Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1577

Trương Tiểu Du sững sờ.

Lập tức, lúc này mới hiểu ra được, Tô Yến vốn dĩ không phải đi đến cửa hàng tiện lợi!

Dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán ra được, anh hai Trần Phong Niên ngày bận trăm công nghìn việc, không thể nào vô duyên vô cớ lái xe một đoạn đường xa đến đây như vậy, nhất định là do anh xúi giục, quả nhiên, đàn ông bị kìm nén quá lâu rất đáng sợ…

“Một buổi tối mà anh cũng không đợi được sao?” Trương Tiểu Du cười không được khóc cũng chẳng xong nói.

Trái cổ của Trần Phong Sinh nhấp nhô lên xuống, hơi thở nóng rực: “Một giây cũng không thể chờ được!”

Đôi mắt của anh dần biến đổi như mắt sói, Trương Tiểu Du cũng dần cảm thấy miệng khô lưỡi rát.

Khuôn mặt ửng hồng vùi sâu vào gối đầu, tầm mắt chỉ kịp liếc nhìn thấy anh vươn cánh tay thon dài cầm lấy chiếc hộp nhỏ đặt trên tủ đầu giường, mở hộp ra, dùng răng nanh xé toạc vỏ giấy nhôm.

Cảm giác được cô đang khe khẽ run lên, Trần Phong Sinh thở hổn hển: “Đừng lo, anh sẽ rất nhẹ nhàng!”

Dưới ánh trăng mờ ảo, hai người nôn nóng hận không thế hòa vào làm một.

Đêm khuya kéo dài.

Ngày hôm sau, trời nhá nhem tối, Trương Tiểu Du nghe thấy tiếng sột soạt thức dậy.

Cô còn cho rằng mình ngủ quá say, khi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, phát hiện bầu trời bên ngoài cũng mới lộ ra màu trắng bạc, đồng hồ báo thức điện tử trên tủ đầu giường hiện mới 6 giờ 15 phút.

Trương Tiểu Du mở nửa mắt, nhập nhèm kêu lên: “Cầm thú?”

Trần Phong Sinh nghe th: dừng lại cài nút áo sơ mi trong tay, xoay người, dùng đầu ngón tay vuốt ve trán cô, “Buổi sáng có lịch phẫu thuật, trước 8 giời rưỡi anh phải đến bệnh viện”

“.” Trương Tiểu Du ngây ra, sau đó không nói nên lời ‘Sáng hôm sau có lịch phẫu thuật, thế mà tối qua còn xa xôi ngàn dặm chạy đến, chỉ vì muốn làm chuyện đó, không kể vất vả thế này, lần này cô trải nghiệm được rồi, quả nhiên đàn ông bị kìm đến hỏng đúng là đáng sợ.

Trần Phong Sinh sau khi mặc quần xong, cầm lấy áo khoác trong tay, trước khi đi còn không quên cúi người hôn cô.

Trương Tiểu Du còn chưa tỉnh hẳn, còn bưồn ngủ, bị anh hôn đến choáng váng, hơn nữa đêm qua còn bị anh giày vò một trận, cơ thể vẫn còn mắn cảm, vô thức kêu thành tiếng.

Tiếng kêu này ngược lại khiến ánh mắt Trần Phong Sinh sâu hơn.

Một bàn tay to vươn tới dưới chăn bông, khóe môi nở một nụ cười xấu xa: “Nếu em muốn nữa, ừm, chúng ta nhanh một chút, có lẽ có thể sắp xếp trong nửa tiếng đó, cá vàng nhỏ, em muốn không?”

Trương Tiểu Du run rẩy, cắn răng: “Không muốn”

Muốn em gái anh á, cô mới không muốn.

Hành động của Trần Phong Sinh đêm qua rất dịu dàng, dường như sợ nhéo vỡ cô, tuy chủ muốn cô một lần, nhưng cuối cùng khi cô ngất đi, đồng hồ điện tử đã chỉ là nửa đêm rồi.

Trần Phong Sinh dường như chỉ trêu chọc cô, biết cô bây giờ là phụ nữ có thai, không thế mãnh liệt như trước được Cho nên anh căn môi cô, hứa: “Được, đề dành đến tối.”

Trương Tiểu Du trừng mắt.

Không phải đêm qua mới…

Nhìn thấy bóng dáng cao lớn đó bước ra khỏi phòng, cô đáng thương kéo cao chăn lên.

Trần Phong Sinh đi sớm, sau khi rời đi Trương Tiểu Du đã sớm lại ngủ thiếp đi, mãi đến gần tám giờ thì chuông báo thức vang lên, cô mới ngáp một cái, đứng dậy tắm rửa thay quần áo Hoạt động bắt đầu lúc mười giờ, hơn nữa rất gần khách sạn, nên thời gian rất thong thả.

Lúc 9 giờ 30 phút, Trương Tiểu Du từ trong phòng mặc quần áo chỉnh tề đi ra, đúng lúc cửa phòng bên cạnh cũng mở ra, người dẫn đầu bước ra là một thân hình cao lớn mặc vest, bước đi của anh ta lộ ra vẻ điềm đạm của doanh nhân, phía sau mắt kính là một đôi mắt dài và hẹp.

Trương Tiểu Du nhìn thấy Trần Phong Niên thì bất ngờ, mở miệng gọi: “Anh “ Ù”. Trần Phong Niên trả lời Sau khi gật đầu với nhau, dường như còn có chuyện, Trần Phong Niên nhìn đồng hồ, hai tay đút túi đi về phía thang máy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK