Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 1351

“Đừng cố thử khiêu khích sự kiên nhẫn của tôi, ngày mai thứ nên mang thì mang theo toàn bộ cho tôi, nếu không trực tiếp ra tòa, tôi không có thời gian lãng phí với cô!” Ánh mắt của Trần Vu Nhất rất lạnh.

Lâm Nam Kiều nhíu mày, không thèm quan tâm anh ta, không ly hôn được, vậy nên nhà họ Trần cô ta có thể quay về, với lại, đồ còn chưa thu dọn, cô ta phải quay về nhà họ Trần thu dọn đồ đạc.

Ở lại nhà họ Trần, cô ta không đi nữa, lần thu dọn này đã thu dọn mấy tiếng đồng hồ, thu dọn tới khi trời tối, cô ta nằm trên giường ngủ.

Trần Vu Nhất uống rượu rồi, anh ta uống không ít, anh ta hy vọng uống say để mơ, lại hy vọng mình nhớ rõ sự đau khổ này.

Về đến nhà họ Trần, từ xa, anh ta có thể nhìn thấy đèn phòng sáng, không cần nghi ngờ, Lâm Nam Kiều ở trong phòng.

Lại nghĩ tới Thân Nhã, lồng ngực của Trần Vu Nhất phập phồng kịch liệt, nếu không phải cô ta, anh ta và Thân Nhã bây giờ sẽ sống rất hạnh phúc!

Nếu không phải do cô ta, anh và Thân Nhã, còn cả con của bọn họ, lúc này đang một nhà ba người đoàn tụ.

Nếu không phải do cô ta…

Một chuỗi cảm giác muốn ép điên anh ta, khi ánh mắt lại chạm vào chiếc xe đỗ ở một bên, anh ta cất bước đi tới.

Nơi này vừa hay là góc chết, camera không quay được, Trần Vu Nhất không nói hai lời, cầm gậy sắt lên, đập mạnh vào chiếc xe.

Sự đau đớn, tức giận, hối hận quấn thành một con rắn độc ở trong tim anh ta, nó đang gặm nhấm, ngấu nghiến, cắn xé trong tim anh ta.

Cuối cùng, những độc tố này vào lúc này bị ép ra, ra sức đập, đánh, tiếp lượt lần này đến lượt khác.

Cho tới khi mệt rồi, mỏi rồi, cánh tay không thể nhấc lên được nữa, Trần Vu Nhất lúc này mới thôi, ném chiếc gậy sắt vào trong thùng rác, rời đi.

Lâm Nam Kiều ngủ một buổi tối, nơi này là biệt thự xa hoa, cô ta không muốn rời đi, nhưng không được, Trần Vu Nhất luôn bắt ép cô ta.

Tuy nhiên, đợi khi cô ta mang đồ đạc và vali đi tới cạnh chiếc xe, cô ta không nhịn được mà hét lên: “Aaaaaa!!”

Chiếc xe món tài sản giá trị cuối cùng của cô ta, cô ta định bán chiếc xe đổi thành tiền, nếu không với chút tiền hiện nay của cô ta căn bản không nuôi được chiếc xe như này.

Nhưng giờ thì sao, chiếc xe bị hủy rồi! Bị đập tan nát! Ngay cả hình dáng ban đầu cũng không nhìn ra nữa!

Lâm Nam Kiều ném vali ở trên đất, gào lên: “Trần Vu Nhất! Anh là tên khốn! Anh ra đây cho tôi! Ra đây! Ra đây!”

Tiếng của cô ta rất to, trong đó mang theo sự giận dữ muốn thiêu đốt tất cả, Lâm Nam Kiều tức đến nỗi đứng không vững.

Trần Vu Nhất vẫn đang ngủ, căn bản không nghe thấy tiếng gào của cô ta.

Mặc cho cô ta ở dưới tầng quát tháo như nào cũng phí công, cuối cùng cô ta không nhịn được nữa, Lâm Nam Kiều cả người hùng hổ chạy lên trên tầng, đưa tay trực tiếp đẩy cửa phòng ngủ của Trần Vu Nhất ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK