Mục lục
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 717

Trong phòng bếp, thím Lý đã chuẩn bị xong hết các nguyên liệu, đang muốn gọi cô lại đây nêm nềm.

Lam Ngọc Anh nhận lấy tạp dề rồi đeo vào, thay thế công việc của thím Lý, bắt đầu công việc lu bù trước lò bếp, truyền ra tiếng khói lửa xèo xèo.

Bốn món một canh phong phú, phối hợp chay mặn dinh dưỡng rất cân đối, lúc mà cô bưng chén canh sau cùng ra, Đậu Đậu đã tầm xong ngồi ở ghế chờ, giương cải miệng nhỏ nanh không ngừng nuốt nước miếng, trông dáng vẻ đặc biệt đáng yêu.

Lam Ngọc Anh yêu thích không thôi mà sờ sờ khuôn mặt nhỏ nanh của nó: “Bé cưng đói bụng lắm đúng không, hiện tại có thể ăn cơm rồi!”

“Ngọc Anh vất vả quá đi mất.

Đậu Đậu nói xong thì vùi đầu ăn ngấu nghiên.

Lam Ngọc Anh không lập tức ngồi xuống, mà là đi ra khỏi nhà ăn, nhìn quanh một vòng không thấy được bóng dáng cao lớn kia, hơn nữa dường như áo khoác của bộ tây trang đang vắt trên ghế sô pha cũng không thấy đâu cả.

Cô nhíu mày hỏi thím Lý vừa từ trong phòng khách đi ra: “Thím Lý ơi, Hoàng Trường Minh lại trở về phòng sách rồi sao?”

“Ông chủ đi ra ngoài rồi!” Thím Lý trả lời cô.

“Đi ra ngoài sao?” Lam Ngọc Anh kinh ngạc.

“Đúng, ngay lúc cô đi vào xào rau, ông chủ đã cầm di động rời đi rồi!” Thím Lý gật đầu, nói tiếp: “Ông chủ bảo tôi nói với cô một tiếng, kêu cô và cậu chủ nhỏ ăn trước, không cần chờ ông chủ! Ông chủ đi ra ngoài gặp người ta, có chút việc cần xử lý, chừa cơm cho ông ấy là được rồi!”

Không hỏi kỹ thêm nữa, Lam Ngọc Anh mơ hồ đã có thể đoán được chuyện gì rồi.

Lê Tuyết Trinh gọi điện thoại cho anh, lúc này đi ra ngoài, chắc là đi gặp đối phương…

“Ồ” Cô hé miệng đáp khế một tiếng.

Ngoài cửa sổ, sắc trời dần dần tối lại, ánh trăng treo giữa màn đêm màu lam đậm, bốn phía có mấy vì sao lập lòe tỏa sáng.

Trong biệt thự có vẻ thật im lặng, trên tầng yên tĩnh, chỉ có âm thanh truyền đến từ chiếc TV dưới tầng.

Trong phòng khách chỉ có một ngọn đèn đang soi sáng, Lam Ngọc Anh nắm điều khiển từ xa ngồi trên ghế sa lon, tâm tư của cô hoàn toàn không nằm trên chương trình truyền hình, tầm mắt cô thủy chung nhìn về hướng cổng vào, theo mỗi phút mỗi giây trôi qua, khóe miệng của cô lại càng mím chặt hơn một một ít.

Lam Ngọc Anh củi đầu liếc nhìn đồng hồ.

Cách thời điểm chạng vạng anh đi ra ngoài, đã sắp qua bốn giờ rồi…

Tâm tình chờ đợi vô cùng lo lắng này khác với lần trước ở New York, anh và Nguyễn Phong đi uống rượu, cứ như có một con mèo không ngừng vươn móng cào lên trái tim của cô.

Không biết qua bao lâu, trong viện mơ hồ truyền đến tiếng động cơ ô tô, Lam Ngọc Anh dựng thẳng lổ tại lên nín thở lắng nghe, nghe thấy tiếng mở mật mã khóa truyền đến từ ngoài cổng, cô lập tức thu hồi tầm mắt.

Sau này tựa vào ghế sa lon, ánh mắt không hề chớp mà nhìn chăm chú vào ti vi.

Chẳng sợ lúc này kịch truyền hình đã chiếu xong bước vào giai đoạn quảng cáo, cô cũng không chớp mắt, làm như đang xem đặc biệt tập trung.

Cũng không bao lâu sau, có tiếng bước chân trầm ổn từ xa bước đến gần.

Hoàng Trường Minh cởi bỏ áo khoác tây trang, vừa tháo nút cổ tay áo hai bên, vừa hỏi cô: “Đậu Đậu đã ngủ rồi Sao?”

“Ừ” Lam Ngọc Anh đáp lại.

“Vân đang chờ anh sao?” Hoàng Trường Minh lại hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK