Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 779

Người đứng gần với cậu bé nhất chính là cô y tá tóc ngắn miệng luôn gọi Hoàng Trường Minh là anh Trường Minh. Cô ta nhoẻn miệng cười trêu chọc: “Nhóc đẹp trai! Không có công lao không nhận quà nhé! Đang yên đang lành sao tự nhiên cháu lại tặng kẹo que cho các dì ăn vậy?”

“Cảm ơn các dì đã chăm sóc cho bố của cháu ạ!” Đậu Đậu chớp chớp mắt trả lời rồi ngoan ngoãn nói tiếp: “Các dì vất vả rồi! Cháu tặng hết cho các dì số kẹo que này ạ!

Có mấy vị lận, vị táo là ngon nhất đó ạ!”

“Nhóc đẹp trai này! Bố cháu là ai vậy?”

“Phòng bệnh số ba ạ!”

Sau khi nghe thấy cậu nhóc nói như vậy, các cô y tá lập tức quay sang nhìn nhau.

Đặc biệt là nữ y tá tóc ngắn kia! Tin tức này đối với cô ta có tính sát thương cực kỳ lớn. Trước đây, cô ta chỉ điều tra sơ qua mà thôi! Hoàn toàn chưa có điều tra quá nhiều về cuộc sống riêng của Hoàng Trường Minh cả. Thật không ngờ anh vậy mà đã có đứa con trai lớn như vậy rồi!

Sau khi Đậu Đậu nhìn thấy Lam Ngọc Anh đi đến, cậunhóc lập tức chạy đến khoe: “Cháu tặng hết kẹo que rồi nè!”

“Cục cưng giỏi lắm!” Lam Ngọc Anh cũng không keo kiệt một chút nào cả. Cô mỉm cười rồi thơm lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé con. Sau đó, cô nhẹ nhàng cất tiếng: “Cháu về phòng bệnh trước đi nào! Để xem bố cháu có cần giúp gì không ha!”

“Dạ!” Đậu Đậu ngoan ngoãn nghe lời cứ như là một chú cún con vậy.

Nhìn thấy bóng hình nhỏ bé chạy đi càng ngày càng xa, y tả trưởng lại càng cảm thấy quen thuộc. Cô ta cười nói: “Hèn gì! Tôi cứ thấy đứa nhóc này trông giống ai đó. Thì ra là con trai của Tổng giám đốc Minh!”

“Ừm! Mặt mũi thằng bé đúng là giống bố của nó y như đúc!” Lam Ngọc Anh mỉm cười gật đầu. Cô ngưng một chút rồi lại cất giọng nói tiếp: “Nhưng rất nhiều người lại nói, hai mẹ con chúng tôi cũng có kha khá điểm giống nhau. Nhất là lúc cười đấy ạ!”

Lam Ngọc Anh cũng không nói dối một lời nào. Trước đây, lúc cô mang Đậu Đậu đi cửa hàng thời trang dành cho trẻ em để mua quần áo, nhân viên ở đó cũng đã từng nói như vậy.

“Ối!” Y tá trưởng hô lên. Trong nháy mắt, cô ta cũng đã hiểu được phần nào: “Cô Ngọc Anh, cô thật là may mắn đó nha!”

“Đúng thế! Tôi cũng cảm thấy như vậy!” Lam Ngọc Anh ngại ngùng cười trừ.

“Tôi về phòng bệnh trước nhé! Thời gian qua vất vả cho y tá trưởng rồi!”

“Làm gì có!”

Sau khi mỉm cười gật đầu, cô cũng không ở lại trạm y tá nữa. Lúc Lam Ngọc Anh xoay người rời khỏi, cô bắt gặp vẻ mặt đờ đẫn, thất vọng của cô y tá trẻ tóc ngắn kia.

Không phải là bạn gái sao?

Tất nhiên không chỉ dừng lại ở đó! Cô còn là mẹ ruột của con trai anh! Lam Ngọc Anh bước về phía trước, khóe môi không khỏi cong lên.

Đây là lần đầu tiên mà cô thể hiện chủ quyền với người khác trắng trợn đến như vậy!

Thật là thích

Sau khi quay trở lại phòng bệnh, thím Lý đã thu dọn xong gần như toàn bộ mọi thứ cả rồi. Còn Hoàng Trường Minh thì cũng đã thay bộ đồ bệnh nhân ra, khoác lên mình bộ quần áo khác. Anh mặc chiếc áo sơ mi tay ngắn cổ trụ, bên dưới là một chiếc quần dài màu xám nhạt. Xét về tổng thể, đây là một Hoàng Trường Minh hoàn toàn khác xa với dáng vẻ nghiêm túc trong những bộ đồ tây màu đen thường ngày. Nhưng sức hấp dẫn của bản thân thì không giảm đi chút nào cả.

Chỉ có điều, Lam Ngọc Anh cũng đã không còn phải lo lắng lại có hoa thơm bướm lượn vây quanh anh nữa.

Hoàng Trường Minh xoay người sang hỏi: “Thủ tục xuất viện làm xong rồi à?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK