“Cái gì gọi là những lúc cặn bã thì khiến người ta căm hận, những lúc thâm tình lại rất đáng thương chứ?” Trần Hán Thăng nhìn Hồ Lâm Ngữ: “Mồm miệng lúc nào cũng tươn tướt, cậu muốn thi lên thạc sĩ không?” “Cút cút cút…” Hồ Lâm Ngữ mất kiên nhẫn xua tay, còn tưởng rằng người này tốt nghiệp rồi nên lương tâm trỗi dậy, ai ngờ vẫn là dáng vẻ cà lơ phất phơ như vậy. Trong khi Trần Hán Thăng và Hồ Lâm Ngữ đang nói chuyện với nhau, lại một nhóm sinh viên tốt...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.