Mục lục
Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 623

“Sau khi hiến tủy, giữa cháu và bà ta không còn dây dưa gì nữa, một đao chặt đứt, quan hệ giữa cháu và bà ta không được nhắc tới với bất kỳ ai, như bác nói, bà ta cho cháu một sinh mạng, cháu trả bà ta một lần tủy, thế nào?”

Từ đầu tới cuối, Diệp Giai Nhi đều không liếc Dương Tuyết lấy một cái, vì căn bản không cần nhìn.

Sở dĩ cô đồng ý yêu cầu của Thẩm Thiên Canh, không phải vì cô tốt bụng, nhân từ, mà là Dương Tuyết đã sinh cô, cũng cảm nhận đau đớn sinh đẻ, cô bằng lòng cấy tủy cho bà ta, là muốn chút quan hệ duy nhất đó giữa hai người hoàn toàn cắt đứt.

Dương Tuyết cho cô một mạng, cô cũng trả lại bà ta một mạng, từ đây về sau, không còn liên quan nữa.

Thẩm Thiên Canh nhìn sang Dương Tuyết, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhàn nhạt, sắc mặt Dương Tuyết không chút gợn sóng, không hề có biến đổi cảm xúc bao lớn: “Có thể.”

“Vậy thì tốt, sau này không đến mức không kịp chờ đợi thì đừng gọi điện thoại cho cháu, cháu không hi vọng nhìn thấy cuộc gọi tới từ hai người, hợp tác vui vẻ.”

Hiệp nghị đôi bên đạt thành nhất trí, liền không cần phải ở lại nữa, Diệp Giai Nhi đứng dậy, không thèm nhìn hai người lấy một cái, rời đi.

Dương Tuyết cười, quả nhiên lãnh khốc giống hệt ba ruột cô, vừa lạnh vừa cứng.

Về chuyện cấy tủy, Diệp Giai Nhi không thương lượng với Quách Mỹ Ngọc và Diệp Đức Huy, vì cô cảm thấy không cần thiết, chuyện này cô hoàn toàn có thể làm chủ.

Cấy tủy xong thì chính là người xa lạ, cần gì để họ lo lắng chứ?

Về phần Thẩm Hoài Dương, cô càng không có cách nào mở miệng, cô luôn là một người không thể giấu diếm nỗi, quan hệ giữa Dương Tuyết và Thẩm Thiên Canh, đối với anh, cô khó mà mở lời.

Đợi tới khi cô suy nghĩ kỹ càng nói thế nào, đến lúc đó sẽ mở miệng.

Dù sao Thẩm Thiên Canh cũng là ba anh, không phải ai khác…

Nhớ tới dáng vẻ hai người ngồi cùng nhau, Diệp Giai Nhi cảm thấy ghê tởm, thật sự có chút ghê tởm, nếu để Thẩm Hoài Dương biết chuyện này, anh sẽ có phản ứng thế nào?

Tô Tình cảm thấy Thẩm Thiên Canh khoảng thời gian này chả mấy khi ở nhà, ngày nào cũng chạy ra ngoài.

Ở thành phố S, bà không rõ ông ta còn có chuyện gì để bận chứ? Dù phải bận, phải trao đổi với các nhân vật quan trọng trong chính giới thành phố S, cũng không cần mỗi ngày đều trao đổi, không phải sao?

Một mình ở nhà họ Thẩm quả thực nhàm chán, mà bà cũng không nghĩ ra nơi muốn đi, không biết làm sao, liền nhớ tới người phụ nữ ở bệnh viện đó, Dương Tuyết.

Dương Tuyết nói chuyện, Tô Tình lại có chút thích nghe, nghe thấy những lời khen ngợi trong miệng người phụ nữ xinh đẹp mỹ lệ, có thể thỏa mãn lòng hư vinh của bà.

Bà gọi điện thoại cho Thẩm Thiên Canh, hỏi ông đã đi đâu.

Thẩm Thiên Canh nói đang gặp mặt nhân vật quan trọng của thành phố S, hai người nói vài ba câu, liền cúp điện thoại.

Tô Tình thu dọn, sửa soạn, trang điểm, thay quần áo, cầm túi, từ đầu tới chân đều sửa soạn một phen, cho tới khi hài lòng, mới rời khỏi nhà họ Thẩm.

Bệnh viện.

Thẩm Thiên Canh cúp điện thoại, đang gọt táo, Dương Tuyết trên giường bệnh cười thật tươi: “Điện thoại của vợ anh?”

“Ừ.” Thẩm Thiên Canh cắt thành miếng, đưa đến miệng bà ta: “Ban đầu tại sao lại vứt bỏ đứa bé?”

“Đương nhiên là có lý do và nguyên nhân làm vậy.” Dương Tuyết rõ ràng không thích đề tài này, lười biếng nhìn ra ngoài cửa sổ: “Vào thu rồi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK