Mục lục
Vô Thượng Sát Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiêu Phàm trở lại Thần Châm Các, lại phát hiện đám người sớm đã chờ hắn lâu ngày.

- Lão Tam!

- Tam Ca.

- Sư thúc.

Nhìn thấy Tiêu Phàm xuất hiện, Bàn Tử, Tiểu Kim, Tiểu Minh, Quan Tiểu Thất cùng Bắc Thần Phong tất cả đều chào đón, thần sắc đám người vô cùng kích động.

Nhìn thấy Bàn Tử không việc gì, trên mặt Tiêu Phàm cũng lộ ra nụ cười, một quyền đánh trên người vào Bàn Tử, cười nói: - Lão Nhị, hoan nghênh trở về.

- Yên tâm, từ nay về sau cũng sẽ không để cho các ngươi lo lắng.

Bàn Tử thoải mái cười nói, nhưng con ngươi lại vô cùng kiên định, trên mặt càng lộ ra một loại tự tin vô địch.

- Có câu nói này của ngươi thì ta yên tâm rồi.

Tiêu Phàm cười nói:

- Đúng rồi, Tiêu Thành không có chuyện gì chứ.

- Tiêu Thành tạm thời không có việc gì, bằng không ta cũng sẽ không sớm chạy về, bất quá...

Bàn Tử lắc lắc đầu nói, trong mắt lóe lên vẻ tàn khốc.

- Tuy nhiên làm sao?

Tiêu Phàm nghe vậy, sắc mặt khẽ hơi trầm xuống một cái.

Bàn Tử hít sâu một hơi đem sự tình phát sinh vài ngày trước giảng thuật cho Tiêu Phàm, thần sắc Tiêu Phàm biến hóa không ngừng.

- Người Đại Long Đế Triều đến giết ta? Là người Hoa gia?

Tiêu Phàm nhíu mày, tại Đại Long Đế Triều, hắn cũng chỉ dây vào Long gia và Hoa gia, Long gia đã giải quyết ân oán xong vậy cũng chỉ còn Hoa gia.

- Hẳn là Hoa gia, hai tháng trước, sự tình ngươi đang ở Đại Long Đế Đô cũng truyền đến nơi này, về sau Long gia đột nhiên bị Hoa gia hủy diệt, nghe nói Đại Long Đế Chủ chết thảm, Long Tiêu bị bắt sống, có vẻ như chỉ có Long Thần chạy trốn.

Quan Tiểu Thất chen lời nói.

- Cái gì, Long gia bị hủy diệt?

Tiêu Phàm kinh ngạc vô cùng, trong lòng lại bổ sung một câu:

- Hẳn là bởi vì nguyên nhân Long Vũ cứu ta, thế nhưng Hoa gia không thể cường đại như thế.

- Sự tình này ta biết một chút.

Bắc Thần Phong nhìn ra nghi ngờ trong lòng Tiêu Phàm, nói:

- Hình như là Cửu Tiêu Thương Hội Lôi gia nhúng tay vào.

- Lôi gia? Lôi gia cùng Diêm La Phủ không phải vì Mộ Dung Tuyết mà tới sao?

Tiêu Phàm càng thêm nghi hoặc.

- Ta cảm thấy là trùng hợp, Lôi gia có lẽ là đặc biệt vì Mộ Dung Tuyết mà đến, nhưng cùng Hoa gia lại có quan hệ, giết ngươi cùng giết Mộ Dung Tuyết vừa lúc đụng cùng một chỗ.

Bàn Tử suy nghĩ một chút nói.

Tiêu Phàm gật đầu, cũng chỉ có giải thích sự tình này như vậy, bất quá trong lòng hắn có một loại lửa giận vô danh, ngưng tiếng nói:

- Hay cho Hoa gia, dám tìm Tiêu gia ta gây phiền phức, cũng đừng trách ta không khách khí.

- Tam Ca, thù này ta giúp ngươi báo.

Trong mắt Quan Tiểu Thất lóe lên một vòng sát quang, cười tà nói:

- Vừa mới nhận được tin tức, lần này Nam Vực Đại Bỉ sơ tuyển chính là tại Long Hoàng Đế Đô.

- A?

Con ngươi Tiêu Phàm cũng hơi sáng lên, lạnh giọng nói:

- Xem ra ta cùng Đại Long Đế Triều thật đúng là hữu duyên rồi.

- Mạc tiền bối nói, sự tình Tiêu gia ngươi không cần lo lắng, lần trước để người Hoa gia tìm tới Tiêu Thành chỉ là ngoài ý muốn, lần sau Đại Long Đế Triều cùng Diêm La Phủ đến bao nhiêu sẽ chết bấy nhiêu.

Bàn Tử lại bổ sung một câu.

Nghe thấy Bàn Tử nói, bọn Quan Tiểu Thất lộ ra vẻ kinh ngạc, Diêm La Phủ chính là một trong Tam Đại Tổ Chức Sát Thủ, người Tiêu gia vậy mà không để ở trong mắt?

Chỉ có Tiêu Phàm coi như bình tĩnh, bởi vì hắn biết Thần Phong Học Viện bất phàm, phải biết Nam Cung Vũ phái người đi đều áp không được Tiêu Thành, huống chi Hoa gia?

Có lẽ đúng như Bàn Tử nói, lần trước chỉ là ngoài ý muốn mà thôi.

- Ngươi mới vừa nói Nam Vực Đại Bỉ sơ tuyển, không phải nói Nam Vực Đại Bỉ sao?

Tiêu Phàm nghi hoặc nhìn Quan Tiểu Thất nói, hắn đối với những sự tình này cơ hồ đều hoàn toàn không biết gì cả.

Hắn thấy, chỉ cần có đầy đủ thực lực liền có thể tiến vào Vô Song Thánh Thành.

- Cái này ta biết, cái gọi là Nam Vực Đại Bỉ kỳ thật không chỉ là tu sĩ Cửu Đại Đế Triều, mà là tu sĩ toàn bộ Nam Vực, địa điểm cử hành là ở Vô Song Thánh Thành.

Bàn Tử nói ra, đây chính là chỗ tốt của đệ tử đại gia tộc, đối với những tin tức này đều biết nhất thanh nhị sở.

Ngừng lại, Bàn Tử lại nói ra:

- Tại Đại Long Đế Triều chỉ là sơ tuyển, chỉ có đạt tới điều kiện bọn họ mới có tư cách tham gia cái gọi là Nam Vực Đại Bỉ, nói đến cùng, kỳ thật chỉ là vật làm nền cho người Vô Song Thánh Thành mà thôi.

Nghe nói như thế, thần sắc đám người ngưng tụ, bản thân bọn họ chỉ là vật làm nền sao?

- Vậy như thế nào mới có tư cách tham gia?

Tiêu Phàm ngưng tiếng nói, hắn cho tới bây giờ không cho rằng bản thân chỉ là một vật làm nền.

Một đường đi tới, hắn gặp gỡ không ít thiên tài, Vương Triều, Hoàng Triều, Đế Triều, có bao nhiêu người ngã xuống trong tay hắn, coi như Thánh Thành thì đã sao?

- Rất đơn giản, khảo nghiệm Ý Chí Lực, người có Ý Chí Lực càng mạnh, cơ hội lựa chọn càng lớn, bởi vì khi bọn hắn nhìn đến, người Ý Chí càng mạnh thì tiềm lực cũng càng lớn.

Bàn Tử hít sâu một cái nói.

- Nếu như vậy, chỉ có người thực lực Chiến Hoàng cảnh trở lên mới có tư cách tiến vào, bởi vì danh ngạch có hạn định, lấy thực lực chúng ta tiến vào Vô Song Thánh Thành không khó, nhưng mấu chốt là sau khi tiến vào Vô Song Thánh Thành.

Bàn Tử lại nói.

- Về sau sẽ như thế nào?

Tiêu Phàm không nghĩ ngợi hỏi.

- Về sau chúng ta sẽ tham gia Nam Vực Đại Bỉ, Nam Vực Đại Bỉ rất tàn khốc, bất quá người sống sót có thể lựa chọn gia nhập các đại thế lực Vô Song Thánh Thành. Chỉ là nếu như thực lực quá thấp mà nói, chưa chắc có thể sống sót gia nhập Thánh Thành.

Trong mắt Bàn Tử lóe lên vẻ ngưng trọng:

- Đương nhiên, tài nguyên tu luyện cùng thiên địa linh khí Thánh Thành không phải nơi này có thể so sánh, dù tàn khốc như thế nào cũng sẽ khiến tu sĩ chạy theo như vịt.

- Tàn khốc? Tàn khốc như thế nào, có tàn khốc hơn Sát Vương Thí Luyện sao?

Trong lòng Tiêu Phàm lẩm bẩm, lúc trước hơn một vạn người tham gia Sát Vương Thí Luyện, cuối cùng chỉ còn lại không đến 100 người.

Tỉ lệ tử vong đạt tới 99%, việc này là chân chính là cửu tử nhất sinh rồi.

Tàn khốc, đây chẳng qua là đối với tu sĩ cấp thấp mà nói, đối với cường giả mà nói căn bản không quan tâm.

- Lúc nào đi?

Tiêu Phàm nhớ thời gian Nam Vực Đại Bỉ càng ngày càng đến gần mới đúng.

- Đúng rồi Tam Ca, ta tới tìm ngươi chính là cố ý nói cho ngươi biết, ngày mai Chiến Hồn Học Viện sẽ thống nhất dùng Phi Độ Chiến Thuyền đưa người đi qua, ngươi cũng đừng quên, sư tôn ta đã thay ngươi báo danh.

Quan Tiểu Thất nói ra.

- Được, ta biết rồi.

Tiêu Phàm gật đầu, con ngươi càng ngày càng kiên định, trong lòng chậm chạp nói:

- Tiểu Ma Nữ, chờ ta, ta tới đây!

Nhịp tim Tiêu Phàm có chút gia tốc, trong đầu hắn đã nghĩ đến bản thân xuất hiện ở Vô Song Thánh Thành, nhìn thấy Tiểu Ma Nữ.

- Yên tâm, Lão Tam, chẳng mấy chốc sẽ nhìn thấy Tiểu Ma Nữ.

Bàn Tử vỗ vỗ bả vai Tiêu Phàm nói.

- Ân.

Tiêu Phàm nhẹ giọng cười một tiếng.

Hai ngày tiếp theo, Tiêu Phàm một mực ở Thần Châm Các chỉ điểm Tần Mặc cùng Lê Ngự Châm Cứu Chi Thuật, theo thực lực đề cao, Tiêu Phàm khống chế Hồn Lực đã đến cấp độ khủng bố.

Hai Thất Phẩm Luyện Dược Sư Tần Mặc cùng Lê Ngự lại hoàn toàn bị thủ đoạn của Tiêu Phàm làm cho chấn kinh.

- Sư huynh, Tiêu Nhất Châm thật đúng là danh phù kỳ thực.

Lê Ngự từ đáy lòng cảm thán nói.

- Sư huynh, ngươi đã đột phá đến Bát Phẩm rồi?

Tần Mặc chấn kinh nhìn Tiêu Phàm, thật sự là thủ đoạn Tiêu Phàm như thần hồ kỳ kỹ, bọn hắn cũng có chút xem không hiểu.

Tiêu Phàm chỉ nhàn nhạt lắc đầu cười một tiếng, thầm nghĩ trong lòng:

- Bát Phẩm Luyện Dược Sư, có lẽ vậy.

MinhLâm - Lục Đạo -

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK