấy anh quá phóng đại vì từ khi cô mang thai không để cho cô phải cầm bất kỳ thứ đồ gì dù chỉ hơi nặng, nhưng trong trái tim cô vẫn cảm thấy hết sức ngọt ngào.

Nhìn cánh cửa phòng bệnh đang mở, cô nhíu mày hỏi: “Cầm thú, cô ấy bị thương khá nặng phải không?”

“Ừm, không ổn lắm!” Trần Phong Sinh gật đầu.

Trương Tiểu Du im lặng thở dài, không biết nên nói gì, đối với chuyện bạo lực gia đình này đành bất lực, chỉ có thể nói: “Lát nữa chúng ta hãy cố gắng an ủi cô ấy nhé!”

Đôi môi mỏng của Trần Phong Sinh khẽ nhúc nhích, thốt ra một thanh điệu tán thành.

Bọn họ đến trước phòng bệnh, nhưng không có gõ cửa, mà là dừng ở cửa, bởi vì trong phòng bệnh ngoài Tống Giai Lệ mặc quần áo bệnh nhân, mặt đây thương tích, còn có một người đàn ông ở phía trước, chính xác còn có thể gọi là chồng mới cưới của cô ấy.

Lý do họ dừng lại ở đó mà không bước tiếp là bởi vì, Nguyễn An người đang quay ngang lưng lại với bọn họ, đang quỳ dưới đất, đầu gối thẳng đứng, bên cạnh là bó hoa hồng rất lớn màu đỏ tươi. Chính bởi vậy mà hai người bọn họ nên tiến vào hay rút lui.

Đột nhiên vang lên tiếng đập tay.

Trái tìm Trương Tiểu Du đột nhiên thất lại, cô sửng sốt, nếu như không theo dõi kỹ những gì đang diễn ra bên trong, suýt nữa cô lại tưởng rằng giữa ban ngày, Nguyễn An lại dám bạo hành cô ấy ngay trong phòng bệnh.

Nhưng nhìn thấy nơi mà cái tát rơi xuống, cô càng ngạc nhiên hơn.

“Bốp! Bốp! Bốp…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK