Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1255

Tim đập thình thịch, cơ thể hơi run rẩy, bác sĩ Trương đang miết tay ở dưới bàn, lắc đầu: “Tôi không biết lời này của cậu chủ là có ý gì.”

Đứng dậy, ly rượu bị Trần Vu Nhất ném xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh: “Không biết sao? Đây là muốn tôi tự mình moi ra? Vậy được, liên quan tới bệnh tình của tôi, bác sĩ Trương thấy như nào? Chỉ cần phẫu thuật cắt túi tinh hoàn, có cần cắt hoàn toàn nó không?”

Bác sĩ Trương vẫn không lên tiếng, Trần Vu Nhất đưa tay, trực tiếp túm cổ áo của ông ta, bóp chặt cổ.

Bị bóp không thở được, mặt của bác sĩ Trương đỏ bừng, hô hấp khó nhọc, cũng thật sự bị dọa rồi, ông ta vội nói: “Cậu chủ, tôi nói.”

Nghe thấy lời này, Trần Vu Nhất hất tay, ném ngã ông ta ra đất: “Nói!”

“Mới đầu chuyện ngày chỉ là chẩn đoán sai, tôi là định nói với cậu chủ, nhưng mợ chủ tìm tôi, cô ấy nói quá yêu cậu, chuyện này đối với cô ấy mà nói là cơ hội, cô ấy không muốn bỏ lỡ, khiến tôi đã sai càng sai.” Bác sĩ Trương ngồi trên đất, mở miệng nói.

Những lời này, là Lâm Nam Kiều dạy ông ta ngay từ đầu, hai người là người trói chung trên một chiếc thuyền, ai cũng không thoát được.

“Bởi vì một câu của cô ta, cho nên ông lừa gạt tôi sao?” Trần Vu Nhất cười lạnh, chân đạp lên ghế, có chút u ám lạnh lẽo.

“Khoảng… khoảng… khoảng thời gian đó tôi rất thiếu tiền… mợ chủ cho tôi một khoản tiền… tôi lúc đầu cũng là bị mờ mắt…”

Vừa nói, bác sĩ Trương vừa tát chính mình, trong lòng ông ta đã có cân nhắc, nếu nói ra quan hệ của hai người, chỉ sợ lúc này ngay cả mạng cũng không giữ được, cho nên đã nói như vậy.

Trần Vu Nhất nghe thế, ánh mắt thâm trầm đen kịt, bác sĩ Trương nhìn mà hoảng sợ, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

“Ha, bản lĩnh thật sự giỏi, hiện nay ngay cả tôi cũng dám tính kế, rất tốt, đợi đấy!”

Ném lại một câu như vậy, Trần Vu Nhất giống như cơn gió rời đi, bác sĩ Trương lúc này mới dám thở dốc, vội vàng gọi điện.

Âm thanh truyền đến lại là đã tắt máy, bác sĩ Trương càng vội đến độ toát mồ hôi hột, ông ta bây giờ có hơi sợ, không biết Trần Vu Nhất sẽ đối phó ông ta như thế nào!

Lâm Nam Kiều và Cát Mỹ Ngọc ăn tối ở phòng khách, nghe thấy tiếng bước chân, hai người quay đầu nhìn thấy là Trần Vu Nhất thì không khỏi lộ ra sự vui vẻ.

Nhưng chưa kịp mở lời, Trần Vu Nhất thô bạo túm cổ tay của Lâm Nam Kiều, kéo cô ta lên phòng.

Lúc đó, do biên độ động tác quá lớn, Lâm Nam Kiều không theo kịp, được vài bước thì ngã ra sàn, Cát Mỹ Ngọc nhìn mà rất lo lắng, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Trở về phòng, Trần Vu Nhất đóng cửa lại, Lâm Nam Kiều thở hổn hển, nhíu mày: “Sao vậy?”

“Thật sự coi tôi là đồ ngu để chơi đùa sao?” Trần Vu Nhất từng bước ép sát cô ta, trong mắt mang theo huyết tinh.

Một câu đơn giản lại thành công khiến trái tim của Lâm Nam Kiều bắt đầu đập điên cuồng, lưng của cô ta dán chặt vào tường, lắc đầu, không biết anh ta đang nói cái gì.

“Ông ta đã nói thật rồi, cô cảm thấy cô còn có thể che giấu tiếp sao?”

Lâm Nam Kiều lúc này mới biết suy đoán của mình quả nhiên không sai, móng tay dài đâm vào trong thịt non ở lòng bàn tay, gây đau đớn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK