Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 191

Hoàn toàn thức trắng, nhắm cả hai mắt cũng không ngủ được.

Cô ta ngẩng đầu lên, thấy bóng người cao ráo kia từ xa tới gần.

Mỗi sáu rưỡi sáng sớm hàng ngày, người đó đều ra vườn sau chạy bộ, thói quen này duy trì suốt mười mấy năm chưa đổi.

Tư thế của Thẩm Hoài Dương khỏe khoắn, mạnh mẽ như một con sư tử hùng dũng, bước chạy như bay, vòng theo đường mòn quanh co của vườn hoa về phía trước.

Thẩm Hải Băng lẳng lặng chăm chú dõi theo bóng dáng của anh, nhìn anh từ xa đến gần, sau đó đến ngay bên cạnh mình.

Nhưng anh cứ như không nhìn thấy cô ta, ánh mắt phẳng lặng không chút gợn sóng, thấy anh chuẩn bị lướt ngang qua người mình, cô ta vội gọi: “Hoài Dương!”

Thẩm Hoài Dương nhìn cô ta, lạnh nhạt hỏi: “Cô, có chuyện gì không?”

Bị anh nhìn như vậy, lòng Thẩm Hải Băng thoáng căng thẳng, đồng thời âm thầm giễu cợt bản thân.

Cuối cùng cô ta cũng không biết nên nói gì, đôi tay rũ bên người hơi siết lại, rõ ràng cảm nhận được tình trạng mình ngày càng tệ hại.

Thật lâu sau, cô ta thốt ra được một câu vừa gượng gạo vừa căng thẳng: “Chúc mừng năm mới…”

Thẩm Hoài Dương không nói tiếng nào, cứ như vậy nhìn chằm chằm cô ta không chớp mắt, tựa như phải nhìn xuyên qua người cô ta vậy.

Hai người gần nhau như vậy, mà anh cũng chỉ nhìn chằm chằm cô ta. Thẩm Hải Băng luôn bình tĩnh, tự tại cảm thấy luống cuống, tự mình dời mắt đi, không nhìn anh nữa.

Thấy cô ta lúng túng như vậy, anh mới đầy thâm ý thu hồi ánh mắt, trả lời: “Chúc cô năm mới vui vẻ…”

Hờ hững như có như không, thậm chí không biết vô tình hay cố ý còn nhấn mạnh vào tiếng “cô” kia.

Hai người tách ra, Thẩm Hải Băng ngã ngồi xuống băng ghế, trái tim đập quá nhanh dần bình tĩnh lại, nhìn theo bóng lưng anh đến khi hoàn toàn khuất mắt.

Cô ta ngồi yên không nhúc nhích một lúc lâu, vẻ mặt thâm trầm nghiêm nghị, tựa như đang suy nghĩ một chuyện cực kỳ quan trọng… Hôm nay là mùng hai tết, ăn sáng xong, theo tập tục thì cần về nhà ngoại.

Trong khi Diệp Giai Nhi vẫn đang sửa sang lại đồ đạc chuẩn bị lên đường thì Thẩm Hoài Dương đã thay xong quần áo, nhìn cô và nói: “Đi thôi…”

“Anh biết phải đi đâu à?” Diệp Giai Nhi cau mày.

“Trong mắt mợ Thẩm, tôi không rành chuyện đời đến thế à?” Anh cất cao giọng, vòng tay ôm eo cô, cùng ra khỏi phòng.

Xe đã khởi động sẵn, hai người lên xe, quà mừng cần mang đều đã chuẩn bị đầy đủ, đặt tại ghế sau xe.

Diệp Giai Nhi không khỏi nhìn anh thêm mấy lần, người đàn ông này thật sự rất hiểu phép tắc lễ nghi… Nhưng mà, cô thật sự không muốn anh theo cô về nhà mình… Cô hơi nghiêng đầu nhìn chằm chằm gò má của anh, băn khoăn nghĩ ngợi.

“Quan sát lâu vậy rồi, mợ Thẩm cảm thấy gương mặt này thế nào?” Thẩm Hoài Dương đánh một vòng tay lái, môi khẽ giương lên.

“Ngũ quan cân đối, coi như vừa mắt.” Nhịp tim Diệp Giai Nhi chợt tăng tốc, hai má đỏ ửng, hắng giọng che đi sự mất tự nhiên.

“Chỉ là ngũ quan cân đối thôi à? Tôi tưởng trong mắt mợ Thẩm thì gương mặt này của anh Thẩm phải đủ được gọi là đẹp nghiêng nước nghiêng thành chứ…”

Tiếng cười quyến rũ, êm tai của Thẩm Hoài Dương mơn trớn tai cô, ánh mắt biếng nhác, điển trai, nho nhã.

“…” Đẹp nghiêng nước nghiêng thành? Anh tưởng anh là mỹ nữ nghiêng thành đổ nước chắc? Khoác lác không biết ngượng!

“Chẳng lẽ anh không biết nghiêng nước nghiêng thành chỉ dùng để tả phái nữ à?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK