Mục lục
Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lần đầu không có ai nghe máy, mặt Lâm Minh hầm hầm bình tĩnh gọi thêm lần thứ hai.

Bấy giờ Lê Nhược Vũ đã ra khỏi biệt thự nhà họ Lâm, thấy cuộc gọi đến từ Lâm Minh lập tức nén giọng nhận điện thoại: “A lô…”

Mới thốt ra một chữ thì đầu dây bên kia đã mất kiên nhẫn ra lệnh: “Mau kí vào thỏa thuận ly hôn đi! Không thì cô đừng trách tôi không nể nang gì đấy!” Hết lời lập tức tắt luôn, không hề cho cô cơ hội nói chuyện.

Nghe tiếng cuộc gọi kết thúc, Lê Nhược Vũ cau mày.

Mòe gì thế? Thỏa thuận ly hôn? Thế thì anh đưa đi chứ! Lại còn nể với cả nang, tưởng cô muốn làm vợ chồng với hay lắm hay gì ấy! Đồ cặn bãt Lê Nhược Vũ bên này đang tức giận bỏ đi, bên kia Lâm Minh lại đang vui vẻ.

Anh đã nhắc nhở rồi, nếu là một người biết điều thì cô ta nên ký tên cho nhanh rồi gửi trả lại đây.

Đến khi kết thúc mối quan hệ này, anh sẽ đến tìm bé mèo hoang.

Đôi mắt đào hoa đa tình cong cong: Chờ anh nhé mèo con…

Cúi xuống nhìn cái tên được lưu cho dãy số nào đó, nụ cười chợt vụt tắt: Bà Lâm? Ô, kẻ đầu óc đầu âm mưu đó mà cũng xứng làm bà Lâm hả?

Lâm Minh sửa thành kẻ mưu mô ngay tắp lự, anh định bỏ thêm tên cô vào nhưng lại không nhớ ra một cái tên nào cả.

Gô ta tên Lê gì gì đấy nhỉ?

Mẹ Lâm lại gân anh, nhíu mày hỏi: “Ranh con, sao con dâu mẹ khó chịu con lại không báo cho mẹ tiếng nào? Con bé có sao không?”

“Hả?” Lâm Minh chẳng hiểu mô tê gì.

Đang định lên lớp anh thì mẹ Lâm lại nhớ đến cảnh hai người thân thiết nên dẫn lòng xuống: “Mau đưa con bé đến bệnh viện đi! Đứng đực ra đây làm gì? Con định bỏ nó đi khám một mình chắc, chồng con gì lạ đời thế?!”

Tuy vẫn không hiểu lắm nhưng anh có thể đoán được phần nào từ lời mẹ Lâm.

Chắc là cô gái mưu mô đó lại lấy cớ bệnh nên không đến tham gia bữa tiệc rồi. Hừ, cũng biết điều, không chạy tới làm bẩn mắt anh.

“Đi lẹ lên, chắc con bé vừa mới đi đây thôi.”

Lâm Minh nương theo lực đẩy của mẹ Lâm ra đến cửa: “Con biết rồi, con đi đây.”

Đang không biết nên tìm cớ gì để chuồn đi thì cơ hội đến ngay trước mặt, tất nhiên anh sẽ không bỏ qua.

Thấy anh vội vã chạy đi, mẹ Lâm hài lòng gật đầu: Trẻ người non dạ chưa được dạy dỗ thôi, trước sau gì bà cũng biến thẳng ranh con này thành người chồng ngoan ngoãn rồi hai đứa nó sẽ cùng nhau sinh một đứa cháu mập mạp kháu khỉnh cho nhà họ Lâm…

Hai ngày cuối tuần, Lê Nhược Vũ không ra khỏi cửa, mà lười biếng ở nhà Hạ Tư Duệ cho cô nuôi ăn nuôi ngủ, hết ăn lại năm.

Nhưng vết hôn trên người vẫn chưa nhạt đi, Lê Nhược Vũ quả thực không còn cách nào, đành bảo Hạ Tư Duệ mua cho cô một ít cream tan máu bầm bôi lên.

Hạ Tư Duệ cười đến ngã nghiêng ngã ngửa, nhưng vẫn đi mua cho cô vài tuýp cream tan máu bầm mang về.

“Cũng không biết có tác dụng gì không nữa, dùng cream tan máu bầm để đi bôi lên vết hôn, tớ mới thấy lần đầu” Hạ Tư Duệ vừa nói, lại vừa cười nghiêng ngửa, “Xem ra người tôi nói tiểu biệt thắng tân hôn là hoàn toàn chính xác, hai người ba năm không gặp, có phải Lâm Minh nhịn suốt ba năm nay,để dành hết bao nhiêu sức đó cho một mình cậu đêm qua không hả?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK