Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1644

“Không có sao, cũng là chuyện nhỏ” Khoa trưởng khoa phụ sản cười híp mắt khoát tay, ngay sau đó từ Trần Phong Sinh trên mặt chuyển qua Trương Tiểu Du, cười trêu ghẹo nói: “Cô Du, tôi nhìn cô gần đây khá tốt, ngược lại thì chồng cô tâm tình quá khẩn trương, nên buông lỏng một chút: “..” Trương Tiểu Du cần môi.

Mắt liếc mắt bên cạnh Trần Phong Sinh, cô từ trên ghế đứng dậy, thấp giọng cảm ơn nói: “Cám ơn Diệp chủ nhiệm, vậy không làm phiền ngài”

Trưởng khoa phụ sản mỉm cười gật đầu, sau đó đứng dậy đưa đi bọn họ nói: “Được, tôi bên này còn có một bệnh nhân, tôi cũng sắp tan sở. Hai người trở về đi, có chuyện gì thì liên lạc cho tôi”

Sau khi từ phòng khám bệnh ra ngoài, bọn họ đi về phía bãi đậu xe.

Đi xuống thềm bậc thang, vai của Trương Tiếu Du bị bàn tay to lớn của anh giữ lại, anh nhẹ nhàng dìu dắt, cô cũng lười đi vùng vãy, chỉ là cố ý đem mặt quay hướng bên kia, hết khả năng kéo ra khoảng cách.

Ánh mắt lơ đãng lướt qua, cô hơi kinh ngạc.

Có một bóng người quen thuộc xuất hiện ở trong tầm mắt cô “lại là Nguyễn An?

Không giống với lần trước siêu thị, lần này Trương Tiểu Du có thể khẳng định mình thấy rất rõ ràng, chắc chắn chính là Nguyễn An, cô không có nhận sai.

Ăn mặc thì thật là lịch sự nho nhã, cả người âu phục màu sẵm đi giày da, đang giơ tay lên gỡ nút cổ áo sơ mi, nhưng tình trạng có chút không tốt, lúc này.

anh ta đang bị hai người bảo vệ mang đi ra bệnh viện, hoặc chính xác hơn là bị đuổi ra ngoài.

Bởi vì khi đến phía trước một chiếc xe nhỏ, trong đó một người bảo vệ còn chỉ vào anh ta như là đang cảnh cáo điều gì Trương Tiểu Du cảm thấy Nguyễn An xuất hiện ở nơi này, tuyệt đối không phải là đi thăm bệnh.

Trần Phong Sinh đang móc ra chìa khóa xe, theo tâm mắt cô nhìn sang, nhất thời nhăn lại, muốn giải thích: “Cá vàng nhỏ, Nguyễn An là…”

“Em không muốn nghe” Trương Tiểu Du hé miệng cắt đứt.

Cô trực tiếp mở cửa xe chui vào ghế phụ bên cạnh tay lái, cúi đầu thả dây an toàn.

Trần Phong Sinh thấy vậy, cũng chỉ biết vòng qua đầu xe, vào từ cửa xe tay lái ngồi xuống, lái xe ra bệnh viện.

Trời chiều lúc này là khoảnh khắc xinh đẹp nhất, màu sắc ánh sáng hoa hồng bao phủ cả chiếc Cayenne, bên trong xe đều là màu hồng thäm, gặp phải trước mặt tín hiệu đèn đỏ, xe cộ cũng chậm dừng lại Trong suốt thời gian đi xe, thỉnh thoảng Trần Phong Sinh hướng cô nhìn qua, dường như là đang tính toán nắm bắt biểu tình thay đổi trên gương mặt nhỏ xíu của cô.

Trương Tiểu Du nghiêng ra trên ghế dựa, nhìn cảnh đường phố ngoài cửa xe.

Lúc này chính là giờ cao điểm tan việc, ven đường có không ít người đi đường, bên cạnh xe bọn họ càng nhiều người hơn nữa, thì ra ven đường có một tiệm trà sữa, nên là nhiều người qua đường cũng sẽ dừng chân dừng bước lại, đi mua một ly trà sữa.

Nhìn có vẻ thật đông đúc, đội ngũ xếp hàng thật dài.

Có một cô gái mặc quần áo thể thao, hình như cũng là mới vừa tan việc trong tay xách túi máy vi tính, đang cản ống hút ly trà sữa vừa mua xong vừa đi vừa uống, chắc hẳn mùi vị trà sữa rất ngon, hưởng thụ xong ánh mắt cô ta cũng híp lại Có tiếng nói trầm thấp một bên vang lên: “Cá vàng nhỏ, muốn uống trà sữa không?”

Trương Tiểu Du nghe vậy không lên tiếng, yên lặng thu hồi tâm mắt nhìn đèn tín hiệu màu đỏ phía trước Cũng không lâu lầm, đèn tín hiệu chuyển thành màu xanh lá cây, dòng xe chậm rãi chạy đi lần nữa khôi phục bình thường.

Sau khi Cayenne chạy qua ngã tư đường, lại không có tiếp tục đi về trước, mà là rẽ bên phải về hướng đèn, sau đó đậu ở bên lề đường.

Trương Tiểu Du không hiểu nhìn sang, chỉ thấy anh đã bắt đầu cởi ra dây an toàn, từ trong kính chiếu hậu nhìn dòng xe tấp nập qua lại, dáng vẻ chuẩn bị tuỳ thời đi ra khỏi xe, khóe miệng cô giật giật, cuối cùng vẫn không lên tiếng hỏi Cửa xe đóng lại, hình dáng Trần Phong Sinh cao ngất xuất hiện trên kính xe.

Trương Tiểu Du mới vừa rồi nhịn được không hỏi, cũng tự nhiên không quan tâm anh đi nơi nào, dứt khoát khoanh hai tay trước ngực, nhắm mắt nghỉ ngơi Thời gian chờ đợi tương đối dài, đại khái trôi qua hơn mười phút, nắng chiều ấm áp chiếu ở trên mặt cửa hàng, thời điểm cô cũng sắp ngủ gật, bên cạnh cửa xe rốt cuộc bị kéo ra.

Trần Phong Sinh trở lại lần nữa trên xe, trong tay thêm ly trà sữa ấm áp.

Trương Tiểu Du khẽ run, theo bản năng nghiêng đầu nhìn về phía bên cạnh, bên thấy trước tiệm trà sữa vẫn là đội ngũ thật dài xếp hàng như cũ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK