Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 779

Mở cái bật lửa lên, ngọn lửa màu xanh nhấp nháy, có một cảm giác quỷ dị u ám không ngừng lấp lóe nhảy nhót…

Cầm lấy túi xách, cô thấy ở trên giường có hơi lộn xộn, cúi người xuống định kéo ga giường cho thẳng thớm, sắp xếp gối cho ngay ngắn, còn chưa kịp đứng dậy thì đã nghe thấy một tiếng kêu bén nhọn như muốn thủng cả màn nhĩ truyền đến.

Trong phòng khách chỉ có Tô Tình, ngoại trừ bà ta, còn có thể là tiếng rít gào có ai nữa chứ?

Chỉ là Diệp Giai Nhi tuyệt đối không quan tâm đến tiếng thét bất ngờ của Tô Tình.

Cô đứng dậy đi ra khỏi phòng, lúc cảnh tượng trước mắt đập vào trong mắt, cả người cứng ngắc đứng yên tại chỗ, giống như là một pho tượng.

Ngọn lửa, ngọn lửa đỏ rực bùng cháy phừng phực, vô cùng mãnh liệt, cái rèm treo trên cửa sổ sát đất cũng đã bị nhóm lửa, ngọn lửa cháy bừng bừng cao cả mét, giống như lâm vào trong biển lửa.

Tô Tình lui ra phía sau, sắc mặt tái nhợt không còn màu máu, thân thể lại không ngừng run rẩy, bà ta không ngờ lửa lại lớn như thế, ngay cả thời gian phản ứng cũng không có.

Lúc nhìn thấy Diệp Giai Nhi, Tô Tình ném hết tất cả sợ hãi và oán hận lên trên người cô, vẫn không quên âm thầm đè máy ghi âm: “Đều là cô, đều là do cô, tại sao cô lại muốn hại tôi như vậy chứ, tại sao?”

“Ngậm miệng lại!” Gương mặt lạnh lùng của Diệp Giai Nhi trắng bệch, ánh mắt nhìn về phía cửa, lửa ở đó cháy quá mãnh liệt, muốn đi ra ngoài căn bản là chuyện không thể nào.

“Cô muốn hại tôi, cô muốn giết chết tôi, cô thật là độc ác, cô còn ác hơn một mụ đàn bà độc địa.” Tô Tình cũng không quan tâm ngọn lửa đang thiêu đốt trước mặt, cứ mắng chửi Diệp Giai Nhi liên tục.

“Con mẹ nó bà ngậm miệng lại cho tôi!” Cô đã không còn nhẫn nại với Tô Tình, hét lớn một câu.

Ngọn lửa lan ra rất nhanh, đồng thời rất dữ dội, chỉ trong nháy mắt mà khói đặc đã dâng lên cuồn cuộn, làm cho mắt người không ngừng chảy nước mắt.

Trong nháy mắt, ngọn lửa giống như là một con quái thú mở miệng tràn đến trước mặt, gương mặt bị lửa hun nóng, trong lòng Diệp Giai Nhi biết rất rõ ràng mình không thể tiếp tục như vậy được, không thể tiếp tục đứng ở đây, nếu không thì chỉ có một con đường chết.

Chạy vào trong phòng tắm vẫn còn chưa bị lửa bén tới, cô nhanh chóng lấy khăn mặt, dùng nước lạnh thấm ướt khăn mặt, bịt miệng bịt mũi.

Tô Tình lại hét lên từng tiếng chói tai, ngọn lửa lan ra quá nhanh, cộng thêm việc bà ta bị trượt chân trực tiếp ngã nhào xuống đất, lửa đã bén đến gần chỗ bà ta, ngay cả giày dưới chân cũng đã bị lửa đốt.

Quả thật bị hù dọa rồi, gương mặt hồng hào trong nháy mắt trở nên tái nhợt, mặt trắng bệch giống như quỷ, bà ta không ngừng vùng vẫy, xoay người, vội vàng cởi giày ném ra ngoài.

Lúc này, bà ta giống như lao thân vào biển lửa, xung quanh đều là lửa, khói đặc cuồn cuộn, làm cho bà ta cay xè khó mà mở mắt, càng không nhịn được mà ho khan.

Dù sao thì cũng đã có tuổi rồi, chân không còn nhanh nhẹn, ngọn lửa bùng lên bén vào quần áo của bà ta, bà ta lập tức hét lên, nằm ở dưới đất lăn qua lăn lại.

Lúc Diệp Giai Nhi đi ra từ trong phòng thì nhìn thấy cảnh tượng này, Tô Tình giống như là một kẻ điên không ngừng hét lên, trên vạt áo còn có lửa, bà ta đang lăn lộn ở dưới đất.

Cô nhìn thấy rõ, nhưng mà cô cứ đứng ở đó không động đậy, cô không quên ngày hôm đó lúc ở ban công, nếu như không phải Tô Tình thì ba cô căn bản sẽ không rơi xuống.

Vốn dĩ cô không phải là một người lương thiện.

Chỉ cần cô có thể chạy đi, cho dù Tô Tình có sống hay chết thì có liên quan gì tới cô?

Lạnh lùng nhìn bà ta, cô lại trở về phòng, đúng là Tô Tình đã sợ hãi lắm rồi, cảm thấy hoàn toàn hỗn loạn, ngọn lửa đang bao vây bà ta, lửa trên quần áo như là muốn làm bỏng chết bà ta.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK