Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 555

Trên hành lang chỉ còn lại một mình anh, Thẩm Hoài Dương gọi điện thoại cho trợ lý Trần kêu anh ta phải chú ý đến hành động của Diệp Giai Nhi trong khoảng thời gian này cho thật cẩn thận, phải điều tra cho anh địa điểm tổ chức bữa tiệc.

Cả đêm không ngủ, thân thể cao lớn ngồi trên chiếc ghế dài ở bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt, cố gắng trông coi.

Ở một bên khác.

Trở về thành phố S, lựa chọn áo cưới cùng với đồ vest đều là đi cùng với Quách Mỹ Ngọc, lần này không xảy ra tình huống như trước kia nữa, rất thuận lợi.

Bởi vì thời gian kết hôn sắp đến gần, mấy ngày nay ngày nào Quách Mỹ Ngọc cũng dẫn Diệp Giai Nhi đến trung tâm mua sắm để mua những đồ vật cần mua, chỉ là chăn ga vỏ gối, mà bà liền mua mấy bộ.

Diệp Giai Nhi đi cùng với bà, rất là bất đắc dĩ, thậm chí còn cảm thấy đau đầu, nhưng mà cô thấy không thể ngăn cản được, bà căn bản không nghe lời cô.

Kể từ sau khi Thẩm Hoài Dương xuất hiện trong cửa hàng áo cưới ở Tân Hải, bây giờ đã trôi qua hai ngày rồi, anh vẫn chưa xuất hiện.

Nếu như không phải chiếc áo cưới bị rách vẫn còn đang nhét ở trong phòng, thậm chí cô còn tưởng là ngày hôm đó sẽ nhìn thấy anh ở cửa hàng áo cưới, nhưng mà đó chỉ là ảo giác của mình mà thôi.

Khoảng thời gian này, anh trở nên yên tĩnh chưa có lúc nào yên tĩnh bằng, không có gọi điện thoại, cũng không xuất hiện trước mặt cô, dường như là hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời cô.

Lúc nào muốn xuất hiện thì xuất hiện, làm cho cuộc sống của cô trở nên rối loạn, lúc không muốn xuất hiện thì lại biến mất sạch sẽ như thế, anh đúng là tùy ý mà.

Chỉ là, không phải cô vẫn luôn muốn có một cuộc sống yên tĩnh hả, rốt cuộc bây giờ đã yên tĩnh trở lại rồi, cô suy nghĩ những chuyện này làm cái gì?

Nhếch miệng nở một nụ cười trào phúng, cô đứng ở đó suy nghĩ đến nỗi xuất thần, Quách Mỹ Ngọc vẫn còn đang lớn tiếng gọi cô: “Giai Nhi, Giai Nhi, con thấy cái rèm cửa này như thế nào?”

Đáp lời, cô nhấc chân đi qua.

Thành phố B.

Cửa phòng chăm sóc đặc biệt mở ra, y tá bước đến, cẩn thận đi đến trước mặt Thẩm Hoài Dương: “Tổng giám đốc Thẩm.”

“Nói.” Anh lời ít ý nhiều phun ra một chữ, đã hai ngày liền không nghỉ ngơi, lúc này đôi mắt thâm thúy hằn lên tia máu đỏ ngầu đến đáng sợ.

Y tá nhịn không được mà run rẩy cả người, cắn răng, gần như là không dám lên tiếng nói tiếp, do dự một lúc, cô ta mới nói: “Hô hấp của bà Mục dừng lại rồi.”

Cổ họng nhấp nhô, thân thể cao lớn của Thẩm Hoài Dương trong nháy mắt căng cứng giống như một tảng đá, rõ ràng là hơi thở của anh nặng nề như thế, nhưng mà trong nháy mắt liền bị chôn vùi, làm cho người ta phải hoảng sợ.

Tô Chính Quốc không hề rời khỏi bệnh viện, vẫn còn ở trong phòng bệnh cạnh phòng chăm sóc đặc biệt, nghe thấy tin tức của y tá mang đến, dáng người cao lớn liền ngã ngồi ở bên cạnh, thiếu chút nữa là đã ngất đi.

“Hoài Dương, mấy ngày nay bà ngoại của cháu vẫn luôn ầm ĩ đòi xem ảnh chụp của cháu với Trạch Hy khi còn bé, cứ luôn hoài niệm, nhìn như thế nào cũng nhìn không đủ. Mấy ngày nay, mỗi ngày bà ấy đều xem mấy chục lần, mà còn cảm thấy chưa đã, vừa mở miệng thì liền nhắc tới Hoài Dương và Trạch Hy của chúng ta lúc đó như thế nào. Ông chỉ cười cười, cho là bà ấy cảm thấy cô đơn nhàm chán, nhưng mà không ngờ tới hình như là bà ấy đã có dự cảm về chuyện đó rồi, còn nói với ông rất thường hay mơ thấy những giấc mơ kỳ quái, có một cánh cửa cứ luôn lộ ra ánh sáng chói mắt…

Quai hàm Tô Chính Quốc căn cứng, những lời nói ra còn cứng hơn cả cơ thể ông, gần như ông không có cách nào thuận lợi nói ra những lời này, giống như là bị người khác bóp lấy cổ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK