Mục lục
Vô Thượng Sát Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người Kiếm Vương Triều nghe thấy Tiêu Phàm nói liền vội vàng lui ra phía sau mấy bước. Tiêu Phàm này quá âm hiểm, bọn hắn sao có thể trở thành tên thanh niên áo trắng thứ hai cơ chứ.

- Hừ!

Thôi Thu hừ lạnh một tiếng, ngăn khuất trước người đám người Kiếm Vương Triều, nhìn Tiêu Phàm nói:

- Hôm nay nơi này có người che chở ngươi, ngươi có thể phách lối, đến ngày Học Viện Thi Đấu sẽ không còn ai bảo vệ được ngươi đâu!

- Cái gì Học Viện Thi Đấu, ta đâu nói muốn tham gia?

Tiêu Phàm nói ra một câu không khỏi khiến Thôi Thu tức muốn thổ huyết.

Tiêu Phàm thực sự là khó chơi. Thôi Thu một quyền tựa như đánh vào bông, căn bản là không có cảm giác.

- Tiêu Phàm ngươi nếu không tham gia Học Viện Thi Đấu thì hôm nay đừng nghĩ sẽ lấy được kiện vật phẩm nào!

Thất Dạ nghiêm nghị nói.

- Nguyện ý phụng bồi!

Tiêu Phàm nhàn nhạt thốt ra một câu, trên mặt lộ ra vẻ mặt khinh thường.

- Lão Tam, ngươi làm sao lại tới muộn như vậy, xem ra ta bỏ lỡ cái gì rồi à?

Đột nhiên, Bàn Tử ôm Niệm Niệm từ bên trong đấu giá hội đi tới, bên cạnh còn có Tuyết Lung Giác.

- Ca ca, ôm ôm.

Niệm Niệm đưa hai tay ra, nhào vào trong ngực Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm yêu chiều ôm Niệm Niệm, cảm thụ được ánh mắt băng lãnh bốn phía, trong lòng bất giác hơi lạnh. Những người này đối hắn như thế nào cũng không sợ, hắn sợ là Niệm Niệm sẽ gặp nguy hiểm.

- Ngọc Hiên huynh đã sớm chuẩn bị xong phòng nghỉ, đã chờ lâu rồi.

Bàn Tử cười nói:

- A, Tần lão, Tần Mộng Điệp, các ngươi cũng ở đây, nếu không cùng đi đi.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Phàm nói:

- Tiêu Phàm, cứ theo ý ngươi, ta cũng đã đặt trước một nhã gian bên kia.

- Vậy cùng ngồi một chỗ đi.

Tiêu Phàm cười cười, ngồi ở đâu cũng không quan trọng, hắn chỉ hy vọng có thể đấu giá được Luyện Dược Đỉnh.

Mấy người dưới sự hướng dẫn của Bàn Tử và Tuyết Lung Giác rất nhanh liền đi tới vị trí nhã gian của Tuyết Ngọc Hiên. Nhã gian coi như rộng rãi, có thể chứa được mười mấy người.

Tiêu Phàm liếc xuyên qua cửa sổ qua một cái. Phía dưới chính là Phòng Đấu Giá rộng lớn đủ dung nạp được một hai ngàn người, Phòng Đấu Giá lớn như thế hắn lần thứ nhất thấy được, trong nội tâm hơi có chút rung động.

Nhã gian mặc dù rộng rãi nhưng cũng không phải là hoàn toàn bị đóng kín. Trong một lầu có thể nhìn vào bóng người ở bên dưới, vị trí của Tiêu Phàm bọn hắn chính là lầu ba.

Cách không xa chính là vị trí gian phòng của Tuyết Ngọc Long và Vũ Thừa Quân, mà Trần gia Trần Phong, Bách gia Bách Lý Văn Phong cùng Bách Lý Cuồng Phong đều đặt trước cho mình một nhã gian.

Một bên khác, Tiêu Phàm nhìn thấy Bạch Vũ, Bạch Vũ cũng đồng thời nhìn thấy Tiêu Phàm, hơi hơi gật đầu ra hiệu.

- Huyết Yêu Nhiêu, Ảnh Phong?

Đột nhiên thần sắc Tiêu Phàm ngưng lại, hai tên gia hỏa này làm sao cũng tới?

Thời khắc Tiêu Phàm nhìn sang, trên mặt Huyết Yêu Nhiêu lộ ra vẻ xán lạn, giống như một đóa huyết mân côi nở rộ, còn Ảnh Phong chỉ nhàn nhạt gật đầu.

Cuối cùng, ánh mắt Tiêu Phàm rơi vào trên người một thanh niên. Thanh niên nam tử mặc chiến bào màu trắng, anh tuấn phi phàm, bá khí vô cùng, trên người xuyên suốt ra một cỗ phong phạm Vương Giả.

Hắn mắt sáng như đuốc, hai mắt bắn ra khí thế ác liệt, dường như Thần Kiếm nội uẩn vô tận. Hắn tựa như phát hiện ra ánh mắt của Tiêu Phàm, chuyển hướng nhàn nhạt nhìn một chút.

- Người kia chính là Lâu gia Lâu Ngạo Thiên!

Tuyết Ngọc Hiên bên cạnh hít sâu nói, bên trong Hoàng Thành Thập Tú, cũng chỉ có Lâu Ngạo Thiên là nhìn không thấu.

Có người nghe đồn Lâu Ngạo Thiên đã đột phá đến Chiến Vương cảnh, chỉ là không biết thực hư như thế nào. Cùng một thế hệ, cơ hồ không ai có thể làm cho hắn xuất thủ.

Tiêu Phàm gật đầu, hắn cũng cảm nhận được ngạo khí cùng cường thế của Lâu Ngạo Thiên, hiện tại hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Lâu Ngạo Thiên.

- Đấu giá hội chính thức bắt đầu, phàm là bất kỳ ai gây nhiễu loạn trong quá trình đấu liền bị trục xuất ra khỏi đấu giá hội!

Một đạo âm thanh vang u lãnh mà bá khí vang vọng trong đấu giá hội, trong nháy mắt tất cả đều trở lên yên tĩnh.

Chính giữa phòng Đấu Giá, bên trên bình đài đột ngột xuất hiện một lão giả mặc hắc bào. Ánh mắt lão giả rất bình tĩnh, khí thế Chiến Vương cảnh không chút nghi ngờ.

Ngay sau đó, dưới vô số ánh mắt chăm chú, một nữ tử mặc váy bó sát chậm rãi đi đến bàn đấu giá. Váy ngắn bó sát, tư thế gần như hoàn mỹ hiển lộ ra, lập tức khiến ánh mắt vô số tu sĩ trong Phòng Đấu Giá nổi lên những tia sáng khác thường.

- Là Lý Vũ Phỉ, Tuyết Nguyệt Hoàng Thành phân hội Lăng Vân Thương Hội đấu giá sư! Nữ Thần của ta, rốt cục cũng xuất hiện lần nữa!

- Cuộc bán đấu giá này không đơn giản, khiến Lý Vũ Phỉ tự mình chủ trì đoán chừng sẽ có bảo bối xuất hiện.

- Nghe nói có ba kiện vật phẩm thần bí, rất có thể là Lục Phẩm dược dịch, cường giả động phủ, bảo tàng địa đồ. Lý Vũ Phỉ chủ trì tất nhiên có thể đấu giá cao hơn.

Ánh mắt đám người đầy lửa nóng nhìn Lý Vũ Phỉ, trong lòng đối với đấu giá hội lần này cũng càng thêm mong đợi. Dựa theo kinh nghiệm của giới đấu giá hội lần trước, phàm là Lý Vũ Phỉ chủ trì đấu giá hội đều sẽ có bảo bối cực kỳ trân quý.

- Vì để đền đáp tín nhiệm của mọi người đối với Lăng Vân Thương Hội, đấu giá hội hết thảy gom góp được 128 vật phẩm đấu giá, vô luận chất lượng hay là số lượng đều hơn trước kia. Hi vọng các vị đang ngồi ở đây đều có thể lấy được đồ vật mà bản thân muốn, hiện tại, mời xem kiện vật phẩm đấu giá thứ nhất.

Lý Vũ Phỉ cười nhạt một tiếng.

Lời nói vừa dứt, sau lưng bình đài đột nhiên thêm một hộp dài màu đen, Lý Vũ Phỉ chậm rãi đi đến hộp bên cạnh, nhẹ nhàng mở ra.

Đột nhiên từng đạo kim sắc quang mang từ bên trong hộp bắn ra. Bốn phía hư không kim quang chiếu rọi, toàn bộ bàn đấu giá đều chiếu kim bích huy hoàng.

Trong mắt tu sĩ lóe lên vẻ cực nóng, đồ vật trong này tuyệt đối không hề đơn giản.

- Đây là Kim Thiền Hồn Sí, là do Lục Phẩm Chú Tạo Sư dùng cánh Song Dực Kim Thiền cùng xương cốt rèn đúc mà thành. Tu sĩ Chiến Tông cảnh sử dụng Kim Thiền Hồn Sí có thể ngự không phi hành. Hồn Lực tiêu hao cực nhỏ, Chiến Tông cảnh đỉnh phong thi triển Kim Thiền Hồn Sí có thể cùng Chiến Vương sơ kỳ phân cao thấp!

Lý Vũ Phỉ cầm một đôi kim sắc cốt vũ nói ra, nụ cười quyến rũ động lòng người.

- Tê!

Đám người nghe vậy liền hít vào ngụm khí lạnh, có thể ngự không phi hành, đây là thứ tất cả Chiến Tông cảnh cùng tu sĩ cảnh giới phía dưới thiết tha muốn có.

Đối với tu sĩ cấp thấp mà nói, nếu như trong chiến đấu có thời gian dài phi hành thì cơ hồ đã đứng ở thế bất bại.

Chẳng ai ngờ rằng đấu giá hội vừa mới bắt đầu, Lăng Vân Thương Hội liền lấy ra cực phẩm bậc này, nếu như là ở bên ngoài đoán chừng sẽ phải tranh đấu đến máu chảy thành sông.

- Kim Thiền Hồn Sí, thực sự là kiện cực phẩm Hồn Binh.

Tiêu Phàm hít sâu mọt hơi, trong mắt cũng lóe qua một tia khát vọng nồng đậm, nếu có Kim Thiền Hồn Sí, hắn cũng có thêm thủ đoạn chạy trốn.

- Ngũ Phẩm Hồn Binh Kim Thiền Hồn Sí, bắt đầu 50.000 Trung Phẩm Hồn Thạch!

Theo thanh âm Lý Vũ Phỉ vang lên, Tu Sĩ phía dưới trong nháy mắt đều điên cuồng lên, 50.000 Trung Phẩm Hồn Thạch, tương đương với 500 vạn Hạ Phẩm Hồn Thạch, giá cả cũng không tính là quá đắt, Kim Thiền Hồn Sí có cái giá này tuyệt đối là bình thường.

- 60.000!

- 70.000!

- 75.000!

Kim Thiền Hồn Sí nhanh chóng tăng giá, trong lúc nhất thời không có xu thế dừng lại, đối với tu sĩ Chiến Tông cảnh mà nói, đây tuyệt đối là một kiện Hồn Binh.

- Lăng Vân Thương Hội thực sự sử dụng công phu sư tử ngoạm, theo ta thấy, Hồn Binh này tối đa cũng chỉ đáng giá 3 vạn mà thôi.

Gặp Tiêu Phàm chuẩn bị kêu giá, Bàn Tử đột nhiên nói ra.

- Hả?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK