Mục lục
Vô Thượng Sát Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiêu Phàm nhìn thấy Hoàng Phủ Danh Hiên không nói, trong lòng cũng ngoài dự liệu, chẳng lẽ hắn thực sự bị ta hù dọa? Hay là hắn tin tưởng lời mình nói?

- Chẳng lẽ ngoài Chiến Hồn Đại Lục, thật sự còn có một thế giới khác?

Trong lòng Tiêu Phàm hồ nghi, trong đầu trong nháy mắt nhớ tới phía dưới U Minh Thâm Giản nhìn thấy Ngũ Hành Phong Ấn.

Nghĩ vậy, trong lòng Tiêu Phàm run một cái, có điều rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh, trong lòng oán thầm:

- Xem ra Chiến Hồn Đại Lục này còn phức tạp hơn so với ta tưởng tượng.

- Tiêu Phàm, ngươi có dám thề với trời, con ta không chết?

Hồi lâu, Hoàng Phủ Danh Hiên nói ra một câu.

- Đương nhiên!

Tiêu Phàm lập tức liền chuẩn bị thề với trời, tu giả vốn là nghịch thiên nhi hành, hơn nữa hắn là Tu La Điện Chủ, nên chẳng tin cái gì lời thề.

Chỉ là chưa đợi Tiêu Phàm mở miệng, đột nhiên lại có một thanh âm vang lên.

- Thiên Thần hiền chất có bị ngươi giết chết hay không thì tạm thời để ở một bên, con ta bị ngươi chặt hai chân, ngươi lại muốn từ chối thế nào?

Chỉ thấy gia chủ Sở gia Sở Tam Sinh mở miệng nói.

- Ngươi lại là ai vậy?

Tiêu Phàm lạnh lùng nói ra.

- Gia chủ Sở gia Sở Tam Sinh!

Sở Tam Sinh lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiêu Phàm, mặc dù không dám xông vào Long Hồn Cốc, nhưng khí thế trên người hắn sớm đã bao phủ Tiêu Phàm, đáng tiếc Tiêu Phàm cũng bất vi sở động.

- Thế nào, chẳng lẽ sinh tử Thiên Thần huynh liền không quan trọng bằng con trai của ngươi hay sao? Hoàng Phủ gia chủ lo lắng cho an nguy của con trai thì có gì sai? Khi nào đến lượt ngươi nói chuyện linh tinh?

Trên người Tiêu Phàm sát ý tràn ngập, đối mặt gia chủ Sở gia, hắn cũng không ăn nói nhẹ nhàng.

Sở gia dù sao hắn cũng sẽ giết tận, hiện tại có đắc tội hay không thì cũng thế. Về phần Hoàng Phủ gia tộc, mặc dù Tiêu Phàm giết Hoàng Phủ Thiên Thần, nhưng mà tạm thời cũng không muốn đối địch với Hoàng Phủ gia tộc.

- Ngươi!

Sắc mặt Sở Tam Sinh âm trầm, cách đó không xa Hoàng Phủ Danh Hiên sắc mặt không tốt, hiển nhiên lời nói của Tiêu Phàm đặt trọng tâm vào hắn.

- Ngươi cái gì ngươi, Sở Nhạn Nam con trai của ngươi chính là bị ta gây thương tích, vậy ngươi muốn thế nào? Vòng thứ ba Nam Vực Đại Bỉ, mặc dù không thể giết người, nhưng mà bị thương là không thể tránh được. Sở gia ngươi chẳng lẽ còn muốn phá vỡ quy củ Chiến Hồn Điện hay sao?

Ngữ khí Tiêu Phàm ngày càng khó nghe.

- Quy củ Chiến Hồn Điện tất nhiên phải tuân thủ, nhưng ngươi không nên tâm địa ngoan độc như thế!

Sở Tam Sinh đâu nghĩ đến miệng lưỡi Tiêu Phàm lợi hại như vậy, trong lúc nhất thời không biết nói gì, hồi lâu mới nói ra một câu.

- Tâm địa ngoan độc? Trong thi đấu sử dụng độc dược, người gian trá âm hiểm như thế, nói thật, nếu như vòng thi đấu thứ ba có thể giết người, ta sẽ không chỉ là chặt hai chân con trai ngươi, ta sẽ trực tiếp lấy mạng hắn

Tiêu Phàm sát ý ngày càng lạnh, quanh thân kiếm khí tung hoành.

Lời này hắn phát ra từ nội tâm, nếu như có thể giết người, Sở Nhạn Nam đã không biết chết bao nhiêu lần.

Sắc mặt Sở Tam Sinh âm trầm tới cực điểm, toàn thân hơi run rẩy, từng ấy năm tới nay, hắn còn chưa bao giờ tức giận với một tên tiểu bối như thế.

- Lúc ấy có rất nhiều người nhìn thấy, Trì Thu Tuyết bị con trai của ngươi dùng độc ăn mòn không còn một mảnh, nếu như ta không phải Luyện Dược Sư, bây giờ còn có thể đứng đây nói chuyện cùng ngươi sao? Ta không giết hắn, chỉ là chặt hai chân hắn, miễn cho hắn đi khắp nơi hại người, lại có gì sai?

- Ngươi không biết cách dạy con, còn dám tới đây tìm ta gây phiền phức, đòi đánh đòi giết. Nếu như ta là ngươi, đoán chừng đã sớm tìm khối đậu hũ đâm vào đó tự tử, đâu dám ở nơi này mất mặt xấu hổ!

Tiêu Phàm nói như bắn liên thanh, khiến Sở Tam Sinh không có chút lực nào phản bác, câu nói sau cùng, càng khiến Sở Tam Sinh tức giận mặt đỏ tới mang tai, kém chút phun ra một ngụm máu.

Đám người tất cả đều trợn tròn mắt, bọn hắn đâu nghĩ đến, Tiêu Phàm lại không coi ai ra gì như vật, đến Sở Tam Sinh cũng dám mắng, hắn chán sống rồi sao?

Có điều, lúc bọn hắn nghe được lời Tiêu Phàm nói, cũng không khỏi nhíu mày, nếu như đổi lại bọn hắn, lại có dám chặt hai chân Sở Nhạn Nam hay không?

Đoán chừng phần lớn người mặc dù có đủ thực lực, cũng sẽ không dám làm thế, tối đa cũng chỉ đánh bại Sở Nhạn Nam mà thôi.

Nơi xa, Tô Cổ Tông thấy cảnh này, trong lòng sớm đã bồn chồn:

- Tiêu Phàm này, thật đúng là không đơn giản, hai đại gia tộc liền bị hắn bãi bình như thế, đoán chừng Sở Tam Sinh đã hận không thể lập tức rời đi, lại không có mặt mũi giết Tiêu Phàm.

Quả nhiên, Sở Tam Sinh nơi xa hất áo bào lên, lạnh rên một tiếng nói:

- Hừ, chữa cho con ta xong, ta sẽ để hắn tự tìm ngươi báo thù!

Dứt lời, Sở Tam Sinh mang theo người Sở gia giận dữ rời đi.

- Nhớ kỹ lần sau trước khi đến tìm cái chết thì viết di thư trước đi, ta sẽ không thủ hạ lưu tình nữa đâu.

Tiêu Phàm nhìn qua bóng lưng Sở Tam Sinh, mặt coi thường nói.

Người Sở gia liền đi như vậy, còn chưa bắt đầu đánh, Sở gia liền bị miệng Tiêu Phàm đánh bại, đây là điều chẳng ai ngờ tới.

- Tiêu Phàm, Lăng Thiên con ta chết như thế nào?

Đột nhiên, thanh âm Lăng Thừa Đạo lạnh lùng phá vỡ yên tĩnh. Tiêu Phàm được hạng nhất, hắn muốn quang minh chính đại giết Tiêu Phàm đoán chừng hơi khó.

Nhưng mà, nếu như Lăng Thiên bị Tiêu Phàm giết chết, dù phải liều cái mạng này, hắn cũng sẽ diệt Tiêu Phàm.

- Con trai của ngươi chết như thế nào thì liên quan rắm gì tới ta? Có phải trong thiên hạ có con chó con mèo nào chết, cũng phải tới hỏi Tiêu mỗ ta.

Tiêu Phàm cau mày một cái, vô cùng khó chịu nói.

Con chó con mèo? Tiêu Phàm vậy mà nói Lăng Thiên là chó mèo?

Đám người vẻ mặt kinh ngạc, tiểu tử này không phải cố ý chọc giận Lăng Thừa Đạo chứ, chẳng lẽ hắn không đặt Lăng gia vào mắt?

- Những người khác dù muốn giết con ta, đoán chừng cũng không làm được, cũng chưa chắc dám làm. Ngoài ngươi ra còn ai, ai có thể giết hắn?

Lăng Thừa Đạo sát khí trùng thiên.

- Lăng gia chủ đang khen ta sao?

Tiêu Phàm ra vẻ kinh ngạc nói:

- Nể tình ngươi khen ta, ta ngược lại có thể nói cho ngươi biết con trai ngươi chết như thế nào.

Lăng Thừa Đạo cau mày, những người khác cũng nín thở ngưng thần, cẩn trọng lắng nghe, sợ bỏ lỡ cái gì.

Sắc mặt Tiêu Phàm rất bình tĩnh, tình cảnh này hắn đã sớm quen thuộc, ánh mắt hắn tìm gì trong đám người, hồi lâu, ánh mắt Tiêu Phàm rơi vào một trên một thân ảnh.

Cái hướng kia, chính là hướng vị trí Giang Thiên Vân cùng Giang U Nguyệt, hai người nhìn thấy ánh mắt Tiêu Phàm nhìn về phía mình, trong lòng nhấc lên một cỗ bất an nồng đậm.

- Ta nhớ, lúc ấy Lăng Thiên hình như là cùng Giang U Nguyệt mang người đến đánh. Phải rồi, Giang U Nguyệt dẫn người có vẻ như đều là cái gì mà người dự tuyển Chiến Thần Điện, từng người đều là tu vi Chiến Đế đỉnh phong. Lúc đầu ta tưởng là bọn họ đến giết ta, nhưng ta bị dọa cho phát sợ, không nghĩ tới về sau bọn hắn vậy mà tự giết lẫn nhau.

Tiêu Phàm vô cùng bình tĩnh nói ra.

- Ngươi nói xàm!

Nơi xa, Giang U Nguyệt phẫn nộ gào thét:

- Lăng Thiên phế tu vi của ta, ta làm sao có thể giết chết được hắn?

Lời này vừa nói ra, ánh mắt đám người không hẹn mà cùng rơi vào trên người Giang U Nguyệt, bên trong ánh mắt đều là vẻ cổ quái

- Giang U Nguyệt đúng không, có vẻ như ta không hề nói ngươi giết chết Lăng Thiên, làm sao ngươi chưa gì đã thừa nhận?

Tiêu Phàm nhún nhún vai, bộ dáng vô tội.

Cùng lúc đó, trên người Lăng Thừa Đạo bộc phát ra sát khí đáng sợ, từng bước một đi về hướng mấy người Giang Thiên Vân.

- Lăng Thừa Đạo, cho dù là con ta giết Lăng Thiên, nhưng Lăng Thiên cũng phế con ta, khiến hắn sống không bằng chết, ngươi còn muốn như thế nào nữa!

Sắc mặt Giang Thiên Vân đại biến, người của bọn hắn ở đây đều không phải đối thủ của Lăng Thừa Đạo.

- Vậy hắn càng đáng chết!

Lăng Thừa Đạo giờ phút này lửa giận xen lẫn, đâu để ý tới nhiều như vậy, trực tiếp đánh thẳng hướng cha con Giang Thiên Vân.

- Liền đánh rồi?

Nơi xa, đám người kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, hoàn toàn bị chiêu này của Tiêu Phàm làm cho chấn kinh.

Vốn dĩ Ngũ Đại Gia Tộc vây giết Tiêu Phàm, lại bị hắn gặp chiêu phá chiêu, từng chút phá giải, bây giờ chỉ còn lại hai đại gia tộc.

Hai đại gia tộc này, lại phát sinh chuyện gì đây?

Lục Đạo

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK