Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 365

Chắc là người tới cứu trợ, Diệp Giai Nhi chống hai tay xuống đất, chậm rãi đứng lên, đi theo bọn họ ra ngoài.

Thẩm Hoài Dương dừng chân, nghiêng tai lắng nghe, lúc nghe thấy tiếng bước chân truyền đến phía sau thì anh mới bước tiếp.

Cơ thể khó chịu khiến Diệp Giai Nhi đi rất chậm, một lúc sau, hai người đã cách nhau một khoảng khá xa.

Bên ngoài hang động có rất nhiều người, vừa thấy có người đi ra, bọn họ lập tức cầm chăn đến.

Mãi cho đến khi ngồi trong xe, cái lạnh thấu xương mới dần dần tan biến, tay chân lạnh ngắt mới có chút cảm giác.

Xe cứu thương dừng ở bên, Thẩm Hải Băng được đưa thẳng lên xe cứu thương, Thẩm Hoài Dương lên xe với cô ta. Lúc rời đi, ánh mắt anh nhìn lướt qua cô.

Anh thấy cô đi lại ổn định, ngoài sắc mặt hơi xanh xao ra thì không có chỗ nào bất thường.

Nơi nào đó trong lòng anh bất giác được thả lỏng, sau đó thu hồi tầm mắt.

Diệp Giai Nhi ngồi trong chiếc xe màu đen, xuyên qua cửa sổ, nhìn xe cứu thương chạy càng lúc càng xa.

Xe chạy về hướng biệt thự, trên đường đi cơn đau dữ dội lại ập đến, cô lấy tay ôm bụng rồi co người lại.

Cơn đau này dữ dội hơn nhiều so với những lần đau vừa rồi, khiến sắc mặt Diệp Giai Nhi trong chốc lát trở nên tái nhợt, thậm chí trên trán còn túa mồ hôi hột.

Vịn tay vào lưng ghế, cô thở hổn hển nói với người tài xế bên cạnh: “Tới… bệnh viện…”

Tài xế không dám do dự, nhanh chóng lái xe đến bệnh viện gần nhất. Mở cửa xe, Diệp Giai Nhi đi từng bước nhỏ về phía trước.

Cô thậm chí còn cảm nhận được một luồng nhiệt ấm áp đang chảy ra từ trong cơ thể, toàn thân cô phát run, hoảng sợ không nói nên lời.

Cô sợ đứa bé sẽ xảy ra chuyện… “A! Cô ấy chảy máu!” Có người qua đường hét lên.

Ánh mắt những người xung quanh lập tức nhìn sang cô, trong đó có rất nhiều người tốt, một người đàn ông đi tới ôm cô lên, nhanh chóng chạy vào bệnh viện.

Ngay lập tức, bác sĩ và y tá đẩy cô vào phòng phẫu thuật.

Trên đường đi, Diệp Giai Nhi nắm lấy tay bác sĩ, mặt đã không còn chút máu, cô thành khẩn, bất lực, hoảng sợ cầu xin: “Bác sĩ, cứu con tôi… Tôi cần con…”

Giờ phút này, cô không còn ai để nhờ vả, cô chỉ có thể cầu cứu bác sĩ…

Không có ai để dựa dẫm, cô chỉ có thể dựa vào chính mình, dựa vào sự kiên trì và quyết tâm của chính mình!

Lúc này, cô không thể sợ hãi, nếu ngay cả cô cũng sợ thì con của cô sẽ phải làm sao bây giờ?

Con của cô chỉ có một mình cô thôi, cô cũng chỉ có thể dựa dẫm con mình. Vô thức nghĩ đến hình bóng của người đàn ông kia, cô bỗng thấy đau đớn, hai tay siết chặt chăn bông, nước mắt chảy ra…

“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức!” Bác sĩ chỉ buông xuống một câu như thế rồi bắt đầu chuẩn bị.

Sau khi tiêm thuốc mê, một lát sau, cô bắt đầu hôn mê, bác sĩ bắt đầu cấp cứu, đèn đỏ trong phòng mổ bật sáng.

Ở nơi khác.

Đèn đỏ trong phòng mổ vẫn đang sáng.

Thẩm Hoài Dương ngồi trên băng ghế, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn phòng cấp cứu, nhân viên cầm một bộ âu phục mới tinh đi tới: “Tổng giám đốc Thẩm.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK