Mục lục
Vô Thượng Sát Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thần sắc Tiêu Phàm khôi phục bình tĩnh, chém giết Băng Tộc Tộc Trưởng Băng Bất Đồng tựa như làm một việc không có ý nghĩa, chuyện làm đám người Băng Diệp dọa cho phát sợ.

Băng Bất Đồng là Bát Biến Chiến Thần, dù là ở chỗ này chỉ có thể phát huy ra Lục Biến Chiến Thần, thậm chí lực lượng Thất Biến Chiến Thần vậy cũng không phải ai đều có thể chém giết.

Băng Diệp lúc này mới phát hiện, bên trong đám người này cường đại nhất cũng không phải là Trọc Thiên Hồng, người cầm đầu cũng không phải là Lăng Phong, mà là Tiêu Phàm trên đường đi cực kỳ âm trầm.

Chỉ bằng thực lực chém giết Băng Bất Đồng, dù hắn là đánh lén, cái kia cũng không phải người bình thường có thể so sánh.

- Đi!

Băng Diệp khẽ cắn môi, không chút do dự hướng về phía trên lao đi.

Liền Băng Bất Đồng đều chết, bọn hắn đâu là đối thủ của Tiêu Phàm?

Trong nháy mắt, đám người Băng Tộc liền không thấy tăm hơi, chỉ có Băng Cẩn thần sắc đạm mạc đứng ở đó, không có bất kỳ biểu lộ gì.

Lúc Băng Tộc đám người rời đi, con ngươi Băng Cẩn mới tách ra thần thái, phẫn nộ nhìn Tiêu Phàm nói:

- Ngươi, ngươi giết gia gia ta?!

Tiếng nói vừa dứt, hắn liền đằng đằng sát khí phóng tới Tiêu Phàm.

- Cút!

Tiêu Phàm quát lạnh một tiếng, sát khí đáng sợ bắn ra, thân thể Băng Cẩn không nghe sai khiến bay ngược ra, đập ầm ầm phía trên vách đá lạnh tinh, lục phủ ngũ tạng rung động một trận, trong miệng tràn ra một tia máu tươi.

Nếu như không phải Băng Cẩn còn có một chút giá trị lợi dụng, Tiêu Phàm vừa nãy đã giết hắn, làm sao để hắn ở chỗ này ngang ngược càn rỡ.

Bị Khống Chế Tư Tưởng vậy mà một chút giác ngộ đều không có, còn dám la hét Tiêu Phàm om sòm, Tiêu Phàm không giết hắn đã coi như nhịn rất giỏi!

- Tam Ca lợi hại, vậy mà giết Băng Bất Đồng, bọn hắn đều bị dọa chạy.

Quan Tiểu Thất một mặt bội phục nhìn Tiêu Phàm nói.

Những người khác cũng nhao nhao đi tới, bọn hắn đều bị Tiêu Phàm bộc phát khí lực đáng sợ làm cho kinh động.

- Hắn còn chưa chết.

Tiêu Phàm lắc đầu, thần sắc vô cùng ngưng trọng.

- Không chết?

Đám người kinh ngạc vô cùng, bọn hắn vừa mới đều tận mắt thấy thân thể Băng Bất Đồng bị vô số kiếm khí giảo sát hầu như không còn, cái gì đều không lưu lại a, hắn lại làm sao có thể không chết đâu?

Bất quá Tiêu Phàm nếu nói như vậy, bọn hắn tự nhiên sẽ không hoài nghi lời nói Tiêu Phàm.

- Chờ đã, Tam Ca, ngươi sẽ không nói cho ta, trước đó Băng Tinh Quái Vật đó là Băng Bất Đồng chế tạo ra chứ?

Tiểu Kim đột nhiên phản ứng tới, hết sức kinh ngạc nói.

Cũng khó trách Tiểu Kim sẽ hoài nghi, những Băng Tinh Quái Vật đó đều có thể khởi tử hoàn sinh, người chế độ tạo ra bọn chúng lại làm sao có thể làm không được?

Nếu như Băng Bất Đồng thực sự là người chế tạo Băng Tinh Quái Vật, vậy hắn khẳng định sẽ không chết.

- Cái này ta không biết, bất quá, vừa mới giết chết hắn cũng không thấy được Mệnh Cách hắn, còn có Thần Lực Chi Tinh cũng không nhìn thấy.

Tiêu Phàm lắc lắc đầu nói.

Mệnh Cách cùng Thần Lực Chi Tinh là tiêu chí Chiến Thần cảnh, người sau khi chết, coi như Mệnh Cách sẽ tiêu tán, Thần Lực Chi Tinh cũng sẽ tồn tại.

Nhưng khi Tiêu Phàm vừa giết chết Băng Bất Đồng cái gì cũng không thấy.

Hơn nữa Tiêu Phàm cũng không tin, đường đường Băng Tộc Tộc Trưởng vậy mà yếu như vậy, chỉ có dạng thực lực này, phải biết, Băng Tộc so với các đại Cổ Tộc Chiến Hồn Đại Lục còn phải cổ xưa hơn.

- Hiện tại làm sao bây giờ?

Quan Tiểu Thất lo lắng nói.

Vừa nãy phân thân Băng Bất Đồng liền đáng sợ như thế, nếu như bản tôn Băng Bất Đồng đến, bọn hắn tuyệt đối không có chỗ hoàn thủ.

- Rời đi nơi này đã không kịp, Băng Bất Đồng khẳng định sẽ không bỏ qua chúng ta, chỉ là Nguyệt Thần Thiên Quan cùng Phi Vũ Thần Cung cũng đủ để cho Băng Bất Đồng liều mạng.

Con ngươi Tiêu Phàm sắc bén nhìn chăm chú phía trên.

- Lưu ở chỗ này hẳn phải chết là không nghi ngờ, còn không bằng hiện tại giết ra ngoài.

Nam Cung Tiêu Tiêu chiến ý tăng vọt.

Lăng Phong cũng lóe qua một tia lăng lệ, sau đó lại nói:

- Đúng, Lão Tam, ngươi không phải Hồn Văn Sư à, bố trí Truyền Tống Trận cỡ nhỏ hẳn có thể truyền tống ra ngoài.

Lời này vừa nói ra, ánh mắt đám người đều rơi vào trên người Tiêu Phàm.

- Thời gian không kịp.

Tiêu Phàm lắc đầu.

Đám người nghi hoặc không thôi, Băng Bất Đồng hiện tại đoán chừng cần một chút thời gian mới có thể chạy đến, tại sao không kịp?

Ý nghĩ vừa dứt, chỉ một thoáng, một cỗ khí tức vô cùng đáng sợ ngập trời quét sạch giữa thiên địa, tựa như một đầu man hoang Dã Thú thức tỉnh.

Khí thế kia như đại hải mênh mông hướng về Tiêu Phàm bọn hắn mãnh liệt mà tới, toàn bộ mặt đất bỗng nhiên rung động một cái.

- Chuyện gì xảy ra?

Đám người kinh ngạc nhìn phía trên, lại là nhìn thấy, Băng Diệp bọn hắn rơi vào cửa động, cũng không có rời đi, thần sắc mấy người cũng khó có thể bình tĩnh.

- Thần lực ba động này là Băng Bất Đồng.

Tiêu Phàm thập phần khẳng định nói ra, dứt lời, Tiêu Phàm cầm Tu La Kiếm trong tay tại mặt đất nhẹ nhàng hoạt động, lưu lại một cái dấu.

- Lão Tam, lúc nào ngươi còn ở chỗ này vẽ linh tinh.

Nam Cung Tiêu Tiêu lo lắng nói, lúc này, trừ Tiêu Phàm, ai cũng không cách nào bình tĩnh.

- Sợ cái gì, Băng Cẩn còn trong tay chúng ta a.

Thần sắc Tiêu Phàm đạm mạc, trên mặt cái gì đều không quan tâm, nhưng trong lòng cũng vô cùng ngưng trọng.

Thời gian ba cái hô hấp, mặt đất xuất hiện nguyên một đám dấu hình tròn, bên trong đánh một cái xiên kêu.

- Trọc Thiên Hồng, Tiểu Thất, Tiểu Kim, nhìn thấy những hình tròn đi, dùng toàn lực công kích, thẳng đến khi đánh vỡ mặt băng mới thôi.

Tiêu Phàm nói ra.

- Được!

Trong lòng mấy người mặc dù nghi ngờ nhưng vẫn không chút do dự làm theo, đối với Tiêu Phàm bọn hắn có loại tín nhiệm không hiểu.

Cũng chỉ có Tiêu Phàm, Trọc Thiên Hồng, Tiểu Thất cùng Tiểu Kim có thể miễn cưỡng ngăn trở Hàn Khí ăn mòn, cho nên Tiêu Phàm mới tìm bọn hắn, bất quá đoán chừng cũng chống đỡ không được bao lâu.

Mấy người đứng ở phía trên hình tròn, toàn thân khí thế tăng vọt nhìn thấy Tiêu Phàm một quyền giận oanh mà xuống, bọn hắn cũng nhao nhao động thủ.

Oanh!

Mặt băng rung động một cái, nhưng vẻn vẹn rung động một cái mà thôi, lấy thực lực bọn hắn vậy mà hoàn toàn không oanh phá được.

- Các ngươi phá không được, bên trên có một đạo Hồn Giới, Hồn Giới là cái gì, các ngươi hiểu không?

Băng Cẩn châm chọc khiêu khích vang lên:

- Hơn nữa, coi như các ngươi oanh phá mặt băng cũng chém không đứt xích sắt, những xích sắt này đều là Vạn Niên Hàn Thiết trải qua thiên chuy bách luyện chế tạo thành, đã không kém gì Thần Binh, các ngươi trốn không thoát!

- Ngươi nói thêm câu nữa, có tin ta cắt đầu lưỡi ngươi hay không?

Tiêu Phàm lạnh lùng liếc Băng Cẩn một cái.

Băng Cẩn biết rõ Tiêu Phàm là một Ngoan Nhân, nói ra khẳng định làm được, vội vàng ngậm miệng không nói nữa.

Quan Tiểu Thất, Tiểu Kim cùng Trọc Thiên Hồng ba người không ngừng công kích mặt băng, Lăng Phong cùng Nam Cung Tiêu Tiêu cũng gia nhập trận doanh, bọn hắn mặc dù không thể rời Tiểu Kim quá xa, nhưng ở bên người Tiểu Kim công kích vẫn không có bất cứ vấn đề gì.

Mặt đất rung động càng thêm lợi hại, cùng lúc đó cỗ uy áp bàng bạc cũng nhanh chóng tới gần, giống như một tòa núi lớn trấn áp tại tất cả trái tim mọi người.

Đám người thấy thế sắc mặt hoàn toàn thay đổi, nếu như bản tôn Băng Bất Đồng đến, bọn hắn khả năng liền phiền phức, bằng vào khí thế kia liền không biết so với trước chém giết cỗ phân thân cường đại gấp bao nhiêu lần.

- Dùng toàn lực!

Đạm nhiên trên mặt Tiêu Phàm cũng biến mất không thấy gì nữa, thật sự là thực lực Băng Bất Đồng mang đến cho hắn áp lực quá lớn, đoán chừng chí ít cũng là Cửu Biến Chiến Thần, thậm chí có thể là Chiến Thần Viên Mãn.

- Được!

Đám người gật đầu, rốt cuộc không có bất kỳ cái gì giữ lại, mỗi người đều muốn thi triển toàn lực, hướng về mặt băng đập tới!

- Oanh két ~

Một tiếng nổ vang, mặt băng bỗng nhiên nổ tung, hóa thành vô số băng tinh bay vụt tứ phương, nơi xa Băng Cẩn bị mấy khối băng tinh đánh trúng, máu tươi bắn tung tóe.

- Làm sao có thể?

Băng Cẩn kinh hãi nói.

- Vừa nãy đều nói, Lão Tam là Hồn Điêu Sư, so với Băng Tộc cẩu thí Hồn Điêu Sư các ngươi không biết cường đại hơn gấp bao nhiêu lần.

Trên mặt Nam Cung Tiêu Tiêu lộ ra vẻ đắc ý.

- Dù vậy, các ngươi phá vỡ mặt băng cũng chém không đứt Vạn Niên Hàn Thiết!

Băng Cẩn cười lạnh nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK